- Thanh Liên kiếm ý, Lược ảnh!
Một luồng kiếm khí y hệt trăng tròn như một mặt trăng sáng xuyên qua sương mù dày đặc.
Khi mũi kiếm Thi Ma đụng vào luồng kiếm khí này, ở giữa xuất hiện một lỗ hổng, sau đó không ngừng bị xé rách, cắn nát!
- Làm sao có thể!?
Mắt nhìn thấy một chiêu kiếm ý mạnh nhất của mình đơn giản bị phá vỡ, trong lòng Kiếm Cốt tràn ngập sự không cam lòng!
Ngay khi y cho rằng một chiêu của mình ít nhất có thể triệt tiêu kiếm ý của Tần Xuyên, định đánh ra một chiêu nữa thì không ngờ mặt trăng kia lại quay lại!
Luồng kiếm khí này chính xác chém lên vai trái của Kiếm Cốt!
- A…
Cánh tay trái nắm chặt trường kiếm bay ra ngoài!
Tần Xuyên không trực tiếp g**t ch*t y, mà chỉ chém đứt tay đối phương!
Kiếm Cốt té ngã trên đất, đau tới lăn lộn, sắc mặt càng thêm tái nhợt, không chút sức sống.
Tần Xuyên thản nhiên nói:
- Giết nhiều binh sĩ vô tội như vậy, kỳ thực ông cũng nên chết rồi. Chỉ có điều trên người ông có không ít thứ có thể tìm hiểu, tạm thời tha cho ông một mạng!
Tần Xuyên vô cùng buồn bực, hôm trước là Đao Quỷ, hôm nay lại là Kiếm Cốt, một tên của Bá Đao môn, một tên của Thần Kiếm môn, sao chúng có thể biết được tuyệt học độc môn của mười đại môn phái?!
Hơn nữa đây đều là những công phu chỉ đệ tử dòng chính mới học được, bởi vậy có thể thấy chúng rất có thể là nhân vật quan trọng của hai đại môn phái.
Tần Xuyên cảm thấy phía sau chuyện này có lẽ có rất nhiều bí mật.
Kiếm Cốt thở yếu ớt, cười lạnh:
- Lãng phí thời gian… Tao sẽ không nói gì đâu.
- Chớ có chắc chắn như vậy, vạn nhất ông nói thì sao, đúng hay không?
Tần Xuyên không nói nhảm nữa, đi tới một cước đá ngất Kiếm Cốt.
Liễu Hàn Yên thấy vậy, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô rất muốn lưu lại một người sống để mang về thẩm vấn, đồng thời cũng cho người nhà những binh lính chết trận này một câu trả lời thỏa đáng.
- Hai người bắt y lại, mang về.
Liễu Hàn Yên ra lệnh cho hai quan quân.
Hai quan quân lớn tiếng tuân mệnh, bắt được cao thủ như vậy, họ cũng được dính chút công lao.
Bởi vì Kiếm Cốt đã mất đi hai tay, bản thân lại bị trọng thương hôn mê, hiển nhiên là không hề có lực uy h**p gì, bị hai quan quân mang đi.
Liễu Hàn Yên đi tới trước mặt Tần Xuyên, nói:
- Tần Xuyên, anh giết người.
- Si tâm vọng tưởng! Bắn gã!
Long Hải Hiên lớn tiếng hạ lệnh.
Hơn mười khẩu súng đồng thời nã đạn, tiếng đạn nổ liên tiếp vang lên, tất cả đều nhắm về phía Đao Quỷ.
Nhưng toàn thân Đao Quỷ tỏa ra đao khí màu vàng lợt, tất cả viên đạn như bắn lên tường đồng vách sắt vậy, biến dạng rồi rơi xuống đất.
- Hừ! Không biết tốt xấu! Ông đây không nhiều kiên nhẫn như vậy!
Tay phải Đao Quỷ vung lên, mọt luồng đao khí màu vàng lợt thế như chẻ tre chém ra.
Mặt đất bị đao khí chém ra một đường rãnh, bụi đá bay tung tóe, đao khí cuồng mãnh chém lên người một binh sĩ, chém binh sĩ này thành hai nửa.
Máu tươi từ vết chém bắn tung tóe, chấn nhiếp tất cả mọi người có mặt!
Đao Quỷ đằng đằng sát khí, sắc mặt âm trầm, bước nhanh tới trước mặt Chester, túm lấy chiếc vali.
Đại sứ Chester bị dọa đái ra máu, nào dám phản kháng, trơ mắt nhìn Đao Quỷ cướp chiếc vali đi.
- Cảm ơn nhiều, đặc sứ tiên sinh.
Đao Quỷ cười lớn, xoay người rời đi.
Tuy rằng gã có thể g**t ch*t Chester và Long Hải Hiên, nhưng việc này sẽ khiến thể diện của nước Anh và Hoa Hạ bị tổn hại. Chuyện này mà làm lớn, lúc đó sẽ chỉ thúc đẩy hai nước tăng cường hợp tác, chung sức đối phó Thánh giáo, như vậy đúng là được không bù nổi mất.
