Tiếng cảnh báo bén nhọn đâm thủng bóng tối, đèn đỏ khẩn cấp nhấp nháy không ngừng trên hành lang kim loại, ánh sáng đỏ hắt lên khuôn mặt những tù phạm đang cười điên cuồng, mỗi trùng đều bị nhuộm thành một màu đỏ máu.
Chúng gào thét phá tan buồng giam, lũ lượt xông lên, cánh xẹt qua đầu thủ vệ, dùng vũ khí cướp được b*n r* tia lửa trong hành lang chật hẹp, máu tươi văng tung tóe lên tường hợp kim, lẫn với mùi dầu máy gay gắt và tiếng mắng chửi phập phồng của lũ tinh tặc.
Thích Yến cùng Fellnax nhanh chóng luồn lách giữa đám người, tiếng viên đạn xé gió bay vụt qua bên tai, còn có giọng nói của Thích Yến dùng tinh thần lực truyền thẳng vào tai Fellnax.
“Đám tù phạm kia đang phân tán, nhưng không cầm cự được bao lâu, tinh tặc quá đông.”
“Ừ, còn bom không?”
Fellnax lập tức hiểu được ý đồ của Thích Yến, suy nghĩ trùng khớp với hắn.
Thích Yến lại lấy từ trong không gian ra hai quả bom, ném chắc tay về phía Fellnax: “Như cũ nha.”
“Ok.”
Khóe môi Thích Yến mang theo nụ cười, hắn lại tăng tốc. Ngay sau đó, một cơn gió lạnh quét qua bên tai, Fellnax bám sát phía sau, cặp cánh đen gần như hòa làm một với tinh cầu không có ban ngày này, chỉ để lại ánh đỏ loang loáng như vết máu kéo dài trong không trung.
Thích Yến nhìn bóng dáng y trong mắt lóe lên kim quang, mang theo cảm xúc khác thường, lại đuổi theo, cười hì hì mở miệng:
“Thượng giáo, lần trước tại sao ngươi lại đột nhiên bạo loạn tinh thần hải?”
Động tác của Fellnax khựng lại một chớp mắt nhưng rất nhanh đã phục hồi, thần sắc bình thản: “Nói ra thì dài dòng, đợi ra ngoài rồi ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Y đã quen việc Thích Yến cứ nhảy cóc đổi đề tài như thế.
Thích Yến chớp mắt mấy cái, không chắc Fellnax rốt cuộc có phát hiện ra giới tính sinh lý của mình là trùng đực hay chưa. Từ lúc gặp mặt đến giờ, thái độ của y đối với hắn không có gì biến đổi theo chiều hướng tiêu cực, ngược lại còn trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.
Đối với hắn.
Hồi tưởng lại phản ứng của Fellnax trên suốt hành trình liên quan đến bảo thạch đỏ, Thích Yến cong mày cười: “Được rồi, ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi.”
Fellnax hơi mím môi, cánh vỗ mạnh thêm vài phần.
Hai người đuổi nhau, quãng đường đáng lẽ một giờ thì chỉ mất ba mươi phút đã đến nơi.
Nơi canh giữ trạm năng lượng thiếu rất nhiều nhân lực, hai người như cá gặp nước, theo lối cũ tránh được hệ thống phân tán sự chú ý của tù phạm vượt ngục là được.
【 Ta có thể che chắn như ta thật sự không ổn thì ngươi sẽ làm gì?”
“Đánh ngươi bất tỉnh rồi vác đi tìm thuốc hạ sốt.”
Fellnax đã xoay người đi, bỏ lại một khoảng cách, nhưng giọng nói lạnh nhạt vang lên trong bóng tối lại đặc biệt rõ ràng.
Thích Yến cười, mạnh mẽ cắn đầu lưỡi để đầu óc tỉnh táo trở lại, sau đó mới đuổi kịp bóng dáng màu đen phía trước.
“Đừng đánh ta ngất xỉu, ta sẽ ngoan ngoãn đi tìm thuốc với ngươi.”
“Ừ.”
“Fellnax, ta cảm thấy cái tên thủ lĩnh bảo thạch đỏ kia đang giở trò với chúng ta.”
