Chương 147
Tác giả: Bách Đường - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Sau khi thoát ly nguy hiểm, Tiêu Lam cùng Hoa Nhan tìm tòi trong căn phòng màu trắng này.
Rốt cuộc ai cũng không muốn bỏ lỡ manh mối có khả năng che giấu ở nơi này.
Nhưng lúc này đây, hai người vẫn ăn ý mà từng người chọn một hướng để tránh miễn xung đột không cần thiết, dựa theo quy tắc ước định giữa các người chơi, dưới tình huống như vậy, ai có thu hoạch thì thuộc về người đó, không tìm được chỉ có thể tự trách vận khí của mình.
Trong phòng, từ đồ nội thất đến vật trang trí đều là màu trắng, nhìn qua giống như là bị đại tuyết bao trùm.
Tiêu Lam vừa đi vừa cẩn thận quan sát đến mỗi một món đồ xuất hiện trong phòng.
Bỗng nhiên, tầm mắt cậu tỏa định ở một vật trang trí thủy tinh hình cầu nho nhỏ.
Trong quả cầu thủy tinh này tràn ngập hơi nước, dưới đáy đặt một ít bông tuyết, chỉ cần lay động một chút là có thể hạ xuống thế giới nhỏ này một trận tuyết lớn bay lả tả.
Mà ở giữa quả cầu thủy tinh chính là một căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ.
Tuy rằng chỉ là kích cỡ khoảng một ngón cái, nhưng bộ dáng nó cứ như vậy ở trên một mảnh nền tuyết gần như giống như đúc căn nhà nhỏ trên cánh đồng tuyết kia.
Tiêu Lam cầm lấy quả cầu thủy tinh này.
Quả nhiên, cậu phát hiện dưới đáy quả cầu đồ án giống như đúc ngoài bìa sách.
Cũng trong nháy mắt, mặt ngoài bìa sách lại lần nữa sáng lên.
Gần như giống với phòng màu đỏ lần trước, lần này sáng lên vẫn là hai ô.
Tiêu Lam thoáng nhẹ nhàng thở ra, ô vuông phòng cấp cho còn hên là không phải tùy cơ.
Làm một tên tù châu Phi, cậu thật sự lo lắng lúc này đây chỉ xứng có được một ô.
Vậy thật đúng là quá thảm.
Hiện tại tổng cộng mười ba ô vuông ngoài bìa đã sáng lên chín, cách toàn bộ thắp sáng chỉ kém bốn ô mà thôi.
Nói cách khác, lại tìm được hai căn phòng, hoặc là…… chết đi bốn người chơi, là đồ án có thể thắp sáng lên toàn bộ.
Đến lúc đó là qua cửa hay là trò chơi tiến vào giai đoạn mới thì không được biết rồi.
Hoa Nhan cũng chú ý tới biến hóa này.
Cô nhìn thoáng qua hướng Tiêu Lam, trong mắt hiện lên thần sắc như suy tư gì: “Ra là vậy à……”
Sau khi thắp sáng ô vuông, Tiêu Lam không hề lưu luyến, cùng Hoa Nhan phân biệt rời phòng.
Hoa Nhan dẫn đầu lựa chọn đi về một hướng, hai người đường ai nấy đi.
——
Ngay trong nháy mắt Tiêu Lam rời phòng, cậu lại một lần nữa nghe được hệ thống nhắc nhở:
“Độ chú y của Ô Nha đối với bạn tăng lên rồi”
“Chúc mừng người chơi Tiêu Lam trở thành độc giả được chú ý nhất, đạt được 【 Túi quà nhỏ ngẫu nhiên dành cho độc giả 】*1”
Tiêu Lam: “……”
Tại sao Ô Nha chú ý đến cậu vậy?
Chẳng lẽ là bởi vì cậu đã liên tục hai lần tiến vào phòng đặc biệt, hơn nữa tồn tại ra tới?
Tiêu Lam một chút cũng không muốn đạt được sự chú ý của Boss đâu, thật sự, kiểu này nghe lên giống như trên người cắm đầy flag, sẽ bị chết siêu nhanh ấy.
