1
Nếu như phải sử dụng một màu sắc để miêu tả cuộc sống trung học cơ sở của mình.
Giang Duật Xuyên cảm thấy, đó nhất định là màu xám.
Ban đêm, ba thường không về nhà, thỉnh thoảng uống say sẽ đánh đập mẹ anh.
Những ngày như vậy kéo dài cho đến năm lớp 7. Kéo dài đến khi ba nghiện cờ bạc, tiêu xài hết tiền tiết kiệm trong nhà. Cuối cùng mẹ không thể chịu đựng được nữa, bà quyết định ly hôn.
Khoảng thời gian đó, mỗi ngày khi tan học, Giang Duật Xuyên đều phải đối mặt với câu hỏi “muốn sống với ai” của ba mẹ. Không ai quan tâm liệu anh có đói hay không. Anh chỉ có thể vừa lén rơi nước mắt vừa nấu cơm, an ủi bản thân rằng mình chỉ bị hơi khói làm cay mắt. Chính điều đó cũng khiến anh càng ngày càng trở nên im lặng, ít nói, suốt ngày cau có. Chẳng mấy chốc, anh trở thành mục tiêu của những học sinh nam lớp 12. Chúng lấy việc bắt nạt anh làm niềm vui. Nắm đ. ấ.m đ.ậ.p vào người anh như mưa, lúc ấy anh đã nghĩ, nếu như mình cứ ch.ế.t đi như vậy, ba mẹ có thể ngừng cãi nhau, mọi thứ có trở lại như ban đầu hay không.
Lần đầu thấy Hạ Nhiên, cô như tia sáng đầu tiên chiếu vào cuộc đời u ám của anh. Anh còn nhớ rõ ngày đó, cô tựa như thiên thần giáng thế chỉ có thể xuất hiện trong phim điện ảnh, đuổi tất cả kẻ xấu ức h**p anh.
Thật lâu sau đó, đám học sinh nam kia không dám gây rối với anh nữa.
Buổi chiều sau khi kết thúc kỳ thi trung học cơ sở, anh ôm hoa mà mình tự tay hái, một mực chờ bên ngoài cổng trường. Chờ thấy Hạ Nhiên đi ra khỏi phòng thi, cô vừa cười vừa bàn bạc việc đi đâu chơi với bạn học nhỏ bên cạnh.
Trong đám đông, cô giống như một viên ngọc lấp lánh.
Nhưng anh lùi bước.
Một hạt bụi như anh không nên làm phiền cô. Nhưng anh đã hối hận rất nhanh. Vì vậy, đi đến văn phòng giáo viên để mượn toàn bộ danh bạ học sinh lớp 12. Vì không biết lớp học của cô nên anh đã lật từng trang một, để tìm kiếm.
XiaRan。 Hạ Nhiên.
Hóa ra tên cô ấy có hai chữ. Thật trùng hợp, hai số cuối trong số điện thoại nhà Hạ Nhiên bị dính nước, trở nên mơ hồ không rõ.
Anh cẩn thận .Tung đoạn video Hứa Tấn đánh ngất Thịnh Duật Xuyên rồi bắt đi ra. Hứa Tấn không chiếm được lý trong việc này, cuối cùng đôi bên hòa giải, Hứa Tấn cũng bởi vậy mà chuyển trường.
4
Sau đó, Thịnh Duật Xuyên đã nổi tiếng trong toàn trường.
Các bạn cùng lớp nhìn anh đầy sợ hãi, không ai dám tiếp cận anh.
Mẹ qu.a đời, anh cũng suy sụp theo, hoàn toàn không muốn giải thích gì, dần dà liền quen. Có đôi khi anh nhìn thấy Hạ Nhiên, cũng chỉ dám nhìn từ xa. Thỉnh thoảng đến gần, anh sợ bị Hạ Nhiên nhận ra, vội vàng cúi đầu đi qua.
Năm lớp 12, lúc cứu Hầu Chí, Thịnh Duật Xuyên nhìn thấy hình bóng mình trên người cậu. Một khắc kia anh muốn nói cho Hạ Nhiên biết, anh đã làm được rồi. Hầu Chí thành đàn em của anh, đuổi mấy lần cũng không đuổi được, cuối cùng anh cũng buông tha. Bởi vì có Hầu Chí, bấy giờ Thịnh Duật Xuyên mới phát hiện trong khuôn viên trường phổ thông cũng tồn tại hành vi bắt nạt.
Chỉ là kẻ bắt nạt ngụy trang khéo léo hơn, càng khó phát hiện. Nhưng chúng không thể thoát khỏi đôi mắt của một người đàn ông đã từng là một nạn nhân. Vì thế anh bắt đầu âm thầm chỉnh đốn phong thái xấu trong trường học, làm cho kẻ bắt nạt cũng không dám làm bậy nữa.
