Ông đây tiêu hết tận một trăm mười nghìn
Tô Nhược Vân cần chặt răng, đúng vậy, người Tô Lạc Ly quen biết cũng chỉ có mấy người.
Người tặng hoa đoán chắc là tên trai bao cô ta thấy hôm trước, thời buổi này trai bao cũng rất giàu có, được vài phú bà bao nuôi, mua một xe hoa có lẽ không thành vấn đề.
Đoán là cũng chỉ có một người như vậy, không thể nào còn có người tặng quà cho Tô Lạc Ly nữa.
Vì thế, quà lần này chắc là do Mộ Dung Dịch tặng.
Hy vọng quà của Mộ Dung Dịch có thể giúp mình lấy lại mặt mũi, bằng không hôm nay mất mặt chết mất!
Nghĩ như vậy, Tô Nhược Vân sải bước đi ra.
Hai người nhìn ra ngoài, cái gì cũng không có!
Chỉ có một anh chàng giao hàng!
“Quà của cô Tô ở đâu?” Hoàng Xán quát một tiếng.
Anh chàng giao hàng liền đi tới: “Ở trong túi của tôi, làm phiền ký tên giúp tôi”
“Ở trong túi?” Hai mắt Hoàng Xán liền tỏa sáng, hưng phấn nắm lấy tay Tô Nhược Vân.
“Chị Nhược Vân, nhất định là đá quý! Là đá quý!”
Tô Nhược Vân nhếch khóe miệng, biểu cảm “có gì mà kinh ngạc thế”, đón lấy đơn giao hàng.
Lần này cô ta để ý hơn, nhìn tên trên đơn giao hàng.
Nhưng khi nhìn thấy cái tên kia, Tô Nhược Vân liền trợn trừng mắt, tròng mắt suýt nữa rớt ra ngoài!
Tô Lạc Ly!
Lại là Tô Lạc Ly!
Thế nhưng, đơn hàng đã nhận rồi, nếu cô ta lùi lại, chác chẳẵn sẽ mất mặt chết mất!
Không được! Tuyệt đối không được để Tô Lạc Ly chiếm hết nổi bật!
“Có vấn đề gì sao, cô Tô?”
“À… không có gì” Tô Nhược Vân nhếch khóe miệng, liền ký tên Tô Lạc Ly lên.
Anh chàng giao hàng nhìn tên, lấy chiếc hộp vuông thành góc cạnh ra, lễ phép đặt vào trong tay Tô Nhược Vân.
Tô Nhược Vân chỉ cảm thấy cực kì nhục nhã, chờ anh chàng giao hàng này đi, cô ta liền xé đơn giao hàng đi, như vậy sẽ không có ai biết thứ này là tặng cho Tô Lạc Ly nữa.
“Vậy được, tôi đi đây” Anh chàng giao hàng xoay người rời đi.
Tô Nhược Vân vừa thở phào một hơi.
“Chị Nhược Vân, thứ gì vậy, mau lấy ra cho chúng em xem với!” Hoàng Xán bỗng kêu lên.
Lúc ký tên, Hoàng Xán không nhìn tên, thấy Tô Nhược.
Vân ký lên, còn cho rằng thật sự là quà tặng cho Tô Nhược Vân.
Sắc mặt Tô Nhược Vân liền nhanh chóng thay đổi.
Anh chàng giao hàng nghe thấy lời này lập tức quay người lại: “Cô không phải là Tô Lạc Ly?”
Hoàng Xán không biết xảy ra chuyện gì, nhìn anh chàng giao hàng, lại nhìn khuôn mặt tái xanh của Tô Nhược.
Vân, liền hiểu ra.
Lúc này, một vài diễn viên thấy Tô Nhược Vân ra ngoài, liền đi theo.
Kết quả họ liền thấy cảnh này.
Anh chàng giao hàng liền giäng lấy chiếc hộp vuông thành sắc cạnh trong tay Tô Nhược Vân.
“Sao cô lại mạo danh nhận hàng chứ?”
Mặc dù Tô Nhược Vân đã ra mắt, nhưng dù sao bộ phim đầu tiên vẫn chưa tung ra, trừ khi là người luôn để chú tôi biết, không đánh chết tôi mới lại”
“Còn nữa, chỉ riêng tiền vận chuyển máy bay sang đây đã hơn ba mươi nghìn đó, lại thêm tiền mua hoa, ông đây đã tiêu tận một trăm mười nghìn!”
“ừ”
Đối mặt với sự lên án đầy gắt gỏng của vị “ông đây” kia, Tô Lạc Ly chỉ đơn giản trả lời một chữ “ừ”.
Người bên kia bỗng không tức giận nữa: “Hoa hồng của tôi đâu?”
“Một nửa tặng cho người khác “Tặng người khác? Tô Lạc Ly, tôi tốn bao công sức kiếm hoa hồng tặng cô, vậy mà cô lại tặng người khác?”
Có thể nghe thấy rõ ràng đối phương cực kì cáu giận, tức đến thở hồng hộc: “Vậy còn một nửa nữa đâu?”
“Bán rồi”
“Bán rồi?”
Sét đánh giữa trời quang!
“Tô Lạc Ly, cô không phải là người, vậy mà mang hoa tôi tặng đi bán?”
“Bán thì sao chứ? Nhiều như vậy, anh bảo tôi để đâu chứ, còn không bằng anh đưa hết tiền vận chuyển hàng không gì đó với tiền hoa cho tôi? Như vậy nói không chừng tôi còn thích hơn”
“Gô cô cô… Cô không có chút lãng mạn nào sao?”
“Không có.”
“Tô Lạc Ly!”
Điện thoại ngắt rồi, đối phương đã hộc máu mà chết.
Tô Lạc Ly lại thở dài, nhìn cái tên trên danh bạ wechat kia, nghĩ nghĩ rồi gửi một tin nhắn.
-
💬 Bình luận chương