Edit: Kidoisme
Bản đồ thi đấu: Đầm lầy địa ngục.
Sau khi bắt đầu, cả hai bên đều bước vào trạng thái chiến đấu. Dưới sự lãnh đạo của đội trưởng, hai bên hướng tới trung tâm bản đồ.
Với đội tuyển Lôi Đình, trận đấu này không chỉ là là vòng loại quốc tế mà nó còn là là tấm vé quyết định xem bọn họ đi hay ở, thậm chí có thể kết thúc sự nghiệp tuyển thủ ngay lập tức.
Trong hoàn cảnh toàn là ngõ cụt, Lôi Đình trở thành nhóm của những kẻ tuyệt vọng.
“Chúng ta nhất định phải chiến thắng trận đấu lần này.” Viên Hạo Nhiên lạnh lùng nói: “Bằng bất cứ giá nào.”
Gã dẫn đầu đoàn quân xông lên từ giữa bản đồ, đồng thời yêu cầu Lưu Kỳ tìm kiểm cao điểm thích hợp để ngắm bắn.
Giai đoạn đầu cả hai bên cùng nhau rửa sạch quái trên đường, cuối cùng cũng giao tranh ngay đường giữa.
Viên Hạo Nhiên lựa chọn chiến thuật an toàn, gã bảo mọi người thu súng, ẩn nấp sau sương mù và rừng cây rậm rạp.
Tầm mắt gã đảo qua bốn người quân địch, cuối cùng ghim thẳng Tiết Lan.
Đúng lúc này, Lưu Kỳ đột nhiên đánh một dấu khác trên bản đồ.
Tầm nhìn của bắn tỉa trên cao điểm rất tuyệt vời, tất cả mọi người đều tập trung vào điểm được Lưu Kỳ em.” Tiết Lan không có Đoàn Văn Tranh phối hợp chắc chắn sẽ thất bại.
Vậy nên hai tay bắn tỉa có vai trò cực kỳ quan trọng tới chiến thắng, thông qua cách di chuyển phối hợp với đồng đội, hơn nữa phải cố gắng đoán ra vị trí những người còn lại.
Tầm mắt Đoàn Văn Tranh đảo qua rừng rậm tối đen như mực, lộ vị trí.
Mắt cậu đảo qua nhánh cây cao tít đằng xa, vừa nãy Đoàn Văn Tranh bị phát hiện quá nhanh chứng tỏ Lôi Đình có một tầm nhìn tốt bao quát mọi thứ.
Là một xạ thủ hàng đầu Trung Quốc, Lưu Kỳ hoàn toàn có khả năng xác định phương hướng chuẩn xác thuận tiện cho việc bắn tỉa. Vì thế, rất có thể vị trí của Lưu Kỳ…
Đoàn Văn Tranh cố chấp đuổi theo khả năng bị giết lại rất lớn thế nhưng nếu bỏ qua cơ hội lần này thì sẽ không còn cơ hội bắt giữ đối phương.
Tiết Lan cắn răng ôm súng, dứt khoát bấm còi!
Viên đạn xuyên qua họng sắt bay thẳng vào trong đám cây cối, một giây sau…
Hệ thống: LGW – Exist đã hạ LT – Liu66.
Phát súng đó, Tiết Lan chỉ nhờ vào trực giác đã có thể tiễn Lưu Kỳ về quê cha đất mẹ!
Tuy nhiên, chuyện khiến mọi người không ngờ tới đã xảy ra.
Giữa trận chiến dầu sôi lửa bỏng giữa bắn tỉa với đột kích, Đoàn Văn Tranh bị người ta mai phục, Ôn Diễn không thể bảo vệ nổi anh, cuối cùng hắn ngã xuống.
“Hai người, nửa cây máu đang chạy thẳng về phía cậu!” Lộ Du cố gắng khiến bản thân thật bình tĩnh, nói.
Giờ phút này, Tiết Lan đã nhanh chân trượt từ xác Lưu Kỳ xuống, nháy mắt chui vào bụi cỏ rộng.
Viên Hạo Nhiên, Tề Tư Vũ đã đuổi tới. Gã ta giương súng xả liên tục vào bóng đêm.
“Lên!” Viên Hạo Nhiên ra lệnh.
Tề Tư Vũ lập tức lôi bom ra ném thẳng vào bên trong, không cho Tiết Lan cơ hội trốn thoát.
Bom nổ, không có bất kỳ sự việc nào xảy ra.
Bầu không khí yên lặng đáng sợ, hai tay súng bên Lôi Đình bắt đầu nghi ngờ vị trí của Tiết Lan.
Tề Tư Vũ nhanh chóng bổ sung máu, theo chân Viên Hạo Nhiên lục xoát quanh bụi cỏ.
Bọn họ không biết Tiết Lan còn bao nhiêu máu, thế nhưng LGW và khán giả thì khác – giờ phút này thanh máu của cậu hiển thị con số 20% nhưng vẫn cắn răng núp dưới đất không chịu hành động.
Lượng máu quân địch đã khôi phục được hơn nửa.
Nếu giờ cậu chui được lên cao điểm hoặc là có Đoàn Văn Tranh yểm trợ thì có lẽ sẽ thoát được. Thế nhưng màn hình bên anh đã tối sầm, tâm trạng thành viên LGW không khỏi trầm xuống.
Tình hình hiện tại Tiết Lan đang phải đối mặt với Tay đột kích và Y tá thuộc hàng top trong nước…hơn nữa địa hình hoàn toàn không ủng hộ,
“Exist.” Giọng nói Ôn Diễn mang theo chút run rẩy: “Chúng ta còn trận cuối cùng.”
Ánh mắt Tiết Lan không giao động, tối đen như mực.
Đây không phải là lần đầu bọn họ lâm vào đường cùng.
Khác ở chỗ trước đây khi thi đấu cậu đều cố gắng chạy theo đồng đội, một mình đối mặt thế này quả là lần đầu tiên.
Đoàn Văn Tranh không thể chi viện, mọi người đã chết hết.
Nhưng mà…
“Lan Lan này.” Đoàn Văn Tranh bình tĩnh dựa lưng xuống ghế, đầu ngón tay nhẹ nhàng bịt microphone: “Em có thể làm được.”
Bàn tay đang nắm chặt con chuột của Tiết Lan hơi thả lỏng.
Trước đây, cậu lao tới chỗ đồng đội chỉ đơn giản vì không muốn niềm tin của mọi người đâm vào ngõ cụt.
Hơn nữa –
Game bắn súng hấp dẫn con người ta ở chỗ, mặc dù cậu chỉ có một mình, nhưng chưa tới cuối cùng không ai có thể biết trước kết cục.
Nếu không chiến thắng, chuyện cậu đưa chip bảo vệ trở lại thời kỳ đỉnh cao hay cố gắng b*n r* chip ẩn thân, tất cả sẽ quay lại điểm ban đầu.
Ánh mắt Tiết Lan nghiêm túc nhìn về phía hai người đang từ từ đi tới gần, cuối cùng thò tay vào balo móc ra quả lựu đạn ít ỏi còn sót lại.
Hết chương 133
💬 Bình luận chương