Bom siêu cay phóng ra hơi gas thuộc một dạng sương mù kỳ lạ, công dụng của nó chính là khiến người ngửi khói sẽ hồi hức những chuyện thương tâm, không kiềm được lòng mà khóc rống lên.
Chuyện thương tâm của Quân Thường Tiếu rất nhiều, ví dụ chết không hiểu nguyên nhân này, hay là vô tình chạy đến Tinh Vẫn đại lục xa lạ này.
Điều thương tâm nhất chính là trước khi xuyên không đến đây hắn vẫn còn là một xử nam, sau khi bản thân xuyên không vẫn một dạng độc thân!
Hắn càng nghĩ đến lại càng đau lòng, khóc rống cũng càng lớn, nước mắt như thác nước dội xuống.
Tiêu Tội Kỷ nhìn chưởng môn đau lòng đến mức không thể khống chế bản thân, mặt hắn đầy ngu ngơ nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn chăm chú như Lục Thiên Thiên là hoa sen cao ngạo băng giá thì nữ nhân lâu chủ của Tế Vũ Lầu này chính là một bông hồng kiều diễm ma mị.
Quân Thường Tiếu nói:
“Nữ nhân xinh đẹp thế này sao có thể là thủ lĩnh của một tổ chức sát thủ chứ?”
Đúng lúc này, lâu chủ Tế Vũ Lầu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt hiện lên tia lạnh lẽo, giống như đã xác định được vị trí của Quân Thường Tiếu.
Bị phát hiện rồi sao?
Quân Thường Tiếu không hề lo lắng, thành thạo nâng súng lên đứng dậy, hét:
“Ngươi chính là lâu chủ của Tế Vũ Lầu?”
“Không sai.”
Nữ nhân áo đen đáp lời, giọng nói vô cùng trong trẻo nhưng cũng lạnh lẽo vô cùng.
Trong thời gian bế quan, hai mươi tên thuộc hạ bị giết, hai tên sát thủ vương bài một cái bị giết một cái bị treo, thử hỏi nàng làm sao không nóng giận, cáu kỉnh.
Quân Thường Tiếu nói:
“Thủ hạ chết nhiều như vậy, ngươi là lão đại mà đến bây giờ mới xuất hiện, quả thật có chút không xứng chức nha.”
Lâu chủ Tế Vũ Lâu lạnh giọng nói:
“Ngươi là tên khốn nào?”
Mặc dù nàng đã nắm được thông tin từ miệng Độc Xà, kẻ tập kích và Thiết Cốt Phái rất có khả năng có liên quan đến nhau, bất quá nàng vẫn cần phải xác thực.
Quân Thường Tiếu đáp:
“Nhận tiền của Linh Tuyền Tông, liên tục đến ám sát bổn tọa, lâu chủ đã biết rõ rồi còn hỏi làm gì?”
Bổn tọa?
Lâu chủ Tế Vũ Lầu chau mày, nói:
“Ngươi là chưởng môn Thiết Cốt Phái, Quân Thường Tiếu?”
“Không sai!”
Quân Thường Tiếu đáp.
Bọ Cạp và Độc Xà khẽ giật mình, hiển nhiên không ngờ đến kẻ đang núp trong bóng tối tập kích không phải là đệ tử Thiết Cốt Phái mà lại là người đứng đầu một môn phái!
Lâu chủ Tế Vũ Lâu nở nụ cười tươi, nói:
“Quân chưởng môn tự mình ra tay, tiểu nữ có chút thụ sủng nhược kinh.”
“Đoàng!”
Đột nhiên một âm thanh lớn truyền tới, cách đó không xa, một tên sát thủ đang khóc thút thít bỗng nhiên trên ngực xuất hiện một cái lỗ, lập tức ngã liệt xuống mặt đất.
Quân Thường Tiếu nói: "Một cái giết người không chớp mắt sát thủ đồng thời lãnh đạo tổ chức tự xưng là tiểu nữ, bổn tọa thay ngươi cảm thấy xấu hổ."
Lâu chủ Tế Vũ Lâu khí lạnh đầy mặt nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động, luồng sáng vừa rồi b*n r* tốc độ vô cùng nhanh, nếu như đổi lại là chính mình muốn tránh được cũng là chuyện khó khăn.
Đây chính là súng lửa thần kỳ sao?
Chả trách, thuộc hạ liên tục bị giết cũng không oan ức!
“Quân chưởng môn.”
Lâu chủ Tế Vũ Lâu lấy lại tinh thần, vén mái tóc, cười nói:
“Đắc tội với một tổ chức sát thủ, không phải là một lựa chọn thông minh cho lắm đâu.”
“Đoàng!”
Quân Thường Tiếu lại một lần nữa nổ súng bắn chết thêm một tên sát thủ, nhàn nhàn đáp:
“Có vẻ như ngươi hiểu nhầm, bổn tọa đến đây không phải để đắc tội, mà là tiêu diệt Tế Vũ Lâu!”
💬 Bình luận chương