Dịch bởi Lá Mùa Thu
Bao nhiêu cú đấm rồi?
Không phải ai cũng kiên nhẫn ngồi đếm, nhưng bản thân Tống Kỳ Anh rõ hơn hết thảy.
164 cú!
Trường Hà Lạc Nhật của cậu đã đấm tận 164 cú vào bức tường. Hit đánh bình thường tác động không mạnh đến bức tường kiên cố, nhưng sau 164 cú đấm, nó đã xuất hiện vô số vết rạn nứt, mặt tường loang lổ khắp nơi.
Tống Kỳ Anh hít thật sâu.
Sắp rồi.
Tuy cậu không nắm rõ độ cứng của tường như người Hưng Hân, nhưng bằng kinh nghiệm từ vài trận đấu ngay trong đêm, đội phó Trương Tân Kiệt của các cậu đã suy xét tình hình, tính toán ra những con số ước chừng.
Bức tường được hắn vẽ cho một thanh máu với số liệu dao động, nhưng vì người tính toán là Trương Tân Kiệt, phạm vi dao đông chắc chắn chính xác.
165, 166, 167...
Đấm thêm ba cú, Trường Hà Lạc Nhật tạm ngừng.
Nếu tiếp tục, bức tường sẽ rơi xuống mức dự tính. Tống Kỳ Anh không đấm từng cú thử nghiệm nữa. Cậu sẽ xài đại chiêu, một hit phá tường.
Liệu Kiều Nhất Phàm của Hưng Hân vẫn còn ở bên kia? Tống Kỳ Anh không quá nắm rõ, nhưng cậu luôn chuẩn bị sẵn sàng cho trường hợp tệ nhất: Một Tấc Tro đã bày cả vùng Quỷ Trận chờ mình.
Đấm hơn 160 cú để phá vỡ một bức tường, nhưng lại không biết đối thủ bên kia có rời đi chưa.
Cách làm hơi ngu ngốc, song rất hiệu quả.
Ít nhất, không cần sợ mai phục.
Tống Kỳ Anh biết đối thủ là ai, chơi nghề gì. Diện tích căn phòng bên kia cho phép trận quỷ phủ đầy Quỷ Trận, đó chính là nguyên nhân cậu ta chọn nó.
Đánh suốt mấy trận rồi, Bá Đồ lẽ nào còn chưa nắm bản đồ?
Ừm, last hit luôn thôi!
Phá tường, đồng thời mượn thế tấn công!
Tống Kỳ Anh lần nữa hít thật sâu.
Đấm!
Mãnh Hổ Loạn Vũ, cậu chọn hẳn đại chiêu level 70 Mãnh Hổ Loạn Vũ.
Trong tích tắc, cơn mưa quyền cước dốc xuống bức tường. Trong tích tắc, bức tường ầm ầm đổ sụp. Trong tích tắc, Trường Hà Lạc Nhật lao tới phía trước.
Qua gạch đá đổ nát, cậu nhìn thấy Một Tấc Tro bình tĩnh đứng sau tường, một tay cầm đao giơ ngang trước ngực.
Quỷ Trận?
Chỉ cần tìm thấy vị trí Một Tấc Tro, Tống Kỳ Anh lập tức có thể xác nhận xung quanh mình có Quỷ Trận hay không.
Không à?
Dù Quỷ Trận bày sẵn, Tống Kỳ Anh cũng sẽ khiển Trường Hà Lạc Nhật xông lên càn giết. Nhưng không phát hiện Quỷ Trận, cậu lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Có điều, hảo hán Bá Đồ một khi đã quyết định, tuyệt đối sẽ không lùi bước.
Không mảy may chùn chân, Mãnh Hổ Loạn Vũ giẫm trên tường đổ gạch nát mà lao thẳng tới.
Khán giả ngoài sân trợn tròn mắt là người bình thường, ắt đã nằm yên chờ chết khi dính debuff Ám Trận. Thế mà Tống Kỳ Anh dám mặc kệ hết thảy, ngoan cường tấn công không ngừng, làm Kiều Nhất Phàm không cách nào nối liền combo.
Kiều Nhất Phàm tiếc lắm. Lẽ ra mình phải di chuyển xa hơn chút, trốn hẳn khỏi phạm vi này.
Hai hit của Tống Kỳ Anh đều đoán đúng vị trí của cậu. Hit đầu do trí nhớ, còn hit thứ hai?
Có lẽ, nó đến từ tinh thần quyết chí tiến lên trong con người Tống Kỳ Anh. Giữa tối tăm mờ mịt không biết chạy đâu cho thoát, tuyển thủ Bá Đồ sẽ luôn chọn đi về phía trước.