Nếu như hôm nay lưu lại tính mạng hai người, đến khi đó phía bên Anh sẽ trách Hoa Hạ không làm tốt công tác bảo an, mà Hoa Hạ sẽ vì mặt mũi, tranh chấp với bên Anh, đây mới là kết quả tốt nhất.
- Đứng lại!
Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo vang lên, hàn thứ do hơi nước ngưng thành liên tiếp đâm về phía sau Đao Quỷ!
Liễu Hàn Yên đạp không đuổi tới, thân hình như một tiên tử.
Đao Quỷ cũng không quay đầu lại, đao khí trên người đột ngột tăng lên, chấn vỡ tất cả băng thứ.
- Hừ! Hôm nay ông đây không rảnh chơi đùa với con nhóc như cô!
Đao Quỷ nhảy lên, tiến vào rừng sâu núi thẳm!
Long Hải Hiên thấy thế, la lớn:
- Liễu tướng quân! Nhanh đuổi bắt gã! Chớ để gã chạy thoát! Tôi sẽ phái máy bay trợ giúp!
Liễu Hàn Yên căn bản không cần ông ta nhắc nhở cũng đã đuổi vào rừng cây.
Tuy rằng là vùng dã ngoại hoang vu, căn bản không có ai đi tới, nhưng hai người đều có chân khí hộ thể, mạnh mẽ xông lên, di động trong rừng cây nhanh như chớp.
Luận tu vi, Liễu Hàn Yên còn kém xa đao quỷ, nhưng về khinh công thì cô không hề rơi vào thế hạ phong, vẫn luôn bám sau.
Chỉ qua chừng dăm phút, phía trước xuất hiện một sườn đất hoang đầy cỏ. Đao Quỷ dừng lại trên một tảng đá lớn, quay người lại.
Cùng lúc đó, tay phải gã vung lên, Trảm Mã đao chém ra một đao khí bán nguyệt về phía Liễu Hàn Yên!
Liễu Hàn Yên trước đó đã bị lần đối chiến cùng Kiếm Cốt dạy dỗ, lúc này sớm đã đề phòng. Bởi vì cô biết rõ chính mình không thể đánh bại được Đao Quỷ, nhưng nếu chỉ xét phòng ngự và né tránh, đối phương cũng khó đánh bại cô trong thời gian ngắn được.
Giờ khắc này, Liễu Hàn Yên lăng không thi triển Yến Tử toản vân thức, một lần nữa nhảy lên cao, tránh được một đao kia!
Thế nhưng khi Liễu Hàn Yên sắp rơi xuống đất, cô chợt thấy khóe miệng Đao Quỷ hiện lên một nụ cười cổ quái…
- Không xong rồi!
Trong lòng Liễu Hàn Yên kêu lên, biết rõ mình đã trúng mai phục, nhưng lúc này đã không kịp phản ứng!
Vù…
Một bóng người như mũi tên nhọn từ phía sau bay ra, tiếp lấy thân thể cô, lăn vài vòng trên mặt đất.
Gần như cùng lúc, tiếng nổ lớn vang lên, ánh lửa chói mắt từ vị trí Liễu Hàn Yên sắp rơi xuống phóng ra.
Lúc này chỗ đó đã bị nổ ra một cái hố sâu!
Rất hiển nhiên, đám người Đao Quỷ đã sớm chôn thuốc nổ ở đây, nếu có người truy kích thì sẽ kích hoạt thuốc nổ, tiêu diệt đối phương!
Tần Xuyên kị thời đuổi tới, sau khi biết tình hình không ổn, ôm bà xã tránh xa hơn 10m, may mắn mới thoát khỏi hiểm cảnh!
Nếu như vừa rồi đứng ở đó, cho dù là võ giả Tiên Thiên có chân khí hộ thể cũng ắt bị nội thương nghiêm trọng, thậm chí đứt tay gãy chân!
Khuôn mặt Liễu Hàn Yên trắng bệch, cô cũng kinh hồn một phen, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mình đã đi dạo quỷ môn quan tận hai vòng.
Nhưng cả hai lần đều được người chồng hờ này cứu giúp!
- Khụ khụ… khụ khụ…
Người Tần Xuyên đầy bụi đất, đứng dậy, cười khổ:
- Anh nói này… Bà xã, em đừng l* m*ng như vậy có được không?
Em không đánh lại gã, vậy đuổi theo làm gì. Mấu chốt là gã dừng lại, em cũng dừng lại sao, sao em ngu như vậy?!
Trong con mắt xinh đẹp của Liễu Hàn Yên lóe lên vẻ long lanh, hít thở có chút gấp, quật cường nói:
- Ngu thì ngu, hành động lần này do tôi thất trách, tôi phải chịu trách nhiệm tới cùng.
💬 Bình luận chương