Chỉ là cố tình lại cho cậu một túi quà.
Cậu cũng không biết này xem như may mắn hay là bất hạnh.
Tiêu Lam lấy ra 【 Túi quà nhỏ ngẫu nhiên dành cho độc giả 】an tĩnh xuất hiện trong không gian trữ vật của mình.
Hy vọng bên trong không phải mấy thứ kiểu như chữ ký tay của Ô Nha đi……
Bị nguyên sê ri en-nờ lần chữ ký tay của Trương Đông tai họa, Tiêu Lam nghĩ như thế.
Còn may, thân là tác giả nổi danh, cũng ngồi trong biệt thự cao cấp, lão sư Ô Nha không phải là một gia hỏa keo kiệt.
Đạo cụ xuất hiện là:
【 Tên: Nạp tiền hả 】
【 Năng lực: Tiêu hao tài phú cá nhân ngẫu nhiên, tăng tỉ lệ phần trăm giá trị may mắn ngẫu nhiên (50%-2000%), thời gian liên tục 5 phút (số lần có thể sử dụng 1/1) 】
【 Thuyết minh: Nạp tiền, là thủ đoạn duy nhất cứu vớt tù châu Phi, nhưng có đôi khi cũng sẽ dẫn tới phá sản 】
Tiêu Lam: “……”
Sao tự nhiên cảm giác mình đồng thời bị trào phúng gấp đôi vậy?
Cậu không chỉ có nghèo, còn là tù châu Phi nè.
Nhưng mà……
Nhìn mấy chữ "Tiêu hao tài phú cá nhân ngẫu nhiên", Tiêu Lam lộ ra mỉm cười tự tin.
Khi bạn nghèo đến một cảnh giới nào đó rồi, tiền đối với bạn mà nói cũng chỉ là một con số mà thôi.
Cậu không chỉ không sợ hãi, thậm chí còn có phần chờ mong.
Tiêu Lam thu hồi 【 Nạp tiền hả 】, nói không chừng lúc nào đó thứ này có thể cứu vớt vận mệnh tù châu Phi của cậu thì sao.
Chỉ là 'ngẫu nhiên' hơi làm người ta đau trứng chút thôi.
Lúc này, quyển 《 Minh Nguyệt Quán 》 trên tay người chơi lại một lần nữa xuất hiện biến hóa.
Mặt bìa lập loè lên, trong sách xuất hiện ra ở dạng đá mácma phun trào.)
“Làm tao nhịn không được muốn đem nó —— ăn-vào-bụng~”
Ông ta tiến về phía Lạc thêm một bước: “A đúng rồi, thằng nhóc trước đó cùng đi với mày ở đâu rồi? Đôi mắt nó nhìn qua cũng rất ngon, trong sáng như vậy, nhất định tràn ngập đàn hồi……”
Nói rồi ông ta l**m l**m kéo của mình: “Bọn mày đều là tân nhân mới lên cấp đi, hắc hắc hắc…… Nếu mày nói cho tao nhược điểm của thằng nhãi kia, tao để mày đi cho thống khoái một chút, thế nào?”
Nháy mắt một câu này rơi xuống.
Mày đẹp của Lạc nhíu lại, người này đang mơ ước người không nên mơ ước.
Con ngươi vốn đang màu đen của hắn trong nháy mắt chuyển biến sang màu vàng nhạt.
Con ngươi vàng nhạt dưới ánh sáng chiết xạ ra sáng như đá quý, nhưng bên trong lại tràn đầy sát ý.
Lạc rốt cuộc xoay người nhìn chằm chằm ông ta, ngữ điệu lạnh lẽo: “Ông muốn làm gì chủ nhân của tôi?”
Người tới cảm nhận được sát ý nghênh diện mà đến làm làn da ông ta khá đau đớn, biểu cảm lại càng thêm hưng phấn lên.
Ông ta hoàn toàn không có chú ý đến Lạc nói gì: “Đôi mắt này!! Ực! Quá đẹp!! Quá tuyệt vời!! Sao mày lại có thể đem nó giấu đi!!”
