“Thôi xong!!” Ám Hương Sơ Ảnh dứt lời, tim mấy đứa còn lại muốn văng ra ngoài, đồng loạt nhìn về phía lỗ chó ở bụi cỏ đằng kia.
“Rút mau thôi!” Một người nói.
“Có khi bên ngoài cũng có người rồi!” Ám Hương Sơ Ảnh thấy nguy không loạn, khá có phong độ đại tướng. Thế nhưng câu kế tiếp lại để lộ tâm tư gã: “Chúng ta chết chắc…” Người này không loạn, hóa ra là vì tuyệt vọng cmnr.
“Chết gì chứ? Giờ logout còn kịp đó?” Diệp Tu mới là gặp nguy không loạn hàng thật giá thật.
“A! Thế mà cũng quên, mọi người mau logout!” Ám Hương Sơ Ảnh vội vàng nói.
“Không tiễn!” Diệp Tu bảo.
“Ủa?” Ám Hương Sơ Ảnh mém rời khỏi trò chơi, nhìn câu này sao thấy hơi sai sai, vội buông tay: “Ông anh không out?”
“Không vội…” Diệp Tu thật sự gặp nguy không loạn, điều khiển Quân Mạc Tiếu nhìn một vòng 45 độ.
“Với độ cao này và sức kháng cự của BOSS cấp 65, phải phối hợp thao tác khó lắm mới đưa BOSS lơ lửng vào được.” Diệp Tu nhìn kỹ nơi tường vây 4 phía họ đang đứng, quả quyết rằng.
“Hả?” Ám Hương Sơ Ảnh ngăn cản bốn người đừng logout vội, Quân Mạc Tiếu là một đại cao thủ, nên gã dự cảm bọn họ vẫn còn hy vọng.
“Nếu chúng muốn đưa BOSS vào, có lẽ sẽ dùng mấy chiêu quét ngang đẩy về phía lỗ chó cho dễ.” Diệp Tu nói.
“Rồi?” Ám Hương Sơ Ảnh vẫn không hiểu ý Diệp Tu.
“Tụi mình có thể ở đây ngăn cản mà.” Diệp Tu nói.
“Anh hai à, chúng mà leo tường vào trước, tụi mình sẽ bại lộ ngay.” Ám Hương Sơ Ảnh nói.
“Chú em à, chú cứ nằm sấp mãi, không chịu nhìn ra ngoài bằng khe hở, có đứa nào leo tường đâu!” Diệp Tu trả lời.
Ám Hương Sơ Ảnh thoáng giật mình, vội nhìn ra khe hở quan sát tình hình bên ngoài, quả nhiên không ai trong đối phương có ý định trèo tường. Còn phương hướng mà hai người nhóm Diệp Tu nhảy tới lúc đầu cần phải đánh một vòng. Diệp Tu sợ kinh động BOSS nên mới làm vậy, đám kia lại không phải lo vấn đề này, BOSS đã bị chúng dẫn đi rồi. Đám người này tranh thủ từng giây, vừa lập kế hoạch đã tức thì hành động.
“Nghe kỹ vào!” Diệp Tu gửi tin trên kênh tán gẫu.
Ngoài khe hở tường không có gì, nhưng bên kia lỗ chó lại âm vang tiếng chiến đấu ngày càng rõ ràng.
“Nhưng làm sao mà chặn?” Ám Hương Sơ Ảnh rất mù mờ chuyện này.
“Am hiểu phán đoán về kỹ năng thì có thể làm được.” Diệp Tu điều khiển Quân Mạc Tiếu ngồi xổm cạnh lỗ chó.
“Nhưng anh cản như thế, chẳng phải đám kia sẽ biết bên trong có người rồi giết cả bọn trước ư?” Ám Hương Sơ Ảnh nghĩ mãi vẫn thấy phải logout nhanh thôi.
“Vậy nên không thể để chúng biết được, phải làm chúng tưởng mình mắc sai lầm.” Diệp Tu nói.
“Làm thế đéo nào được?” Ám Hương Sơ Ảnh chả hiểu rõ câu nào của Diệp Tu cả.
“Nhìn là được.” Diệp Tu gửi emo mỉm cười.
“Rồi sẵn sàng logout bất cứ lúc nào.” Ám Hương Sơ Ảnh nghiêm túc tiếp lời.