Mình phải cân nhắc điều này từ sớm mới đúng. Cho dù không bứt ra luôn, cũng không nên lùi về sau. Làm vậy là tạo điều kiện cho người Bá Đồ!
Song Hổ Chưởng buộc Kiều Nhất Phàm tiếp tục lùi, nhưng cậu quyết định phản kích tại pha lùi về này. Bất chấp việc sẽ để lộ vị trí, Kiều Nhất Phàm không muốn bị Tống Kỳ Anh tiếp cận. Bởi không những lãng phí Ám Trận, làm vậy sẽ cho Tống Kỳ Anh cơ hội chiếm thế tấn công.
Nguyệt Quang Trảm!
Ánh kiếm lấp loáng, tiếng gió vang lên vùn vụt.
Trường Hà Lạc Nhật nhìn không thấy, nhưng âm thanh thì nghe được.
Một nhát chém.
Đối thủ của cậu là Một Tấc Tro, nghề nghiệp trận quỷ. Cậu ta chỉ sở hữu vài chiêu chém cấp thấp mà thôi.
Quỷ Trảm, Nguyệt Quang, Mãn Nguyệt.
Ba kỹ năng này nếu chém từ trước mặt, sẽ có góc độ thế nào?
Sự nghiêm cẩn của Tống Kỳ Anh giúp cậu luôn tính toán chính xác mọi chi tiết. Dưới tay cậu, Trường Hà Lạc Nhật lách mình.
Khán giả một lần nữa ồ lên.
Nguyệt Quang Trảm bất ngờ bị Trường Hà Lạc Nhật né gọn trong điều kiện xung quanh đen kịt một màu, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Đá Xoáy!
Cậu quay lưng nhảy lên, xoáy ra một cú đá. Tiếng gió vù vù, Một Tấc Tro bị khóa góc triệt để.
Không chỉ né chiêu thành công, Tống Kỳ Anh còn phản kích cực chuẩn. Khán giả chỉ có thể nghẹn lời.
Trúng!
Vô phương né tránh, Một Tấc Tro đành đón cú đá từ Trường Hà Lạc Nhật. Cậu dựng thái đao trước người, vội vàng sử dụng kỹ năng Đỡ Đòn của kiếm khách.
Trúng mục tiêu, Trường Hà Lạc Nhật vừa chạm đất liền nhún mũi chân, lần thứ hai nhảy lên.
Phục Hổ Đằng Tường!
Trường Hà Lạc Nhật phi thân, đưa chân đạp về phía Một Tấc Tro. Nhìn cách hành động gãy gọn dứt khoát, ai dám tin rằng cậu đang mù?
Khán giả đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, Phan Lâm trên sóng trực tiếp gào thét điên cuồng.
Tống Kỳ Anh đánh rất ngoạn mục. Tuy nhiên, Kiều Nhất Phàm cũng không vì thế mà mất đi đấu chí. Tư thế giương đao của cậu vẫn vững chãi, chuẩn bị sẵn sàng cho cơ hội bật ngược. Bởi hit đánh này của Trường Hà Lạc Nhật chắc chắn không trúng!
Không trúng!
Đúng như Kiều Nhất Phàm dự đoán, Phục Hổ Đằng Tường đã trượt.
Nhịp đánh và mạch suy nghĩ của Tống Kỳ Anh đều rất chuẩn, nhưng sự thật không thể chối cãi là cậu đang dính debuff mù. Kiều Nhất Phàm đã làm những gì khi Đỡ Đòn, Tống Kỳ Anh dĩ nhiên không cách nào phát hiện chỉ bằng cảm nhận.
Cho nên, kết quả lệch khỏi tính toán của cậu.
Tống Kỳ Anh rất tỉnh táo, nhưng Kiều Nhất Phàm cũng chẳng chút hoảng loạn. Mặc khán giả hú hét bên ngoài, cậu vẫn giữ bình tĩnh. Cậu phải lợi dụng được điểm yếu mù lòa của đối thủ. Ám Trận của cậu không thể uổng phí.
Mãn Nguyệt Trảm!
Một nhát chém vào sau lưng Trường Hà Lạc Nhật đang lơ lửng giữa không trung. Ăn chém ngay giữa lưng, Trường Hà Lạc Nhật bị đẩy văng đi, đập vào tường rơi xuống.
Kế đó, linh hồn quỷ dữ ngưng tụ về thân kiếm. Băng Hồn phóng thích, Băng Trận xuất hiện.
Kế tiếp là Tro Trận.
Kế nữa là Ôn Trận.
Một cách bình tĩnh, Kiều Nhất Phàm bắt đầu combo.
💬 Bình luận chương