Quốc Đạt ngồi ở góc tối của một quán bar, ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Những người xung quanh dường như không hề biết đến sự hiện diện của hắn, mặc cho nụ cười tàn nhẫn đang dần nở trên môi. Hắn đang chúng ta yên.”
“Đúng vậy. Hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi chúng ta quỵ ngã,” Hạo Minh đáp, ánh mắt bừng lên quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với những người khác trong Liên Minh. Họ có thể giúp đỡ.”
“Nhưng phải cẩn thận. Quốc Đạt có thể nghe thấy mọi thứ,” Thảo Linh nhắc nhở, cô gái trẻ vẫn chưa quên cái nhìn sắc lạnh của kẻ thù.
“Chúng ta phải tạo ra một hệ thống liên lạc an toàn hơn,” Minh Tâm nói, sự nhạy cảm của cô đã cho cô biết rằng mọi động thái đều đang bị có chuyện gì xảy ra, tôi không muốn bị kéo vào.”
Quốc Đạt cúp điện thoại, lòng thỏa mãn với kế hoạch đang hình thành. Hắn biết rằng chỉ cần làm cho Minh Tâm và Hạo Minh rơi vào cạm bẫy của những ảo giác, mọi thứ sẽ hoàn toàn nằm trong tay hắn.Trở lại với nhóm bạn, họ đã tìm được một nơi ẩn náu an toàn hơn trong một căn phòng bí mật của Liên Minh. Hạo Minh đã gọi Phúc đến để thảo luận về việc tăng cường bảo mật. “Chúng ta cần một hệ thống mã hóa mạnh mẽ hơn,” Phúc nói, đôi mắt sáng lên khi nhìn vào màn hình máy tính. “Tôi có thể tạo ra một ứng dụng mới giúp chúng ta giao tiếp mà không ai có thể nghe lén.”
“Phải, chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Quốc Đạt sẽ không ngồi yên đâu,” Minh Tâm nhấn mạnh. Cô cảm nhận được áp lực ngày càng lớn từ kẻ thù. “Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Thảo Linh, với khả năng điều khiển thời gian, đã đề xuất: “Nếu tôi có thể làm chậm thời gian trong một khoảng không gian, chúng ta có thể có thêm thời gian để phản ứng nếu có chuyện gì xảy ra.”
“Ý hay,” Hạo Minh đồng tình. “Chúng ta sẽ cần mọi khả năng để đối phó với hắn.”
Khi họ bàn bạc, cảm giác hồi hộp xâm chiếm không gian. Mọi người đều hiểu rằng chỉ cần một sai lầm nhỏ, mọi thứ sẽ bị đảo lộn. Minh Tâm nhìn vào mắt từng người, cảm nhận được nỗi lo lắng nhưng cũng là quyết tâm không từ bỏ.
“Chúng ta không thể để Quốc Đạt thắng. Hắn đã thao túng quá nhiều người rồi. Đây là cơ hội để chúng ta chấm dứt mọi chuyện,” cô nói, giọng kiên định.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ đứng bên nhau. Không ai phải đơn độc trong cuộc chiến này,” Hạo Minh nói, nắm chặt tay Minh Tâm.
Khi mọi người bắt đầu làm việc, không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Họ biết rằng chỉ có thể chiến thắng nếu cùng nhau vượt qua những thử thách.
Trong lúc đó, Quốc Đạt đang ngồi ở một nơi khác, mỉm cười với những kế hoạch của mình. Hắn hiểu rằng, để có được chiến thắng, hắn phải chơi những quân bài mà đối thủ không thể ngờ tới. Những ảo giác, những mưu kế tăm tối sẽ là vũ khí sắc bén nhất.
“Chơi đùa với những kẻ yếu đuối thật thú vị,” hắn thì thầm, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Để xem họ có thể chống lại được sức mạnh của tâm linh hay không.”
Chương này không chỉ là một cuộc chiến giữa những dị năng, mà còn là cuộc chiến tâm lý. Ai sẽ là người chiến thắng khi mọi thứ đều bị che lấp bởi những ảo giác? Những câu hỏi lớn dần hiện lên trong tâm trí mỗi người, khi cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối bắt đầu căng thẳng hơn bao giờ hết.
,
💬 Bình luận chương