Âm thanh chiến đấu bên tường càng ngày càng rõ, tiếng súng vang đều đều, hiển nhiên chỉ có Người Áp Tải Hoang Dã mới làm được. Phần các âm thanh từ công kích của người chơi lại rất lộn xộn, nhưng Diệp Tu vẫn cố gắng lắng nghe và tìm kiếm tin tức từ đó. Nói thẳng ra, tin này chính là tiếng đối phương trò chuyện.
“Kéo qua, kéo qua!!!”
“Mục sư Buff chi dữ vậy! Coi chừng OT.”
“Không Buff là ổng tạch đó.” Mục sư giải thích.
“Tăng điểm thù hận. Đừng lo chạy hoài vậy! Mày chạy nhanh bằng đạn hả?” Chú em phụ trách dụ quái bị phê bình. Chỉ vài tiếng hô quát, tình hình bên ngoài đã nắm được kha khá. Hiển nhiên người chơi dụ quái tạo thù hận xong bèn khẩn cấp chạy sang đây. Nhưng Người Áp Tải Hoang Dã lại là hệ Xạ Thủ công kích tầm xa! Bạn mà chạy nó vẫn có thể dí theo công kích. Vì vậy mục sư phải tăng máu liên tục, kết quả chú em dụ quái chỉ lo chạy, không quay về giữ vững điểm thù hận, thù hận một hồi sẽ chuyển sang mục sư.
“Dốt, bảo mục sư đứng lại không được à…” Diệp Tu nhịn không được lẩm bẩm dăm ba câu, “Công hội nhà ai?”
“Không thấy rõ! Có ai nhìn thấy không?” Ám Hương Sơ Ảnh trả lời.
Kết quả tất cả đều đáp không. Bọn họ quan sát đám người kia qua khe, tầm nhìn rất hẹp, đám kia lại không đứng yên một chỗ, tên trên đỉnh đầu và công hội rất khó thấy. Cả bọn không thể nhìn thấy xuất thân của bất kỳ ai trong số đó.
“Tiếp tục bộ phận nào trên cơ thể nó đụng vào tường, không thể lọt vào.” Diệp Tu nói.
“Chị biết, chị chỉ không hiểu làm thế đéo nào được ấy!” Trần Quả nói.
“Vấn đề này của chị, tui thực sự khó trả lời… Tui nghĩ, chắc là vì tui là Diệp Thu.” Diệp Tu đành bảo.
“…” Trần Quả không lời chống đỡ. Tiếng “Nữa” thứ ba của đối phương lại bắt đầu, lúc này đây, Trần Quả không nhìn màn hình Diệp Tu nữa, cô bắt đầu lưu ý thao tác của Diệp Tu trong nháy mắt đó.
“Bùm…” Không rõ nguyên nhân, người bên ngoài chỉ cho rằng họ mắc lỗi, cho nên vẫn cố chấp sử dụng mánh cũ, dùng chiêu Lạc Hoa Chưởng của pháp sư chiến đấu đẩy BOSS vào.
Thao tác của Diệp Tu cũng bắt đầu từ tiếng động đó.
Nằm sấp lên cỏ, nhìn về lỗ chó.
Còn về công kích, Trần Quả thấy Diệp Tu cứ như bấm đại một cái…
Nhưng sau đó, cô phát hiện, công kích của Quân Mạc Tiếu dường như không phải một cú đâm thẳng, mà trông như khẽ hất lên.
Trần Quả kinh hãi. Tấn công đâm thẳng chỉ cần bấm chuột, mà những công kích như quét ngang, hất lên hay chém đôi còn phải vung chuột mới hoàn thành được.
Quân Mạc Tiếu thực hiện đòn tấn công này, nhưng Trần Quả nhìn chăm chăm vào thao tác lại không nhìn ra tay phải của hắn khẽ động đậy.
Tiếng hô “Nữa” ngoài tường đã ẩn ẩn tức giận. Mà bây giờ, Trần Quả không nhìn màn hình, cô chỉ muốn đòn công kích khẽ vung đạt hiệu quả mong muốn, thao tác tất nhiên phải tỉ mỉ cùng cực. Biên độ hơi lớn, vũ khí có thể đụng vào lỗ, vẫy không được.
Tuy chỉ là đòn tấn công thường, nhưng lại là thao tác tinh vi tận cùng.
💬 Bình luận chương