“Ừ.”
“Ta luôn có cảm giác mục đích của hắn không đơn giản, hiện tại chúng ta tới tìm hắn, không chừng hắn đã ngồi uống trà chờ sẵn rồi.”
“Có lẽ là rượu.”
“Ngươi nói cũng đúng.”
“Thay ca trực rồi đi uống rượu thôi, thằng nhóc phổ lỗ kia không biết đào đâu ra mấy trò mới lạ.”
Tên tinh tặc trực ban vừa huýt sáo vừa kéo quần lên sau khi đi tiểu, cười hắc hắc nói: “Được đấy, hy vọng thằng nhóc kia bị đám tù phạm đáng ch·ết đó giết quách đi, như vậy chỗ rượu của hắn sẽ là của bọn mình hết.”
Một tên tinh tặc khác hừ lạnh một tiếng, đang định nói gì thì đột nhiên thấy một luồng ánh sáng trắng chói mắt xé toạc bóng đêm. Ngay sau đó là tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên dữ dội, mặt đất bắt đầu rung chuyển kịch liệt, một quả cầu lửa nóng rực bay vọt lên trời, kéo theo khói đen cuồn cuộn lao tới cắn nuốt mọi thứ xung quanh.
Hắn chỉ kịp nhìn thấy không khí xung quanh như đông cứng lại, bên tai không còn nghe thấy âm thanh nào, thậm chí chưa kịp cảm nhận cơn đau đã mất đi ý thức.
Mảnh vỡ pha lê và tia lửa bắn tung tóe, hòa lẫn cùng mùi tiêu hồ và lưu huỳnh, nuốt chửng trạm nguồn năng lượng khu A. Ánh lửa đỏ rực bắt đầu thiêu đốt, chiếu sáng màn đêm vốn đã hỗn loạn này.
“Đáng ch·ết! Khu A bị nổ rồi, mấy con rệp nuôi bọ hung kia canh kiểu gì thế không biết!”
“Chạy mau!”
“Mau báo cho đội trưởng!”
Tiếng hét chói tai, tiếng cảnh báo và âm thanh sụp đổ vang lên hỗn loạn. Trong làn khói đặc quánh mờ mịt, thấp thoáng có thể thấy những giàn giáo kim loại vặn vẹo, cùng với xác người cháy đen đang hóa thành đống tro tàn trong đống đổ nát.
Yên tĩnh.
Nơi này yên tĩnh một cách khác thường.
Khi Thích Yến cùng Fellnax nhân lúc hỗn loạn, tránh khỏi hệ thống tâm đến tính mạng của mình, hoặc là hắn không để tâm đến bọn họ.
Nhưng bất kể là kiểu nào, Thích Yến đều cảm thấy… khá phiền phức.
Trong đàm phán, điều đáng sợ nhất là hai kiểu người: một là kẻ có ưu thế vượt trội, hai là kẻ sẵn sàng xốc bàn.
“Đi thôi, ta có mang theo bom phóng xạ.”
Fellnax khẽ bóp tay Thích Yến, giọng nói lạnh nhạt như hòa tan đi vài phần buồn bực trong lòng hắn.
Thích Yến thấy buồn cười, thuận tay nắm lấy, khuôn mặt lộ rõ mấy phần phách lối đắc ý: “Ngươi lại cho ta một bất ngờ đấy, thượng giáo.”
Fellnax trước giờ đều khiến người ta chẳng cần lo lắng, tuy rằng Thích Yến không hiểu vì sao y lại mang theo cái thứ bom phóng xạ như gặp quỷ kia.
Quân thư ai nấy đều điên cuồng như vậy sao?
“Yên tâm, chỉ dùng để uy h**p thôi. Hơn nữa, được bảo quản tốt thì cũng sẽ không rò rỉ phóng xạ.”
Thấy Thích Yến có vẻ lo lắng, Fellnax lên tiếng giải thích.
Thích Yến cười hì hì, đặt tay lên vai y: “Vậy thì tốt rồi, ta không muốn mọc ra con mắt thứ ba hay là có thêm vân tay thứ ba, như vậy xấu lắm.”
