Câu này c*̉a Trần Quả khiến hai người tức hộc máu. Xét về tình và lí, đây là một câu nói rất xác đáng, nhưng cả hai lại là những kẻ biết rõ sự việc. Cao thủ của tiệm net Hưng Hân mà là khách tình cờ xuất hiện ư? 100% là nhân tài trú ở tiệm net chuẩn bị cùng đại thần Diệp Thu tái lập chiến đội rồi. Cô chủ tiệm này đang lừa họ chắc luôn.
Trong lòng hai người đều nghĩ vậy, nhưng không trắng trợn lộ ra vẻ “đi guốc trong bụng”, chỉ đành thể hiện sự tiếc nuối: “Không biết mấy cao thủ ấy thường đến chơi lúc nào nhỉ?”
“Chị không để ý mấy chuyện này lắm!”
Vẻ hồn nhiên vô tội này của Trần Qủa lừa chẳng biết bao nhiêu người không hiểu rõ bộ mặt hổ báo ẩn đằng sauchị chủ. Cô nàng nói dối như thật ở trước mắt cả hai trông như khẽ run sợ, vẻ mặt ngây thơ trong sáng, bỗng khiến họ cảm thấy cô ấy làm sao có thể nói dối được, chắc mình hiểu nhầm rồi…
Cũng may, lí trí hai người nhanh chóng chiếm lại đại não, sau khi bình tĩnh thì từ từnói: “Máy khởi động xong chưa?”
“Khu C, máy số 14, 15”. Trần Quả chỉ hướng cho hai người.
Người không ở đây, chỉ có thể đợi, nhân dịp này thử xem có moi móc được tin gì từ người của tiệm net Hưng Hân không.
Trong tiệm, quá nửa số người đang chơi Vinh Quang, người chung chí hướng rất nhiều. Nếu muốn, ta có thể dễ dàng kết bạn với đám đồng đạo Vinh Quang ở ngay tiệm net. Chẳng qua giờ công nghệ tiên tiến, trong nhà ai cũng có máy tính riêng, những kẻ đến tiệm net chơi đa phần đều tụ tập đám bạn thân sang chơi chung. Hiếm người nào đã chơi cùng hội bạn còn muốn làm quen bạn mớilắm.
Tuy nhiên, hai gián điệp này ôm mục đích khác đến, hiển nhiên hành động cũng khác người. Ngồi xuống nhìn quanh hầu như đều là người chơi Vinh Quang, hai người nhanh chóng đăng nhập vào trò chơi, cùng mấy người xung quanh nhìn nhau cười rồi thừa cơ bắt chuyện. Kết quả lại khiến cả hai thất vọng, đám khách vãng lai này không phải khách quen của tiệm. Người như vậy không cung cấp được thông tin mà họ cần.
Vì vậy, hai người vừa chơi vừa ngó ra cửa tiệm Hưng Hân, mong ngóng xem bốn cao thủ kia có xuất hiện hay không. Ngờ đâu ngồi cả ngày, người họ muốn gặp vẫn không thấy đâu.
Bốn anh tài kia, hai người là nhân viên trông tiệm, xuất hiện hay không Trần Quả chỉ cần nói một câu. Hai người còn lại vốn là chính chủ, nhưng lại đào ngũ đứng về phe Diệp Tu, với tư cách người ủng hộ, họ phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn.
Vì vậy, thương thay cho hai tên gián điệp ngồi chờ cả ngày cũng không gặp được người mình muốn. Mà không thể cứ ngồi mãi ở tiệm net được, thời gian không còn sớm, chúng đành đứng dậy tính tiền rời đi.
“Cậu biết hai người này không?” Bên này, Trần Quả chẳng biết đã âm thầm gửi hình cho Diệp Tu từ lúc nào.
“Tất nhiên tui không biết rồi, sao có thể phái người tui quen tới được. Thế chẳng phải tự vạch trần sao?” Diệp Tu không nhìn qua đã nói.
“A, cũng đúng há…” Trần Quả nói. “Xem tình hình có lẽ hai người này sẽ thường xuyên tới đây nữa.”
“Thêm hai khách quen thì có gì không tốt?” Diệp Tu cười.
“Lấm la lấm lét như kẻ trộm, thật muốn oánh cho một trận rồi nói gì thì nói”. Biết rõ ý định của hai người, Trần Quả nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng ngứa mắt, bất kỳ hành đồng nào cũng khiến Trần Quả thấy hèn mọn.
“Không sao, để chúng tự dày vò đi”. Diệp Tu hoàn toàn bơ đi mà sống.
“Bên Trảm Lâu Lan có tin gì không?” Trần Quả hỏi.
“Giờ thì chưa.” Diệp Tu trả lời.
“Lâu như vậy, sao chậm chạp thế!”
“Lâu sao? Mới một hai ngày chứ mấy”. Diệp Tu nói.
