Đến ngày đã ước định, mọi người tập kết lại trên đảo.
Phía trước là một mảnh người đông nghìn nghịt, bọn họ đến từ thế lực khác nhau, năng lực và cấp bậc người chơi cũng đều không giống nhau.
Nhưng duy chỉ có mục tiêu là nhất trí——
Bọn họ đều muốn thoát khỏi khống chế của Thế Giới Hàng Lâm.
Các người chơi an tĩnh mà tụ tập, chờ đợi thời khắc thuộc về bọn họ đến gần.
Ngay cả Sherry trong lồng ngực Thành Văn Nhất cũng ra dáng ra hình mang lên mũ giáp nhỏ xíu, trên người còn mặc một chiếc áo khoác nhỏ đặc biệt chế riêng cho nó, đều là màu xanh lam giống như đôi mắt nó.
Tiêu Lam nhìn về phía mọi người: “Đây là một trận chiến không có thỏa hiệp, kết quả của thất bại tôi nghĩ các vị đều đã biết. Tôi hỏi lại một lần cuối cùng, mọi người đã chuẩn bị tốt chưa?”
Ánh mắt cậu đảo qua mọi người, đối diện chính là từng đôi mắt hoặc kích động hoặc bình tĩnh hoặc kiên định, có ánh mắt còn mang theo một ít thấp thỏm, nhưng không có sợ hãi và lùi bước.
Đáp án của bọn họ đã rất rõ ràng, từ thời điểm lựa chọn bước lên hòn đảo này, bọn họ cũng đã chuẩn bị xong cái giá khi gánh vác thất bại.
Tiêu Lam gật gật đầu với Lạc.
Lạc tiến lên một bước, từ trong tay hắn bay ra rất nhiều mảnh nhỏ đen nhánh, những mảnh nhỏ đó nhanh chóng bay bay tản ra, rơi xuống mu bàn tay của mỗi người ở đây, cuối cùng hóa thành một cái có người có ý đồ phản bội mọi người, sẽ bị lập tức phát hiện ngay.”
“Nếu mọi người đều đã chuẩn bị tốt, vậy…… Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ.” Con ngươi vàng nhạt của Lạc quét về phía mọi người, sau đó vươn tay đối với hư không.
——
Trên một hoang đảo khác cách hải đảo rất xa, một đám người chơi khế ước đang tụ tập ở nơi này.
Không ít người chơi khế ước đều nhận được Thế Giới Hàng Lâm tuyên bố nhiệm vụ, bắt đầu ở hiện thực tìm kiếm tung tích của hai người.
Nhưng đối phương lại trơn trượt thật sự, xử lý hết thảy tung tích đến sạch sẽ, hoặc là chính là tròng lên tầng tầng lớp lớp thân phận giả, chẳng khác gì búp bê Nga thành tinh.
Các người chơi khế ước không thể không phân công nhau tìm kiếm manh mối.
Cuối cùng vẫn là bọn họ ở xem lại livestream của một KOL nào đó, mới thật vất vả thấy được thân ảnh của hai người họ.
Người phát hiện tin tức tức khắc đi qua bên kia.
Mà khi bọn họ thật vất vả sờ đến chỗ ở của đối phương, lưu lại chỉ có một căn nhà.
Chỗ đó là căn nhà chỗ nào kia chứ, trong đó giấu giếm vô số sát khí, quả thực là một bước trúng một cái bẫy.
Cho dù là người chơi khế ước, ở hiện thực cũng sẽ chịu hạn chế, người tiến đến tra xét kia suýt chút nữa bị một đợt tiễn đi rồi.
Nhưng trong nhà kia lại không có chút manh mối có ích nào, quả thực chính là cố tình làm chậm trễ thời gian của bọn họ.
Sau đó, bọn họ lại tiêu phí không ít công phu, lén lút hack vào internet không ít cơ quan, lãng phí thật nhiều thiên tài đem mục tiêu hoài nghi tỏa định trên hòn đảo nhỏ này.
Nhưng mà, cái đảo này còn càng mẹ nó khoa trương hơn nữa.
Không chỉ xung quanh không có bất luận đảo nhỏ nào tiếp cận, còn có không ít mạch nước ngầm.
