Tuy Diệp Tu không dùng di động, nhưng QQ vẫn là công cụ thường dùng để liên lạc. Thời điểm vừa giải nghệ, tin nhắn tới quả thực không ít, chẳng qua tất cả đều bị bơ đẹp. Mạc Cường cũng từng hỏi thăm, bây giờ phải nắm chắc cơ hội, vội vàng buôn chuyện chút.
“Kể ra thì dài dòng, có thời gian thì tán gẫu sau đi” Diệp Tu cũng ậm ừ cho qua.
“Chuẩn bị tự lập chiến đội cho mình thật à?” Mạc Cường hỏi.
“Đang định vậy.” Diệp Tu nói.
“Vậy giờ đang tìm cách kiếm tiền hử?” Mạc Cường hỏi.
“Cũng không hẳn.” Diệp Tu nói.
“Khổ thân ông, làm bạn thân sẽ không tính ông nửa giá, lấy phần lợi nhuận của 2 acc là được rồi.” Mạc Cường nói.
“Thế thì tốt quá!” Diệp Tu không hề khách khí.
“5 acc kia, lúc tui nhìn thấy,cứ cho chúng lập đội rồi giết một lượtđi.” Hiển nhiên Mạc Cường cũng không phải một tên thật sự ham tán phét, tùy tiện nói vài câu lại vòng về vấn đề chính.
“Ông cứ xem xét mà làm đi”
“Được, ông cứ ngồi chờ lấy tiền đi”
Quyết định xong, Diệp Tu ngoảnh đầu lại, Trần Quả vẫn còn ở cạnh, vẻ mặt khá rối rắm.
“Hầy, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng khó thế đó.” Diệp Tu thuận miệng nói một câu.
Trần Quả ngẩn ra, trong lòng lại hơi nhoi nhói, nhìn Diệp Tu cầm theo điếu thuốc bảo ra ngoài hút thuốc.
Trần Quả trở lại game, thấy trên thế giới lúc này không ít người đang thảo luận việc này. Nhiều kẻ gửi bậy tọa độ, lúc nói Quân Mạc Tiếu ở đây, lúc lại bảo Quân Mạc Tiếu ở kia, đương nhiên chỉ đang troll mọi người thôi, Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đã không login nãy giờ.
Không chỉ Quân Mạc Tiếu, Hại Người Không Mệt không lên mạng, 5 clone trong tay Trảm Lâu Lan hiển nhiên cũng không. Kết quả mọi người chỉ có thể đấu võ mồm, người không online thì còn cách nào khác?
Các công hội lớn càng tình cảnh không lạc quan thì tui sẽ bỏ chạy.” Diệp Tu nói.
“Thật ra, acc tán nhân này, nếu cần, tìm người luyện hộ sẽ nhanh chóng có một acc khác.” Trần Quả bảo. Cô cũng hiểu, acc Quân Mạc Tiếu này không có giá trị gì lớn, thứ đáng giá nhất vẫn là món vũ khí bạc, nhưng hiện tại tán nhân đã không còn xuất hiện, trừ vài người thích lưu giữ làm kỷ niệm, khả năng mỗi acc này còn hoạt động trong game rất cao. Nhưng dịch vụ cày thuê chẳng quan tâm điều này, bạn cần gì, người ta sẽ luyện cho bạn cái đó, đơn giản chỉ là chuyện giá cả cao thấp mà thôi. Luyện một tán nhân, giao dịch vũ khí bạc qua là được. Thế chẳng phải có thể tránh mấy việc đuổi giết này sao? Mặt khác, acc Quân Mạc Tiếu này còn có thể dùng kiếm tiền. Giờ đúng là Trần Quả đang nghĩ vậy.
“Haha, lúc nào bất đắc dĩ thì làm vậy đi.” Diệp Tu nói.
