Edit: Kha | Beta: Na
Trong cuộc chiến 5 vs 2 này, nhóm đông hơn lại bị giết sạch. Khi cả lũ ôm nhau chết chùm, vớ nằm trong tay ai cũng không còn quan trọng nữa rồi.
“Dằn mặt rồi cướp, phong cách này anh mày thích!” Diệp Tu tán thưởng.
Hoạt động vẫn tiếp tục diễn ra.
Đôi thứ hai, thứ ba, thứ tư... Từng đôi vớ lần lượt được nhặt, chiến tranh cũng vì vậy mà nổ ra khắp nơi. Giữa tiếng nhắc nhở liên tục của hệ thống, Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu chính là hai cái tên nổi bật nhất, tin hai người nhặt được vớ xuất hiện liên tục trên thông báo hệ thống. So ra, hai kẻ chiếm thứ hạng cao hơn trên bảng xếp hạng như Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn lại có thành tích kém xa, đến bây giờ cả hai vẫn chưa vớt được đôi nào.
Nhưng người chơi nào trong bản đồ lại quan tâm thành tích của hai đội chứ? Họ chỉ quan tâm mình có nhặt được vớ hay không.
Gụ tuyết phía tây bắc, một đôi vớ lại xuất hiện. Một đội ngũ tình cờ đi ngang, vừa định khấp khởi nhặt lấy, thì chợt nhìn thấy hai nhân vật thiện xạ không ngừng nã đạn Phi Súng đến trước mặt họ, nhanh như đang trượt tuyết.
Vớ còn chưa được sờ mà trận chiến đã bắt đầu. Nhưng nhóm người này chả ham đánh đấm, bọn họ chỉ muốn nhặt vớ trước rồi làm gì thì làm. Chỉ là Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu đã lên kế hoạch sẵn, hai người chỉ lo tấn công, không màng gì đến việc nhặt vớ.
Hai súng phối hợp, đạn bắn vèo vèo. Đội năm người lại vừa khéo không có nhân vật thiện xạ nào, tốc độ tấn công của cả đội không ai bằng thiện xạ. Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu còn đứng xa nhau tấn công tới tấp.
Đội năm người cuối cùng cũng nhặt được vớ, nhưng thế thì sao? Không xử được đối thủ trước mặt, vớ cũng rơi xuống đất lại thôi.
Kết quả vẫn rơi vào bi kịch. Đội nhặt vớ tập trung phản công, lại bị hai người đứng ở hai bên trái phái vây đánh, không biết nên đánh bên nào trước. Hai người vừa áp chế vừa chuyển mục tiêu dồn damage vô cùng thành thạo. Từng đối thủ cứ vậy mà chết sạch, sau cùng cả hai cầm lấy vớ vừa rơi ra, đổi hướng rời đi một cách an toàn.
“Giỏi đấy.”
Hai nhân vật vừa rời khỏi, một nhân vật đột nhiên nhảy khỏi hố tuyết.
Diệp Tu điều khiển Quân Mạc Tiếu nhìn quanh bãi chiến trường, như đang nghiệm lại những gì vừa diễn ra. Rồi nhanh chóng chạy theo phương hướng Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu rời đi.
Bánh Bao cũng đang ngồi xổm trong hố tuyết, nhưng lần này cậu ta không nhìn chằm chằm một nơi nữa, mắt ngó nghiêng 360 độ, chú ý xem có người đến gần không.
Có!
Phía bên kia, một đội ngũ vừa ngó dáo dác vừa bước sang đây, Bánh Bao có thể giữ nguyên như vậy, họ có cơ hội sẽ đạt trọn điểm. Lúc này, bộ đôi không thèm hơn thua với đội hai người kia nữa, chỉ tích cực tìm kiếm mục tiêu mới khắp nơi.
Cả bản đồ 20 đôi, một đôi vớ không chủ, đội của Há Dám Phản Kháng nhặt được 16 đôi; Cả bản đồ 20 đôi, một đôi vớ không chủ, đội của Há Dám Phản Kháng nhặt được 17 đôi…. Cứ tăng một đôi, cả hai lại càng thêm kích động và khẩn trương.
Đôi cuối cùng không thể bị lấy nhanh đến thế! Hai người thầm cầu nguyện.
18 đôi rồi, thiếu hai đôi nữa! Trong số đó, một đôi chưa bị nhặt, còn một đôi, cả hai không cần tra bảng cũng biết nó đang ở chỗ của Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn.
“Tụi nó có để mình tìm được không?” Há Dám Phản Kháng hỏi. Là mục tiêu của cả bản đồ, hai người từng đối mặt với tất cả đội ngũ trong lượt event này, duy chỉ có đội ngũ mà bọn họ coi trọng nhất thì không.