“Thế mà còn không lâu.”
“Đây không phải vấn đề chơi game nữa, nó liên quan đến chuyện kinh doanh, là một ván cờ, sao có thể không cẩn trọng suy xét?” Diệp Tu nói.
“Xí”. Trần Quả phản đối.
Hai tên gián điệp công cốc suốt một ngày trời, sẵn lên QQ báo cáo tình hình cho Trần Dạ Huy. Trần Dạ Huy cũng bó tay. Bọn họ chầu chực trong game cả ngày, nhưng không hề thấy các cao thủ ấy nhoi lên.
Làm được cao thủ trong Vinh Quang, thời gian online há có thể ít. Trần Dạ Huy càng ngày càng cảm thấy phỏng đoán trước kia là thật. Diệp Thu chắc đã đề phòng mấy chiêu trò của họ rồi.
Nếu đã như vậy, hai người kia chắc chắn chẳng hỏi được gì. Nghĩ xong, Trần Dạ Huy tìm Lưu Hạo bàn bạc, lại phái thêm người đi. Trừ hai người tất yếu phải đi mỗi ngày kia, thêm vài người hình dung. Những công hội có câu lạc bộ mạnh mẽ thần thánh như thế trong lòng người chơi lại bị Diệp Tu quay như dế. Tên này hoàn toàn đánh trúng điểm yếu của các công hội có câu lạc bộ, vây họ trong khốn cảnh.
Dù vậy, phải nói rằng, đây chính là nhờ thực lực của bản thân, không đủ thực lực, sao có thể tạo ra được cục diện như vậy?
Đáng bực hơn cả, mấy ngày nay, Diệp Tu còn giành thời gian đưa Quân Mạc Tiếu về khu 10 một ngày.
Thần Chi Lĩnh Vực và khu 10 thuộc hai Server khác nhau, người chơi không được phép tùy ý qua lại hai bên. Hạn chế hiện tại là một ngày chỉ được dịch chuyển một lần, đồng nghĩa với việc ngày thứ nhất chuyển từ Thần Chi Lĩnh Vực sang khu 10 thì đến ngày thứ hai mới từ khu 10 trở về được.
Diệp Tu vừa trở về rạng sáng ngày hôm nọ đã tận dụng tối đa 24 giờ trong ngày kéo bốn người của công hội Hưng Hân thăng lên cấp 50, tạo thành một đội đi chà đạp một lượt toàn bộ các phó bản cấp 50 cho 5 người.
Tán nhân như Diệp Tu mặc dù không nhận được kinh nghiệm, nhưng 4 kỷ lục phó bản cấp 50 cho 5 người này đều đã đóng dấu danh nghĩa công hội Hưng Hân.
Những đồng chí thuộc các công hội dưới trướng câu lạc bộ của khu 10 cứ ngỡ đã tống cổ được Ma Vương này đi rồi, họ còn vui vẻ nghĩ rằng Quân Mạc Tiếu đến Thần Chi Lĩnh Vực chắc chắn sẽ bị đuổi g**t ch*t đi sống lại, từ nay về sau rơi vào vòng luẩn quẩn tuần hoàn bổ sung kinh nghiệm cấp 50. Ai ngờ thằng chả lại tung tăng luyện cấp tại Thần Chi Lĩnh Vực, nháy mắt đã sắp lên cấp 51, sắp vượt qua cấp yêu cầu thì lập tức quay lại khu 10 cướp kỉ lục. Acc của hắn sướng quá rồi, đi phó bản ở khu 10 không hề có kinh nghiệm, không hề lo chuyện phá kỷ lục liên tục sẽ lên 51.
Thật ra, cấp 50 luyện ở khu thường sẽ rất nhanh. Vì ở cấp 50, phó bản rất nhiều, một ngày không cần thò mặt ra khu hoang dã đánh quái, phó bản thôi cũng đủ làm người chơi chết đi sống lại. Chưa cần nói đến phó bản lớn, phó bản nhỏ cho đội 5 người đã có 4 cái, mỗi ngày đều phá thì kinh nghiệm nhiều đến mức nào? Từ cấp 50 lên 51 nhanh hơn 49 lên 50 nhiều, chỉ vài ngày đánh bản mà lên cấp 51 cũng không thành vấn đề.
Các công hội lớn còn chưa xuất hiện cấp 51 là vì họ cố ý kiềm chế. Chỉ cần không hoàn thành nhiệm vụ Thức Tỉnh, nhân vật thuộc 24 nghề đều đánh phó bản mà không nhận được kinh nghiệm. Kết quả cả bọn vẫn chịu khổ như cũ, Quân Mạc Tiếu quay lại, vung tay áo đánh vun vút, trời xanh mây trắng không mang đi cái nào, chỉ để lại bốn kỷ lục lù lù đấy.
💬 Bình luận chương