Edit: Chim | Beta: Kha
Lúc này Bát Giác và Đao Đậu không bình tĩnh chút nào. Tuy tự an ủi mình mới là kẻ thắng nhưng phát súng thần kỳ của đối phương vẫn khiến họ bị đả kích rất lớn.
Chạm trán với đối thủ như thế, bọn họ có thể so được không?
Hai người chưa nói ra nhưng lại cùng so đo vấn đề này trong lòng. Đồng thời còn kiểm qua một lượt các tay súng cao thủ của nhà khác. Trình độ thế này, ngoại trừ trường hợp bị gài bẫy che mắt, hai người đều cảm thấy đây không chỉ là cao thủ tinh anh bình thường, chắc chắn là nhân vật nổi danh trấn giữ công hội.
“Sẽ là ai nhỉ?” Hai người còn bận đoán thì hội trưởng Thiên Nam Tinh đã nhanh chóng nhắn tin giải đáp.
“Hai người vừa ra chiêu lúc nãy đã tra ra được, là người của Bách Hoa Cốc” Thiên Nam Tinh đã nhắn như thế.
“Bách Hoa Cốc à…” Phạm vi lập tức thu nhỏ lại, Bát Giác và Đao Đậu lập tức tự hỏi bản thân trong Bách Hoa Cốc thì có cao thủ chơi súng nào. Trong danh sách có rất nhiều, mà giấu tên lại càng không biết có bao nhiêu người. Tay súng do Bách Hoa Cốc phái ra thì cũng không ngạc nhiên gì, năm đó nhân vật Bách Hoa Liễu Loạn của chiến đội nhà người ta thuộc hệ Xạ Thủ, đương nhiên sẽ có nhiều chuyên gia đạn dược rồi. Mặc dù chuyên gia đạn dược dựa vào hiệu quả của đạn mà hành nghề, song vẫn phải nắm vững kĩ thuật cơ bản về bắn súng.
Trung Thảo Đường đã biết là người của Bách Hoa Cốc thì các công hội khác cũng thế. Chỉ có mỗi Bách Hoa Cốc là nắm được thông tin hoàn toàn khác.
“Không có hai nhân vật này.”
Clone núp lùm ở các công hội khác của Bách Hoa Cốc đều gửi về tin tức trên.
“Clone tự do cũng đến kịp à?” Hội trưởng Hoa Khai Kham Chiết của Bách Hoa Cốc còn đang thầm hoảng sợ, không hề biết thật ra hai người kia thuộc nhà mình. Số lượng người chơi trong công hội phải hơn mười nghìn, chỉ có một số cao thủ khá nổi tiếng thì mọi người mới biết đến. Các anh em của Ngụy Sâm đều lẳng lặng trà trộn vào hưởng phúc lợi của công hội lớn, ai mà nhớ rõ cho được? Tất cả công hội đều tra người nhà khác, căn bản chẳng ai tra nhà mình.
Kết quả nhà khác giờ đều biết là người của Bách Hoa Cốc, chính chủ vẫn mờ mịt không biết, còn tưởng clone tự do của các công hội lớn.
Các công hội khác đã nắm được tình hình, không hề lên tiếng, bởi ai cũng dự định làm thế cả. Dựa vào đấy mà chỉ trích Bách Hoa Cốc thì thật vô nghĩa.
Cuộc đua ở đầm lầy Răng Độc lại tiếp tục. Bát Giác và Đao Đậu biết được tin tình báo, đối tượng hoài nghi càng nhiều, càng thấy rối rắm trong lòng. lại bị đối phương tấn công, họ phải chết không nghi ngờ gì nữa, chẳng qua đối phương vẫn muốn ẩn núp không bại lộ thân phận thôi.
Nhưng ẩn núp trong tình hình hiện tại còn quan trọng nữa ư? Kế hoạch của mọi người hẳn giống nhau, cần gì phải giấu, chỉ cần xem ai ở lại cuối cùng và giành được BOSS là biết ngay.
Bát Giác và Đao Đậu còn đang phản đối hành vi giấu đầu lòi đuôi của đối phương, người ta liền hành động theo ý họ. Thấy hai người bị càng nhiều ruồi độc tấn công bèn nhảy ra công kích trắng trợn.
Dù sao cũng không sợ bị lộ, đương nhiên sẽ tốc chiến tốc thắng. Bát Giác và Đao Đậu biết chắc mình phải chết, thầm nghĩ liều mạng cũng phải xử lý được một em, nhưng người ta lợi dụng ruồi độc không hề thấy hoang mang, quyết bỉ ổi tới cùng. Cuối cùng, hai người chỉ đành trở thành hai thi thể nát bấy.