Ai ngờ đội ngũ khiến cả hai quan sát nhiều lần này lại mới chỉ có một đôi, rõ ràng hai đứa kia từng chết rơi sạch vớ rồi. Bị cướp hết lại không dám tới tìm họ, Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn càng bị hai người coi thường hơn.
Những người không vớ không còn gì để mất sẽ bất chấp chênh lệch thực lực, nhưng hai người kia lại không dám, Há Dám Phản Kháng và Ai Không Cúi Đầu cho rằng Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn đang sợ mất mặt khi bại trong tay họ.
“Đại thần mà! Ổng mà trốn thì tụi mình cũng chưa chắc tìm được!” Ai Không Cúi Đầu nói.
“Ha ha, còn phải coi tụi nó có dám tới hay không?” Há Dám Phản Kháng đáp xong, thậm chí còn gửi thẳng vị trí của mình cho Quân Mạc Tiếu.
“Khách sáo quá vậy? Còn chủ động mời tụi tui qua?”
Nghe thấy tiếng trả lời chứ không phải tin nhắn, cả hai giật mình cho hai nhân vật nhảy sang hai hướng, bày thế giáp công nơi giọng nói truyền tới. Khả năng nghe tiếng đoán hướng của hai người ngược lại rất chuẩn.
“Không phải hai người hoan nghênh tui lắm sao?” Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu vòng ra từ một ụ tuyết, tay chống ô, đứng giữa nền tuyết lại ngời ngợi một phong thái không nhân vật nào sánh được. Chẳng qua bộ đồ hắn đang mặc quả thật quá kinh dị. Ấn tượng của cả hai khi lần đầu nhìn thấy Quân Mạc Tiếu chính là như vậy. Cả hai thử mường tưởng hình ảnh hắn khoác thêm áo gió vào… Đúng, đó chính là thẩm mỹ chung của phần lớn người chơi thiện xạ: áo gió đẹp nhất, áo gió ngầu nhất, áo gió sang chảnh nhất. Thiện xạ nào không mặc áo gió thì không phải một thiện xạ tốt, đứa nào không biết thưởng thức áo gió chắc chắn là ma mới.
Nhưng sau khi chiêm ngưỡng toàn bộ trang bị của Quân Mạc Tiếu, hai người rốt cuộc cũng hoàn hồn.
“Ông luôn lẩn quẩn quanh đây phải không?” Há Dám Phản Kháng nói. Tin vừa gửi mà người đã đến, không thể trúng hợp thế được. Rõ ràng tên này đã ở đây ý chuyện này hơn, còn chuyện có người biết cả hai là nữ thì không màng đến lắm. Tuy cả hai đều chọn acc nam, nhưng không hề che giấu giọng nói, rõ ràng không định giấu diếm giới tính. Trong Vinh Quang, hiếm người chơi nam nào lại chơi acc nữ lắm, trái lại người chơi nữ chơi acc nam lại khá nhiều. Con gái thường sẽ chọn acc là nam nếu thích dáng vẻ và tạo hình của nhân vật đó mà.
“Chuẩn!” Diệp Tu nói.
“Ông muốn gì?”
“Còn phải hỏi à, tất nhiên là muốn cướp vớ.” Diệp Tu nói.
“Hèn hạ!” Làm sao hai người có thể không phát hiện. Người này định để hai cô thầu hết vớ trong bản đồ, sau đó mới chôm thẳng vớ từ tay hai cô.
“Thì đối phó 2 người dễ hơn 48 người mà.” Diệp Tu cười.
“Chỉ dựa vào mình ông anh á hả?” Hai người cười giễu.
“Đâu, tui cũng có đồng đội đó, Bánh Bao!” Diệp Tu hô.
“Tới liền đây!” Bánh Bao trả lời ở ngoài game, nhưng hai người trong game nào biết được, cả hai nghe thấy tiếng hét to đầy chân thật, bèn đề cao cảnh giác. Ai dè chờ mãi chả thấy bóng dáng Bánh Bao đâu, lại chỉ nhận được một thông báo từ hệ thống: Bánh Bao Xâm Lấn nhặt được một đôi vớ.
Đôi cuối cùng đã bị nhặt, 120 giây đếm ngược bắt đầu.
“Ông định đánh bại tụi tui chỉ trong 2 phút ư!” Hai người có cảm giác mình bị coi thường.
“Nghĩ sao vậy!” Diệp Tu nói, tiếp đó để Quân Mạc Tiếu giơ tay vứt một đôi vớ xuống đất, màn đếm ngược biến mất, vớ chưa nhặt lại hiện ra 1 đôi.
“Khoan lấy nha, làm vậy tụi mình mới có nhiều thời gian hơn.” Diệp Tu nhắc.
Cả hai cạn lời rồi.
“Bánh Bao mau lên! Người ta đang đợi nè!” Bộ đôi lại nghe thấy Diệp Tu la to.
💬 Bình luận chương