bởi selnemoinguoi trốn.
Lúc này mới khôi phục lại chút lí trí.
Tôi không thể ngủ được, lấy điện thoại ra bắt đầu tìm tòi.
"Có người lạ nào sẽ dịu dàng cẩn thận chăm sóc một người thực vật không?"
Không có kết quả.
Tôi lại kiểm tra lần nữa.
"Người đàn ông mang một cô gái xa lạ về nhà ở, nhưng lại không làm gì cô ấy, vì sao chứ?"
Tôi nhìn thấy đáp án trong nháy mắt.
Sợ tới mức suýt chút nữa ném điện thoại đi.
"Có lẽ người đó muốn nuôi thức ăn."
Trong đầu tôi bắt đầu nghĩ đến các cảnh máu me trong phim kinh dị.
Lại nghĩ đến căn biệt thự của Phó Minh Uyên sẽ có mấy căn phòng thí nghiệm dưới tầng hầm hay mấy phòng hành hình.
Tôi sợ tới nỗi mềm nhũn cả người.
Tôi vốn dĩ cũng không có cái gan đi vào căn phòng bị khoá hay phòng thí nghiệm để điều tra, sợ không cẩn thận sẽ bỏ mạng.
Tôi run rẩy bò xuống giường, cảm giác không có cách nào ở thêm trong căn nhà này một giây nào nữa.
Tôi loạng choạng đi đến trước cửa sổ.
Tự hỏi nếu từ lầu hai nhảy xuống, xác xuất gãy chân sẽ là bao nhiêu.
Vất vả lắm mới nghĩ ra cách buộc quần áo thành một cái dây để leo xuống.
Đến khi trời sáng, rốt cuộc tôi cũng buộc quần áo xong.
Đang chuẩn bị bò cửa sổ để thử nghiệm.
Cốc cốc!
Đột nhiên cửa bị gõ vang.
Tôi sợ tới mức như ngừng thở đến nơi.
Mông ngồi phệt xuống đất.
Lại nghe thấy Phó Minh Uyên ở bên ngoài nói:
"Tiếu Tiếu, công ty có việc nên anh ra ngoài trước."
Này quả thật là vui như lên trời.
Rốt cuộc tôi không cần lo lắng việc bò cửa sổ không cẩn thận sẽ té gãy chân nữa.
Tôi yên lặng nghe tiếng động cơ xe ngày càng xa.
Kích động đến nỗi lập tức mở cửa chạy.
Nhưng tôi không biết rằng, một chiếc xe đang dừng lại ở một góc khuất.
Mà Phó Minh Uyên ngồi ở ghế lái, đang nhìn tôi rời đi.
Mãi đến khi tôi lên xe bus, anh mới lẩm bẩm một câu:
"Chung quy vẫn là không nỡ để em..."
-
Vất vả lắm mới đi vào được phố xá sầm uất.
Tôi có cảm giác sống lại sau tai nạn.
Tôi ngồi ở trung tâm thương mại cả một ngày.
Buổi tối trung tâm thương mại muốn đóng cửa, tôi có chút mê mang.
Bây giờ tôi không có chỗ nào để đi cả.
Khi tôi gặp tai nạn, lúc đó mới tốt nghiệp đại học, còn chưa tìm được việc làm.
Sau khi xuất viện cũng không đi tìm phòng ở mà lại tới chỗ Phó Minh Uyên ăn nhờ ở đậu.
Bây giờ chỗ để nghỉ chân cũng không có.
"Người đẹp này, vừa nãy cô dùng cơm ở quán chúng tôi, cô đã rút trúng giải thưởng lớn đó là một tháng trải nghiệm miễn phí phòng tổng thống của khách sạn năm sao. Xin chúc mừng, xin chúc mừng cô."
💬 Bình luận chương