“Với cả, ta cho rằng lần sau thượng giáo nên đổi sang một loại bom khác để mang theo đi.”
Khóe môi Fellnax khẽ nhếch. Việc luôn mang theo bom phóng xạ bên người gần như đã trở thành thói quen của y. Dù sao thì đúng như y từng nói, thứ này có sức uy h**p rất mạnh, luôn có thể phát huy tác dụng bất ngờ vào những thời khắc then chốt.
“Được.”
【Thân thể y không có vấn đề gì chứ?】
【Không có, còn khỏe hơn ngươi hiện tại rất nhiều】
Thích Yến cong khóe mắt mày, không nói được gì nữa.
Khi giẫm lên mặt đất lạnh băng, bước vào phòng chỉ huy tối cao, Thích Yến cuối cùng cũng gặp được vị thủ lĩnh bảo thạch đỏ kia.
Căn phòng tối tăm, duy chỉ có ánh sáng mờ mờ từ gần trăm màn hình điều khiển là nguồn sáng duy nhất. Trên đó hiển thị đủ loại biểu tượng và con số mà Thích Yến hoàn toàn không hiểu nổi.
Delasar đứng quay lưng về phía bọn họ, phía sau là một chiếc bàn hỗn độn, đầy vỏ chai rượu vứt lung tung. Nhìn quanh phòng, có thể thấy kệ trưng bày đầy các bình rượu quý và… những hộp sọ đã được xử lý sạch sẽ.
Thích Yến buông lời trêu chọc, đôi mắt màu vàng nhạt chăm chú nhìn bóng lưng ấy: “Ngươi đoán đúng rồi, thượng giáo, hắn đang uống rượu thật.”
Dưới ánh mắt của Thích Yến và Fellnax, bóng dáng kia cuối cùng cũng xoay người lại, bọn họ cũng rốt cuộc nhìn thấy vị thủ lĩnh bảo thạch đỏ có tiếng xấu vang xa này.
Làn da đen bóng như lụa đen hảo hạng, mượt mà tinh tế, ngũ quan sắc nét và lập thể. Dù căn phòng rất tối, nhưng mái tóc ngắn màu trắng và đôi mắt cùng màu ấy vẫn vô cùng bắt mắt.
Ánh mắt hắn không chút gợn sóng. Không giống sự lạnh nhạt của Fellnax, mà là tĩnh mịch hoàn toàn, không có lấy một chút dao động cảm xúc nào trước sự xuất hiện của bọn họ. Nếu không phải ánh nhìn kia rõ ràng dừng lại trên người họ, Thích Yến thậm chí đã tưởng hắn là một người mù.
Từ miệng Bella Tháp hoặc những trùng khác, Thích Yến từng nghe rất nhiều lời miêu tả về Delasar, nhưng không một lời nào giống với những gì hắn tận mắt chứng kiến. Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi, liệu trùng trước mắt này có thật là Delasar hay không.
“Ngươi chính là As, đúng không? Ta nhớ rõ đôi mắt của ngươi.”
Cuối cùng gã cũng mở miệng, giọng khàn khàn như lâu rồi chưa từng nói chuyện, lẫn trong đó là thứ âm thanh khô cứng như bị cồn thấm lâu ngày, nghẹn lại nơi cổ họng. Đồng tử chuyển động như bánh răng rỉ sét bắt đầu quay, ánh mắt dừng lại trên người Thích Yến, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, đôi mắt trắng bạc phủ đầy ác ý ngút trời.
“Ta đã xem phát sóng trực tiếp của ngươi, cái lần kia.”
“Ta có chút hối hận…” — gã ngẩng cằm lên, trong giọng nói lộ rõ vẻ chán ghét và sát ý đậm đặc đến mức Thích Yến không kiềm được phải cau mày.
Loại sát ý này… là được chất chồng từ sinh mệnh mà thành.
“Ta hối hận vì sao lúc đó không sớm nghĩ đến hắn bị nhốt ở Tháp Nhĩ Tháp Lạc. Như vậy ta đã có thể sớm một chút… g**t ch*t hắn.”
💬 Bình luận chương