“Cho tao! Mau cho tao!!”
Ông ta hưng phấn đến tròng mắt cũng đỏ lên, rốt cuộc như kìm nén không được nữa, tốc độ cao nhất nhào về hướng Lạc.
——
Tiêu Lam dưới công kích như sợi mỏng của thủy mị thành thạo né tránh.
Động tác cậu linh hoạt đến cực điểm, mỗi một bước đạp lên vách tường lại phóng nhanh về trước, lại một chút cũng không ảnh hưởng đến tốc độ của cậu.
Phía sau, công kích của thủy mị càng ngày càng mãnh liệt, lại trước sau vô pháp chạm đến Tiêu Lam dù chỉ mảy may.
Rốt cuộc, toàn bộ hành lang đến chỗ ngoặt, mặt đất thủy mị chiếm cứ cũng đến đoạn cuối.
Lại một lần dùng sức giẫm lên vách tường, Tiêu Lam trực tiếp rời khỏi khu vực thủy mị khống chế.
Chỉ còn lại phía sau sợi mỏng múa may, vẽ ra độ cung phẫn nộ giữa không trung.
Tiêu Lam đáp xuống đất, vẫy tay cáo biệt với khu vực thủy mị, làm thủy mị tức giận đến hung hăng vỗ vỗ xuống đất.
Sau khi chơi lầy xong, cậu nhanh chóng rời xa một mảnh khu vực này.
Xác nhận chung quanh an toàn xong, Tiêu Lam lấy phong thư ra:
【 Tôi không sao, toàn dựa vào phân tích của anh đấy 】
Vài giây sau, trả lời của Lạc lại lần nữa xuất hiện, chữ viết vẫn ưu nhã, nhìn không ra có gì khác trước:
【 Đây là vinh hạnh của tôi 】
Mà giờ phút này, bên chân hắn có một người đang nằm.
Đó có lẽ đã không hoàn toàn xem như "một con người", cái tay nắm kéo của ông ta đã không thấy bóng dáng, thân thể như phảng phất bị sức mạnh không biết tên ăn mòn, tàn khuyết từng tảng lớn, hốc mắt cũng trống rỗng.
Nhưng ông ta còn chưa chết.
Ông ta tựa hồ có chút thần chí không rõ, trên mặt đều là thần sắc hoảng sợ, trong miệng lại đang thần kinh mà cười lớn: “Ha ha…… Ha…… Ha ha ha……”
Đối với trường hợp như vậy, Lạc không có chút phản ứng nào.
Hắn không hề lưu luyến mà rời đi, thường ở không trung viết mấy chữ chỉ có chính mình và Tiêu Lam mới có thể nhìn thấy.
Khóe môi treo lên nụ cười ưu nhã trước sau như một.
Người nằm dưới đất chỉ có thể nghe được âm thanh không nhanh không chậm ở hành lang dần dần đi xa.
Cảm giác thế giới dần dần quy về yên lặng……
——
Qua không bao lâu.
Tiêu Lam vừa cùng Lạc nói chuyện phiếm, vừa lấy 《 Minh Nguyệt Quán 》ra.
Ngoài bìa đã ngừng hẳn lập lòe, hơn nữa sáng lên một ô.
Chẳng lẽ là Kỳ Ninh đã xảy ra chuyện?! Làm Tiêu Lam sợ tới mức nhanh chóng mở sách ra.
Kết quả, một tờ trong sách thuộc về Kỳ Ninh kia đã thay đổi.
Nội dung nguyên bản đã bị gạch bỏ, biến thành:
【 Kẻ báo thù tiếp tục độc hành trong bóng đêm 】
【 Vĩnh thế trầm luân 】
Đây thuyết minh Kỳ Ninh đã thoát hiểm.
Tiêu Lam thở ra một hơi, đồng thời nhìn chằm chằm mặt bìa nhiều thêm một ô vuông kia, vậy thì ai đã chết?
Hiện tại, toàn bộ mặt bìa đã sáng lên 10 ô vuông.
Hết chương 147.
💬 Bình luận chương