Trần Quả vừa nghe hắn nói, liền hiểu có lẽ tên này đã sớm chừa sẵn đường lui cho mình, vì thế không nói thêm gì nữa.
“Cậu ở đâu?” Trần Quả hỏi, sau khi Diệp Tu báo vị trí, Trần Quả bèn điểu khiển Trục Yên Hà chạy tới.
Suốt đường đi, Trần Quả phát hiện có vài người chơi đi cùng hướng với mình. Có vẻ Quân Mạc Tiếu vừa onl đã bị không ít người phát hiện. Mọi người lại biết cấp bậc của nhân vật này chỉ có thể hoạt động ở khu luyện cấp 55, thế là lập tức hành động.
“Chị thấy nhiều người bắt đầu tới khu luyện cấp 55 rồi.” Trần Quả nói với Diệp Tu.
“Haha, khu luyện cấp lớn vậy, không dễ đụng phải đâu.” Diệp Tu nói xong, trái lại vẫn luyện cấp ở đây. Hắn còn đang ở trấn nhỏ hoang dã, đúng là khu luyện cấp 55.
Diệp Tu vừa luyện cấp vừa chú ý trái phải, nơi tìm kiếm luôn là một vị trí thuận tiện cho việc quan sát. Hắn cũng không chạy rong khắp nơi, chỗ không có người sẽ cố định luyện, ngược lại cứ đâm bậy đâm bạ thì càng dễ đụng phải người khác.
Nhưng cứ luyện mãi như vậy cũng không thể nào sống yên. Sau khi login được một lát, trong tầm nhìn của Quân Mạc Tiếu rốt cuộc xuất hiện người chơi đầu tiên. Tình huống hiện tại, cần quái gì biết tên này có phải người của các công hội lớn hay không? Giải thưởng vừa mới treo, hắn thật sự trở thành một em chuột trốn chui trốn nhủi. Không phải chuột bị nhà nhà đánh đập, mà là một con chuột trị giá 500 tệ.
Trần Quả lo lắng tình hình của Diệp Tu, bèn chạy sang chơi máy bên cạnh. Ánh mắt luôn liếc nhìn màn hình Diệp Tu, cô thấy Diệp Tu luyện cấp chẳng êm đẹp cho lắm, cứ chốc lát lại phải di dời. May mà hắn kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật thành thạo, ngay khi phát hiện mục tiêu thì lẩn đi, với khoảng cách như thế, đối phương chưa kịp nhìn thấy ID trên đỉnh đầu Quân Mạc Tiếu, nên cũng không gặp nguy hiểm gì.
“Tui nói nè, có phải chị bị người bám theo không?”
Trần Quả chỉ lo lắng Diệp Tu có bị người ta Diệp Tu không nhắc, cô đã dắt thêm một đám người tới. Chỉ lo nghĩ cho Diệp Tu, cô xém chút nữa mắc phải sai lầm.
“Chị đừng gấp, tui không sao đâu. Bây giờ hễ chị login sẽ bị người ta dùng mấy biểu ngữ kháng nghị do đám người chơi chế tạm để nói lên biểu hiện hôm nay của Gia Thế, thì chỉ có bốn chữ: Tệ vờ cờ lờ.
Ngay thời điểm vừa dấy lên hi vọng, tràn ngập chờ mong, người hâm mộ Gia Thế đã bị cả chiến đội dội cho một chậu nước lạnh. Họ thất vọng tụ tập giữa giá rét rất lâu không chịu rời đi. Bên Gia Thế cũng chán nản, người phát ngôn, quản lý câu lạc bộ hay thành viên chiến đội đều lần lượt đi ra xin lỗi, trấn an cảm xúc của mọi người, hứa hẹn tương lai phía trước.
Nhưng lời hứa hẹn ấy thật sự có hiệu quả sao?
Tôn Tường, Lưu Hạo Vẻ mặt của nhóm chủ lực Gia Thế đều nặng nề.
💬 Bình luận chương