Cái này cũng chưa tính, trên hải vực gần đó toàn bộ đều là phương tiện cảnh giới, bất luận phương tiện giao thông nào lui tới đều cần phải trải qua cho phép mới được, trình độ đề phòng nghiêm ngặt kia quả thực có thể nói là căn cứ quân sự.
Rõ ràng chính là một bộ, “Ta biết bọn mi tìm tới, nhưng bọn mi dám đi lên không?” tư thế kiêu ngạo đến cực điểm.
Thật sự là có người gan lớn bảo du thuyền tiến lên, kết quả còn chưa kịp tới gần, nghênh diện mà đến chính là một chuỗi ngư lôi, một chút cũng không hề ý tứ khách khí với bọn họ.
Các người chơi khế ước khác đối mặt với cục diện này đều cảm thấy rất khó giải quyết.
Bọn họ là người chơi khế ước, không phải siêu nhân, chuyện như dùng mặt tiếp ngư lôi này, kiểu cường hóa thể lực có lẽ có thể thử xem, nhưng đại đa số người chỉ có thể tỏ vẻ thần thiếp làm không được a bệ hạ.
“Hai người kia cũng thái quá ghê, bảo an gì mà làm khoa trương như vậy.”
“Này cmn làm sao đi lên? Chẳng lẽ muốn chúng ta bơi lên?”
“Mày lên đi? Ai biết bọn chúng có cài đặt những thứ khác trong nước hay không.”
Các người chơi khế ước tranh luận việc này không thôi.
Đây cũng là khuyết điểm của nhóm người khế ước, bọn họ không có lãnh đạo thống nhất, chỉ là dựa theo nhiệm vụ của Thế Giới Hàng Lâm mà hành sự.
Tất nhiên ai cũng không muốn làm con tốt lót đường cho người ta.
Lúc này, vài con thuyền thể tích không nhỏ lại đây.
Trên chiếc thuyền cầm đầu có một người chơi duỗi tay vẫy vẫy với người trên đảo: “Đi lên đi, bọn này bắt cóc một đội thuyền hải tặc, bảo chúng đi phía trước mở đường, chúng ta nhân cơ hội lên đảo.”
Thao tác cơ trí này đạt được những người khác nhất trí tán đồng.
Trong mắt bọn họ, có vẻ như dùng người khác đi mở đường cũng không phải chuyện gì khó lường, hải tặc cũng được bình dân cũng được, bất quá đều là mấy người thường mà thôi, không giống với người đã khế ước như bọn họ.
Bọn họ đã là hình thái sinh mệnh càng thêm cao cấp, cũng không phải là đồng loại với sinh vật nhỏ chẳng khác loài kiến.
——
Mượn dùng sức mạnh của Lạc, các người chơi nhảy vào Thế Giới Hàng Lâm.
Lúc này bọn họ mới phát hiện, hóa ra vô số màn chơi giống như là quả cầu pha lê lơ lửng giữa không trung, trong không gian trải rộng này, giữa chúng tựa hồ có liên hệ vi diệu nào đó, đem chúng nó liên tiếp cùng nhau.
Tiêu Lam nói: “Tất cả màn chơi đều ở chỗ này, trước khi tiến vào, làm cường đại chính mình, quả thực phê chữ ê kéo dài.
Nhìn giá trị bần cùng của mình điên cuồng dâng lên, sao Tiêu Lam có thể không vui cho được?
Nháy mắt, cả người hóa thân trở thành máy móc toàn lực thúc đẩy phá bỏ và di dời.
Dưới nỗ lực của Tiêu Lam, cảnh tượng màn chơi tay mới này rất nhanh đã bị hủy hoại đến thảm không nỡ nhìn.
Hàn Yến tuyệt vọng mà nhìn thế giới trước mắt dần dần hóa thành một mảnh phế tích.
Cảm giác được hành lang dưới chân lung lay sắp đổ, anh dự cảm mạng nhỏ của mình có khả năng phải chôn ở chỗ này.
Trăm triệu không nghĩ tới, cuối cùng anh không phải chết trên tay quỷ, mà là chết vì hai tên điên không thể hiểu được đi đập nhà phá cửa.
Cao ốc có ma ầm ầm sập xuống, sàn nhà dưới chân Hàn Yến cũng thế, thân thể anh cũng bỗng nhiên rơi xuống.
Tứ chi Hàn Yến phí công múa may giữa không trung, lại hoàn toàn vô pháp hạ thấp tốc độ rơi xuống.
