Akira, Haruki và Sakura đứng trước cánh cửa lớn của một biệt thự sang trọng, nơi diễn ra bữa tiệc của Ryuji. Ánh đèn lấp lánh từ bên trong chiếu ra, hòa cùng tiếng nhạc du dương, tạo nên một không khí hào nhoáng nhưng cũng đầy bí ẩn. Họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, trang phục chỉnh tề và phong thái tự tin, nhưng sự hồi hộp vẫn không thể che giấu.
“Chúng ta đã sẵn sàng chưa?” Akira hỏi, ánh mắt anh dừng lại ở Haruki và Sakura.
“Cứ tự nhiên như thể chúng ta là khách mời thực sự,” Haruki đáp, điều chỉnh lại chiếc kính cận. “Nhớ giữ vững hình ảnh.”
Sakura gật đầu, nụ cười tươi tắn trên môi nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta chỉ cần tìm Kenji và khai thác thông tin từ hắn.”
Họ bước vào trong, không khí bên trong hoàn toàn khác. Mọi người đang cười nói vui vẻ, chúc rượu và trò chuyện. Những ngôi sao nổi tiếng, những gương mặt quen thuộc trong ngành giải trí đều có mặt. Akira cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới xa lạ, nơi mà những bí mật và âm mưu ẩn giấu dưới lớp vỏ hào nhoáng.
“Hãy để ý đến những người xung quanh,” Akira nhắc nhở. “Đặc biệt là Ryuji.”
“Đừng lo, tôi sẽ để mắt đến hắn,” Sakura nói, rồi nhanh chóng hòa mình vào đám đông. Haruki cũng không bỏ lỡ cơ hội, anh bắt đầu trò chuyện với một vài diễn viên trẻ.
Akira đứng một góc, quan sát mọi người. Hắn không thể không cảm thấy lo lắng. Ryuji có mặt ở đây, và hắn ta không bao giờ bỏ qua cơ hội để giữ quyền kiểm soát. Đúng lúc đó, Akira nhìn thấy Kenji, đang đứng một mình ở phía xa. Hắn có vẻ lúng túng, như thể đang cố gắng tìm cách thoát khỏi sự chú ý.
“Đó là Kenji!” Akira thì thầm với Haruki.
“Đi nào,” Haruki nói, cùng Akira tiến về phía Kenji. Khi họ đến gần, Kenji nhìn thấy họ và khuôn mặt hắn lập tức trở nên hoảng hốt.
“Các cậu… sao lại ở đây?” Kenji lắp bắp, ánh mắt hoảng loạn.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Akira khẽ nói, “Ở một nơi an toàn hơn.”
Kenji nhìn quanh, sau đó gật đầu. “Đi theo tôi.”
Họ lách qua đám đông, đến một khu vực yên tĩnh hơn, nơi ánh đèn mờ và âm thanh nhạc nền không còn vang vọng. Kenji thở phào, nhưng vẻ mặt hắn vẫn đầy lo âu.
“Ryuji đang giữ bí mật. Tôi… tôi không thể để điều đó xảy ra với các cậu. Ryuji rất nguy hiểm.”
“Chúng tôi không sợ hắn,” Akira khẳng định. “Chúng tôi muốn phơi bày sự thật.”
Kenji chần chừ, nhưng ánh mắt quyết tâm của Akira khiến hắn phải suy nghĩ lại. “Được rồi, tôi sẽ kể. Rina đã tìm ra rằng Ryuji đang thao túng các kịch bản của nhiều diễn viên. Hắn viết lại cuộc sống của họ, biến họ thành những con rối.”“Có nghĩa là những cái chết không phải là ngẫu nhiên,” Sakura nói, “Hắn có thể đã giết Rina để bảo vệ bí mật.”
Kenji gật đầu, vẻ mặt tái đi. “Tôi sợ rằng mình cũng sẽ là mục tiêu tiếp theo. Hắn muốn kiểm soát mọi thứ, và tôi đã thấy hắn nói chuyện với Aiko về việc loại bỏ những người không tuân theo.”
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Akira nói. “Cậu có thông tin gì về Aiko không?”
Kenji lắc đầu. “Hắn giữ kín mọi thứ. Nhưng… tôi nghĩ Aiko có thể sẽ xuất hiện ở một bữa tiệc khác trong tuần tới. Nếu chúng ta có thể đối đầu với hắn.”
“Còn Aiko?” Sakura hỏi. “Cô ta có thể là một phần trong âm mưu này.”
“Chúng ta sẽ tìm cách tiếp cận cô ta,” Akira khẳng định. “Chúng ta không thể để những bí mật tiếp tục bị che giấu.”
Cảm giác hồi hộp lấp đầy căn phòng. Họ biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và những bí mật vẫn đang chờ được phơi bày. Akira nhìn vào mắt từng người bạn, cảm nhận được sức mạnh từ sự quyết tâm của họ. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được sáng tỏ, bất chấp mọi hiểm nguy.
“Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu,” Akira tuyên bố, nụ cười nở ra trên môi như ánh sáng le lói trong đêm tối.
,
💬 Bình luận chương