Từ khi xem phần biểu diễn của Tô Lạc Ly ở vòng thi thứ hai, đạo diễn Nghiêm Kha liền thay đổi toàn bộ kịch bản quảng cáo, đặc biệt “đo ni đóng giày” kịch bản cho Tô Lạc Ly.
Hơn nữa, còn bàn bạc với tổ biên kịch “Khuynh quốc.
khuynh thành”, tận dụng tài nguyên, chọn dùng ngay.
nhân vật của Tô Lạc Ly trong “Khuynh quốc khuynh.
thành”.
Hai bên cùng có lợi.
Lượng người xem quảng cáo của Thời Quang thiếu nữ lớn đến mức kinh ngạc, cũng đồng nghĩa với việc bộ phim “Khuynh quốc khuynh thành” còn chưa bắt đầu bước vào thời kỳ tuyên truyền, đã được tuyên truyền trước.
Chờ bộ phim phát sóng, cũng sẽ kéo theo Thời Quang thiếu nữ.
Một mũi tên trúng hai đích.
‘Vì không cần đến nơi khác, quay quảng cáo cực kì thuận lợi, hoàn toàn có thể giải quyết ở đoàn phim.
Quay quảng cáo cũng chỉ cần tốn rất ít thời gian.
Quay xong, Nghiêm Kha tìm Tô Lạc Ly.
“Cô Tô, tôi nghe nói ‘Khuynh quốc khuynh thành sắp đóng máy, không biết tiếp theo cô đã nhận phim gì hay chưa?”
Nghiêm Kha đẩy gọng kính trên sống mũi Tô Lạc Ly lắc đầu.
“Đạo diễn Nghiêm, đừng gọi tôi là cô Tô nữa, gọi Lạc Ly là được, hiện giờ tôi đều nghe theo sự sắp xếp của người quản lý, vừa ra mắt, cũng không muốn sắp xếp thời gian quá khít, vẫn nên đi bước nào chắc bước đây, cẩn thận làm tốt từng tác phẩm”
Nghiêm Kha gật đầu liên tục.
Hiện giờ người trẻ mới ra mắt, có thể có giác ngộ như: này thật sự quá ít.
Không biết từ lúc nào có người nói “phải nổi tiếng càng sớm càng tốt”, rất nhiều người đổ xô nghĩ đủ mọi cách để nổi tiếng.
sao?”
Người phụ trách thở dài hai lần liền.
“Cô cũng biết tính khí của đạo diễn, ông ấy nhìn trúng ngọn núi kia, mặc dù chỉ là vài cảnh quay, cũng không nhiều, nhưng đạo diễn muốn làm tốt hơn nữa, ông ấy không muốn tạm bợ, ngọn núi kia tên là núi Thương Khung, là một ngọn núi chưa được khai phá, bên trong còn có cây bạch quả dại cao lớn, cực kì giống với cảnh trong tiểu thuyết”
Người phụ trách lại thở dài một hơi.
“Vốn cho rằng ngọn núi này thuộc về Cục Lâm nghiệp quốc gia, gửi thẳng một bản xin cấp phép là được, ai biết lại là đất tư, người ta không cho mượn”
“Ồ.. Là như vậy à”
“Được rồi, Lạc Ly, tôi đi làm việc đây, còn bận tìm núi nữa: “Được”
Người phụ trách nói không sai, đạo diễn là người cầu tiến, hơn nữa còn là sao Xử Nữ điển hình, một chỉ tiết nhỏ cũng không bỏ qua.
Nơi có thể khiến đạo diễn tâm niệm mãi, nhất định rất phù hợp với cảnh quay.
Tô Lạc Ly lấy điện thoại ra, có cần gọi cho Ôn Khanh Mộ không?
Cô thật sự không muốn xin anh giúp đỡ!
Lần nào người đàn ông này cũng ra điều kiện!
Thế nhưng, chỉ là mượn mà thôi, chắc là không có vấn đề gì!
Tô Lạc Ly nghĩ ra một cách, không bằng gọi thẳng cho Doãn Cẩn hỏi xem tình hình thế nào là được.
Vì thế, Tô Lạc Ly gọi cho Doãn Cẩn.
“Alo, phu nhân, có chuyện gì sao?”
Rất nhanh liền nối máy.
“Thư ký Doãn, tôi muốn hỏi anh một chút, chuyện liên quan đến núi Thương Khung”
“Núi Thương Khung à, ngọn núi đó đúng là của chủ tịch Ôn, thế nhưng, ngọn núi này có công dụng rất lớn, chủ tịch Ôn sẽ không cho người ngoài mượn, trước kia có không ít đoàn phim từng hỏi, chủ tịch đều không cho mượn”
“Vậy anh hỏi anh ta giúp tôi, nếu tôi mở lời mượn thì sao?”
“Như vậy à, vậy để tôi hỏi giúp xem”
💬 Bình luận chương