Sau đó hệ thống bị ép làm mờ cả đêm.
Hệ thống rủa xả nhưng không ai nghe.
Sau đó Anh Anh vẫn bị gọi sang chơi game cùng Úc Tưởng.
Mọi người đến rồi đi, đi rồi đến.
Thai kỳ của Úc Tưởng hình như rất ít khi không vui.
Cô đặc biệt dễ hài lòng, lười nhác tựa người trên sofa chỉ đạo người khác rót nước hoa quả cho cô, cô đã vui vẻ nở nụ cười. Nhiễm Chương là phần mềm hack game hình người, gánh cô chơi thắng dễ dàng mà không cần tốn sức, cô cũng nở nụ cười. Cao Học Huy thua không còn manh giáp, cô cũng cười mà còn lớn tiếng hơn nữa.
Có lúc nửa đêm Anh Anh đang cắt ghép clip, vô tình lướt phải weibo của Úc Tưởng, sẽ bắt gặp cô đang khoe đồ ăn.
Có khi là ‘tào phớ’.
Có khi là ‘canh thịt bò’.
Còn khi khác thì là ‘cá chiên giòn xương’…
Bên dưới comment vẫn rất sôi nổi.
[Hạ độc đêm khuya!]
[Thật ngưỡng mộ, người có tiền nửa đêm có đói cũng có thể ngay lập tức được ăn. Lúc mang thai tôi đói, chỉ ăn hai miếng bánh quy.]
[Cậu cả Trữ mua sao?]
[Chắc là trong nhà có bảo mẫu hoặc đầu bếp]
Anh Anh cũng rất ngưỡng mộ.
Cô ấy cắt ghép clip cũng đói rồi, kéo tới kéo lui app giao đồ ăn, đa số là mấy kiểu đồ nướng, thức ăn nhanh, không có loại nào cô ấy muốn ăn cả.
Weibo của Úc Tưởng vẫn tiếp tục khoe game và đồ ăn.
Cô rất ít nhắc đến Trữ Lễ Hàn trên weibo.
Nhưng có lúc có fan quan tâm: [Giai đoạn sau của thai kỳ có phải rất vất vả không?]
Úc Tưởng sẽ trả lời: [Chuyện này phụ thuộc vào cân nặng lúc đó của tôi, cậu cả Trữ còn có thể bế tôi lên được không]
Fan: [Ha ha ha!]
Tài khoản weibo của cậu cả Trữ thật sự rất nghiêm túc và lạnh lùng.
Đến bây giờ mà bài post weibo cuối cùng của hắn vẫn là ?”
Cao Học Huy cứng họng.
Sau khi mấy đứa con ra đời, cuộc sống của Úc Tưởng không có gì thay đổi lớn.
Tang Tâm Lan rất để ý tâm trạng của cô, bà và Trữ Lễ Hàn cùng nhau sắp xếp cuộc sống của cô tỉ mỉ từng chút một. Vệ sĩ, đầu bếp, bảo mẫu, bà đỡ… đều rất đầy đủ.
Những việc mệt nhọc đều không đến lượt cô làm.
Nếu có gì thay đổi thì chắc là…
Khi Úc Tưởng xem phim, cô sẽ nói với con còn nhỏ mơ màng: “Con yêu, sưởi ấm chân cho mẹ nào.”
Lúc xem phim mệt, cô lại nói với đứa con nhỏ cũng đang mơ màng: “Mẹ hôn cái nào.”
Rồi như hôn mèo con vậy, hôn hôn má béo múp míp của con.
A~
Sướng!
Trêu chúng cho vui cũng không quá khó.
Đặt hai đứa cùng chỗ, chúng sẽ tò mò nhìn nhau, rồi cắn tay cắn mặt nhau, có thể chơi rất lâu không chán.
Lúc dùng hết sức rồi thì chúng sẽ ngã nghiêng ngã ngửa.
Úc Tưởng ngồi trên thảm nhìn say sưa, bình luận với Trữ Lễ Hàn: “Trông giống hai củ khoai tây nhỉ.”
Trữ Lễ Hàn: “…”
Nhưng anh tán thành ý của vợ nhanh chóng: “Em nói đúng đấy.”
Khi đứa bé lớn hơn một chút, mặt mũi của chúng phát triển rõ nét hơn, kế thừa gene tốt của Trữ Lễ Hàn và Úc Tưởng, dần dần thể hiện ra.
Úc Tưởng nhìn mà không nhịn được một câu: “Mình đúng là nghệ sĩ.”
Có thể tạo ra mấy đứa con tuyệt vời như vậy cơ mà!
Đến lúc này, mấy đứa trẻ đã có thể bò đi lại nhanh nhẹn.
Cao Học Huy cảm thấy thú vị vô cùng nên ngày nào cũng đến nhà trêu trẻ con.
“Vui hơn con của anh họ nhiều!” Cao Học Huy cảm thán.
Úc Tưởng cũng cảm thán: “Tháng sau lại đến nhé.”
Cao Học Huy ngớ người: “Tại sao?”
Úc Tưởng: “Anh xuất hiện nhiều quá, sau này chúng có thể nhận lầm anh là bố đấy.”
Cao Học Huy thiếu chút nữa hồn lìa khỏi xác ngay tại chỗ.
“Không không không, tôi đâu dám chứ, tôi đâu xứng! Thiếu gia Trữ mà nghe thấy thì sẽ giết tôi mất!” Cao Học Huy vội vàng chuồn đi.
,
💬 Bình luận chương