Chương 1118
Nhìn thấy cậu bé lớn lên từng chút một thì trong lòng cô cũng tràn đầy an ủi.
Mạc Âu thì lớn hơn Cố Hy mấy tháng, ngậm n*m v* giả, không thích khóc, cậu bé rất giống Ôn Mạc Ngôn. Cả người điềm đạm, kiên định, khi lớn lên nhất định phải là một cậu bé ôn hòa.
Còn Cố Hy của cô thì rất thích cười, hoạt bát và dễ thương, sau này thì cô chắc chắn sẽ không lo lắng về việc tìm vợ.
Nếu như cô có một bé trai và một bé gái thì tốt rồi, như vậy thì có thể định thông gia từ bé, như vậy tốt biết bao.
Cô đang chăm sóc đứa trẻ thì điện thoại reo, Cố Thành Trung đang gọi.
Anh định đến chỗ của anh hai vào buổi tối và hỏi cô có muốn đi cùng nhau không.
Không gặp bà chủ, chỉ là bữa cơm gia đình.
Hôm nay ông cụ tự nấu ăn, rất là náo nhiệt.
“Có chuyện gì vui sao?”
“Bà ấy đã gọi tên anh hai và bố, cuối cùng cũng nhớ được”
“Còn anh thì sao?”
“Có lẽ là anh đã không chịu khó nên bà ấy không ấn tượng sâu sắc với anh lắm”
“Vậy thì sau này… hay là anh qua đó nhiều hơn? Anh vì em mà mỗi tuần đến đó có một lần, anh cũng không ở lại ăn cơm. Em sợ bố và anh hai sẽ không tránh khỏi oán giận và cảm thấy anh không làm tròn đạo hiếu với mẹ”
“Không sao, họ sẽ hiểu cho anh mà”
“Đợi lát nữa anh sẽ lái xe đến đón em”
“Hay là… em không đi, lỡ đụng phải bà chủ tôi thì sao?”
“Không, chúng ta sẽ chỉ ăn uống ở sảnh trước”
Hứa Trúc Linh nghe vậy, sau khi suy nghĩ xong liền đồng ý, dù sao đây cũng là một buổi tụ họp gia đình.
Cô thu dọn rồi đợi Cố Thành Trung đến đón.
Trong lúc đó thì người làm của nhà họ Ôn cũng đến đón đứa trẻ.
Khi cô đợi đến năm giờ thì Cố Thành Trung lái xe tới.
Anh mở cửa xe ra cho cô, mọi thứ đều rất lịch sự, không hề sơ suất.
“Đi làm cả ngày có mệt không?”
Anh siết chặt tay cô và nói nhỏ.
Cô khẽ lắc đầu: “Em đã nghỉ làm sớm rồi, khách buổi tối đều để cho thầy xử lý, em cũng lười lắm”
“Đừng làm việc quá sức, nếu không anh sẽ cảm thấy đau lòng!”
Hứa Trúc Linh cảm thấy ấm lòng khi nghe điều này.
“Em biết, công việc của em vốn đã rất dễ dàng. Nhưng mà anh thì ăn cơm cũng không nhớ. Giang Hàn ở đế đô, không ở bên cạnh ngươi.
Không có người ủng hộ team ra chương mới nhé!
“Tâm trạng của bà chủ bây giờ đã ổn định rất nhiều, tôi sẽ tiếp tục cố gắng để bà chủ có thể tiếp nhận cô sớm hơn”
“Thật không? Vậy thì tốt quá rồi”
Hứa Trúc Linh cảm kích nói, Tạ Quế Anh đã rất cố gắng để hàn gắn mối quan hệ giữa cô và bà chủ.
Mỗi lần cô đi đến đây bị bà chủ lạnh nhạt thì cô ta luôn đến an ủi cô.
Tạ Quế Anh cũng sẽ tự trách bản thân, luôn cảm thấy cô ta không câu thông được với bà chủ cho nên mới khiến bà ấy không tiếp nhận Hứa Trúc Linh nhiều lần.
“Chúng ta là bạn bè mà, hơn nữa giúp bà chủ để bà ấy đoàn tụ với gia đình sớm hơn thì tôi cũng có thể ra ngoài tìm cuộc sống của chính mình sớm hơn. Năm nay tôi cũng hai mươi lăm tuổi rồi, đời tôi luôn sống vì người khác nên giờ tôi cũng muốn nhìn ra thế giới bên ngoài rồi đi tìm người tôi yêu nhất và sống cuộc sống mà tôi muốn.”
Cô ta khao khát nhìn màn đêm bên ngoài hàng rào, trời tối, nhưng trong mắt cô ta có vẻ đầy màu sắc.
💬 Bình luận chương