Anh nhắm hai mắt lại.
Xong rồi, tiền anh nợ vẫn còn chưa trả xong mà…… Hả? Tưởng tượng như vậy hình như còn không lỗ?
Bỗng nhiên, anh cảm giác quần áo sau lưng mình bị bắt được.
Hàn Yến có vài phần kinh ngạc mà quay đầu lại, chợt thấy được cái máy phá bỏ và di dời không có cảm tình kia đang mỉm cười với anh.
Tiêu Lam bắt lấy Hàn Yến: “Đừng hoảng hốt.”
Nói rồi, cậu mang theo Hàn Yến đang rơi xuống cao ốc, mượn lực khắp nơi hạ xuống.
Tuy rằng mang theo một tên đàn ông, nhưng động tác Tiêu Lam vẫn thoải mái như đang chơi lò cò trên đất bằng.
Rất nhanh, bọn họ đã dẫm lên được mặt đất.
Tiêu Lam buông Hàn Yến ra, quay đầu thưởng thức một chút kiệt tác của mình.
Tục ngữ nói rất đúng, lao động là vinh quang nhất.
Đây đều là quả ngọt của lao động, mỗi một khối gạch từ phế tích rơi xuống đều lây dính sự nỗ lực của cậu.
Theo tòa nhà sụp xuống và nữ quỷ biến mất, không trung màn chơi bỗng nhiên vỡ ra một lỗ hổng, lộ ra một mảnh hỗn độn trong đó, phảng phất như không trung đang sụp xuống.
Vết cắt đó càng lúc càng lớn, sau đó đã lan tràn tới mặt đất.
Hàn Yến còn chưa phục hồi tinh thần lại, nhưng anh nghe được ân nhân cứu mạng nói: “Anh đi đi.”
Hàn Yến ngốc ra, anh thật ra muốn chạy lắm chứ, nhưng mà có thể đi đâu?
Nhà sập, Boss chết, anh cũng không có nhận được nhắc nhở qua cửa…… Chẳng lẽ muốn anh lưu lạc trong cái thành thị trống trải giả dối này ư?
Tiêu Lam duỗi tay chỉ sang hướng một kẽ nứt cách đó không xa lan tràn lại đây: “Chỗ này mang theo hơi thở thế giới hiện thực, anh đi vào là có thể trở về rồi.”
Hàn Yến: “……”
Anh nhìn nhìn một mảnh hỗn độn khả nghi kia, lại nhìn nhìn Tiêu Lam có vẻ tâm tình rất tốt.
Anh cảm thấy là hai người này muốn hại anh, nhưng anh không có chứng cứ.
Hơn nữa còn sắp gặp phải nguy cơ diệt khẩu.
Thấy anh không nhúc nhích, Tiêu Lam đi lên trước “thân thiết”, “hữu hảo” trực tiếp một tay xách hẳn người lên.
Tiêu Lam nói: “Xin lỗi, thời gian bây giờ tương đối khẩn cấp, chúng tôi không có biện pháp giảng giải quá nhiều cho anh, anh đi về hiện thực trước mới tương đối an toàn.”
Hàn Yến khẩn trương lên: “…… Từ từ, đại ca ơi…… tui……”
“Đừng lo lắng.” Tiêu Lam mỉm cười với anh, hơn nữa dưới ánh mắt hoảng sợ của đối phương ——
Một tay đem nhét anh vào kẽ nứt.
“A a a a a!!!!”
Kẽ nứt truyền đến tiếng kêu thảm thiết, sau đó dần dần đi xa.
Tiêu Lam có chút nghi hoặc: “Sao vậy? Người chơi tay mới xuyên qua hành rào thế giới sẽ cảm thấy đau sao?”
Lạc mỉm cười: “Anh ta có thể là vì được về nhà cho nên rất vui chăng.”
Tuy rằng trong lòng hắn cảm thấy, kia có chín phần có thể là bị hành vi của tiên sinh nhà mình làm sợ hết hồn rồi.
Hôm nay, cũng là một ngày thích giúp đỡ mọi người.
Tác giả có lời muốn nói:
Nghĩ ra danh hiệu mới cho Tiêu Lam — Thần bần cùng chuyên phá bỏ và di dời
Hết chương 191.
💬 Bình luận chương