Ít nhất là không để Hạ Nhiên nhìn thấy chuyện đó nữa. Nên là đêm đó anh nghe Hầu Chí nói có người lại bắt nạt học sinh trung học cơ sở ở ngoài trường. Anh đã cảnh cáo người kia nhiều lần, vẫn như cũ không thay đổi, Thịnh Duật Xuyên đành phải dùng bạo chế bạo lực. Chỉ là quay đầu nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của Hạ Nhiên, không khác gì những người khác nhìn anh. Trái tim bất khả xâm phạm của anh đã bị đâm. Theo bản năng vươn tay, không biết là muốn lau sạch sẽ bản thân, hay là che mặt đừng để cho cô nhìn thấy. May mắn thay, có lẽ cô ấy không nhận ra mình. Sau khi thi đại học, khi trời tối không có người, anh cố ý đi tới trước bảng vinh dự. Khi anh cầm đèn pin tìm được tên Hạ Nhiên ở hàng đầu bảng vàng, anh mừng cho cô từ tận đáy lòng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mất mát, dường như cô ấy càng ngày càng cách mình thật xa.
Năm lớp 12, Thịnh Duật Xuyên đến học đại học A. Vốn định thử vận may, không nghĩ tới lại thật sự nhìn thấy Hạ Nhiên. Hôm đó là ngày khai trường ở đại học A, hàng trăm nhóm đang tuyển tân sinh viên mới, rất náo nhiệt. Hạ Nhiên mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, đi dạo với bạn bè. Dọc theo đường đi nhận không ít tờ rơi mới do đàn anh đưa tới. Cô ấy vẫn rất nổi tiếng. Hạ Nhiên lướt qua bên cạnh anh, Thịnh Duật Xuyên quay đầu lại. Muốn gọi cô ấy lại. Nhưng bàn tay vươn ra bất lực rũ xuống, anh trơ mắt nhìn bóng lưng Hạ Nhiên dần dần chìm đi trong đám người. Sau khi trở về, lần đầu tiên anh chủ động đi tìm Hầu Chí, hỏi cậu giờ anh cố gắng học tập còn có cơ hội thi đậu đại học A hay không. Lúc ấy vẻ mặt Hầu Chí nhìn anh như có thể nuốt sống trứng gà.
Thịnh Anh Xuyên vốn thông minh, lại có nền tảng. Dưới sự chỉ điểm của học bá Hầu Chí, từng chút từng chút vớt lại những kiến thức đã hỏng. Ngày nhận được thư thông báo trúng tuyển đại học A, anh nghĩ, cuối cùng lần này cũng có thể quang minh chính đại đi gặp cô.
5
Gặp lại Hạ Nhiên lại là một ngày hè.
Trong lúc nghỉ giữa hiệp, Thịnh Duật Xuyên nhìn thấy Hạ Nhiên lẻn đến bên cạnh sân bóng. Vốn không muốn tự mình đa tình, nhưng hình như cô thật sự là tìm mình.
"Bạn, bạn học, cái này cho cậu nè!" Hạ Nhiên nhét thứ gì đó cho anh, rồi giậm chân bỏ chạy. Nhưng không bao lâu sau lại biểu tình ảo não quay trở về.
Khi Hạ Nhiên từng bước từng bước đi về phía anh, anh đột nhiên phát hiện, hình như thời gian bốn năm cũng không dài như vậy. Khi Thịnh Duật Xuyên nhớ lại năm học lớp 11 lúc mình đi xăm hình, thợ xăm hỏi anh muốn xăm gì. Lúc đó trong đầu anh chỉ nghĩ làm thế nào để kiếm tiền nhanh chóng, nói xăm tùy tiện đơn giản thôi.
Thợ xăm hoảng sợ: "Chàng trai trẻ, vậy không được đâu! Sao có thể tùy tiện xăm vậy chứ!"
"Nó sẽ đi cùng cậu cả đời, hay cậu suy nghĩ thật kỹ lại đi, có cái gì tương đối có ý nghĩa hay không?"
Sau một vài ngày, anh trở lại và ném một tờ giấy cho thợ xăm.
Nó viết một từ.
"Vậy nó đi, nó có ý nghĩa." Anh nói.
Khi xăm, vẫn có cảm giác đau đớn, nhưng không có đau bằng nắm đấm trước đó. Thịnh Anh Xuyên nhắm mắt lại, nhớ tới cô.
Altweibersommer。
Đó là một câu tiếng Đức.
Ý nghĩa là một sợi tơi cuối mùa hè, mùa hè đầu mùa thu, còn được gọi là dư âm mùa hè. Khi chuyển từ hè sang thu, sẽ luôn luôn có một vài ngày nắng, nhiệt độ dễ chịu. Cùng Hạ Nhiên gặp nhau, là vào một ngày dư âm mùa hè bình thường, chỉ là trong ngày hè kéo dài ấy. Anh đã có cả một mùa hè hoàn chỉnh.
Toàn văn hoàn-
💬 Bình luận chương