Dương Nhung Nhung bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Ngươi không muốn chia đan dược cho ta thì thôi vậy, thực ra ta cũng có thể hiểu được tâm trạng của ngươi, dù sao cũng là đan dược quý giá như vậy, ai mà chẳng muốn sở hữu chứ? Đổi lại là ta, ta chắc chắn sẽ thu thập tất cả đan dược lại, tránh để người khác cướp mất.”
Lời này lọt vào tai Triệu Thư, vô hình trung lại thức tỉnh hắn — Đúng vậy! Đan dược quý giá như vậy, chắc chắn chỉ có thể thuộc về một mình hắn. Tuyệt đối không thể để chúng rơi vào tay người khác!
Dương Nhung Nhung sấn tới, van nài: “Ngươi đã có nhiều đan dược như vậy rồi, chia cho ta một viên cũng đâu có sao, xin ngươi đấy~”
Triệu Thư đẩy mạnh nàng ra: “Đừng làm phiền ta!”
Hắn mới không thèm chia sẻ cơ hội tốt để nâng cao tu vi cho người khác!
Dương Nhung Nhung bị đẩy lảo đảo, ngã nhào xuống đất. Triệu Thư không thèm nhìn Dương Nhung Nhung lấy một cái, vội vàng ôm hết pháp bảo và đan dược chất đống bên cạnh vào lòng, nhét tất cả vào trong Càn Khôn Đại. Của hắn của hắn! Những đan dược và pháp bảo này tất cả đều là của hắn!
Các đệ t.ử Tiên Vân Tông khác thấy vậy, sợ pháp bảo và đan dược đều bị một mình Triệu Thư cướp mất, thi nhau gia nhập vào đội ngũ tranh giành bảo vật. Cứ như vậy, Dương Nhung Nhung và Vân Giai bị người ta gạt sang một bên, không ai thèm đoái hoài đến bọn họ nữa.
Vân Giai không thể ngờ được, Tang Xuân chỉ dựa vào dăm ba câu nói đã hóa giải được tình cảnh khốn đốn của bản thân. Nói thế nào nhỉ? Quả không hổ là ả, khéo mồm khéo miệng, gian xảo giảo hoạt!
Hai tay Dương Nhung Nhung bị trói quặt ra sau lưng, giãy giụa hồi lâu cũng không thể bò dậy được. Hết cách, nàng chỉ đành dùng cả tay lẫn chân, dán sát xuống mặt đất mà nhúc nhích. Giống hệt như một con sâu róm cỡ bự, nhúc nhích bò về phía Vân Giai.
Vân Giai bị bộ dạng kỳ quái này của nàng làm cho da đầu tê rần: “Ngươi đừng qua đây!”
Dương Nhung Nhung cố sức ngẩng đầu lên, thúc giục: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau giúp ta cởi trói đi.”
Vân Giai từng gặp không ít nữ tu, bất kể tính tình những nữ tu đó ra sao, trước mặt người ngoài đều sẽ trang điểm cho mình thật tinh tế xinh đẹp, chưa từng có nữ tu nào giống như Tang Xuân... giống như... Vân Giai nghĩ hồi lâu cũng không tìm ra được một từ ngữ miêu tả nào cho sát nghĩa. Nói chung, với hình tượng hiện tại của ả, đặt trong toàn bộ giới nữ tu cũng là vô cùng chấn động.
Hắn nhịn không được châm chọc: “Ngươi tốt xấu gì cũng là đệ t.ử thân truyền của Thẩm sư thúc, không thể chú ý hình tượng một chút sao?”
Bây giờ là Dương Nhung Nhung đang cầu xin người ta, nàng không tiện trở mặt ngay, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm nặn ra một nụ cười cứng đờ, nháy mắt điên cuồng, đồng thời bóp giọng phát ra âm thanh ngọt xớt: “Vân Giai sư đệ, xin đệ đấy, giúp người ta cởi trói đi, được không nà? Người ta thế này, khó chịu quá đi à~”
Vân Giai: “…”
Hắn bất giác rùng mình một cái, bị buồn nôn không nhẹ. Hắn thực sự không chịu nổi: “Ngươi vẫn nên bình thường lại đi.”
Dương Nhung Nhung một giây khôi phục vẻ mặt giận dữ, ồm ồm gào lên: “Nhanh lên! Ngươi mà còn không giúp ta cởi trói, ta sẽ nhổ nước bọt vào ngươi đấy!”
Vân Giai bị gào đến mức đầu óc ong ong. Hắn miễn cưỡng định thần lại, hỏi: “Lỡ như ngươi chạy mất thì sao?”
Dương Nhung Nhung cạn lời: “Ta cũng muốn chạy lắm chứ, nhưng ngươi xem ta có chạy thoát được không?! Tình hình trong Thiên Cung quá quỷ dị, chúng ta nếu muốn sống sót, chỉ có thể tạm thời liên thủ.”
,
💬 Bình luận chương