Trò đi săn ở đầm lầy đã bắt đầu, tìm được cơ hội đánh lén không chỉ có hội Diệp Tu, các công hội khác cũng đã ngấm ngầm PK.
Các công hội kiềm hãm lẫn nhau. Ai cũng muốn tăng viện binh nhà mình giảm viện binh nhà người, cuối cùng chỉ đành giương mắt nhìn nhau. Chợt nghe được tin tức từ sâu bên trong đầm lầy truyền ra.
Tèo.
Tèo.
Lại tèo.
Một đám người chơi gây war!
Ngẫm đến đây, Thiên Nam Tinh lập tức nổi giận mắng: “Đệt, người nhà ai mà đê tiện thế, giết sạch người tụi tui phái ra? Ý gì đây? Định trộm giết BOSS phải không? Bộ lập topic làm chứng là trò hề hả?”
Có thể cầm trịch một công hội, mặt dày cũng là một kỹ năng, mà kỹ năng dối trá phải càng thêm cao cấp. Thiên Nam Tinh chợt xả ra những lời này, ai nấy đều giật mình.
Mặt dày, dối trá, điểm kỹ năng tăng nhiều mấy cũng phải có giới hạn đấy! Tăng kiểu này hack quá rồi, đáng bị ban nick.
Thấy Thiên Nam Tinh vô sỉ chửi đổng, các hội trưởng còn phải giả vờ chối đây đẩy. Việc này ngấm ngầm làm còn được, đột nhiên phơi bày ra ánh sáng, vậy thì không tốt nữa. Bởi vì không phải ai cũng nhúng chàm hết, chả phải Gia Vương Triều, Luân Hồi và Lam Khê Các không hề tham dự sao? Đột nhiên chọc lòi ra, lập topic làm chứng thành trò hề, tất cả mọi người đều bị mất mặt, vậy sao được?
Vì thế, các hội trưởng vô cùng bình tĩnh: “Gì vậy bố? Tụi tui không muốn BOSS bị người khác trộm nên giúp nhau bắt về thôi mà.”
“Thế người của tụi tui sao lại chết? Chả nhẽ bọn họ không cẩn thận giẫm vào bẫy chết luôn à? Mưu Đồ Bá Đạo, Bách Hoa Cốc, Yên Vũ Lâu giải thích hộ cái?” Thiên Nam Tinh nói. Gã vừa tra ra hung thủ giết 4 người nhà mình.
Bách Hoa Cốc và Yên Vũ Lâu còn chưa nói gì, Tưởng Du của Mưu Đồ Bá Đạo đã móc xỉa lại: “Giải thích? Còn đang cần ông giải thích đây này!”
“Giải thích cái éo gì?” Thiên Nam Tinh nói.
“Một Đòn Xoay Người, Hổ Ấn, hai tên rác rưởi này không biết là hảo hán nhà ai thấy việc nghĩa hăng hái làm ấy nhỉ?” Tưởng Du vừa nói vừa xoay góc nhìn sang người của Bách Hoa Cốc và Yên Vũ Lâu.
Hội trưởng Hoa Khai Kham Chiết và Yên Vũ Tỏa Lâu cùng ngẩn ra. Bọn họ quả thực đánh chết người của Trung Thảo Đường, nhưng vấn đề là, không phải Ngân Hà Hoàn Mỹ và Ôm Sẽ Khỏe Hơn à?
“Hai tên rác rưởi này là ai? Đâu liên quan gì tới tui?” Thiên Nam Tinh chả hiểu mô tê gì.
“Liên quan gì tới ông à? Ông còn nói dối trắng trợn à?” Tưởng Du hơi giật mình, tưởng tên Thiên Nam Tinh đá người ra khỏi hội rồi nên mới dám mạnh miệng, thế mà vừa hỏi nằm vùng, hai tên kia vẫn còn online ở trong Trung Thảo Đường hoạt động sôi nổi, hôm nay Thiên Nam Tinh hack điểm dối trá vào kỹ năng mặt dày thật ư?
“Sao lại thế được?” Thiên Nam Tinh bỗng nhiên nhận ra có chuyện không ổn, lại mở danh sách công hội ra, rê chuột một lượt, phát hiện trong công hội nhà mình có hai người này thật, nhưng 4 người họ phái ra không phải 2 tên này.
“Ha ha ha… Mấy ông đang nói gì đấy?” Xuân Dịch Lão của Lam Khê Các thình lình mở miệng.
💬 Bình luận chương