Thẩm Ôn Khâm khó hiểu: “Vì sao không cần thanh kiếm này?”
Dương Nhung Nhung thản nhiên trả lời: “Thực ra ta căn bản không hề thích luyện kiếm, sau này ta cũng không muốn tu tập kiếm đạo nữa, thanh kiếm này đối với ta mà nói chẳng có tác dụng gì.”
Thẩm Ôn Khâm nhíu mày: “Sao ngươi lại không thích luyện kiếm?”
Hắn nhớ rõ Tang Xuân từ lúc nhập môn đã luôn rất chăm chỉ tu tập kiếm đạo, mỗi ngày ngoại trừ đến Tàng Thư Các đọc sách, thì chính là luyện kiếm trước tiểu trúc lâu của mình, kiên trì ròng rã suốt ba mươi năm. Nếu nàng không thích luyện kiếm, thì làm sao có thể kiên trì lâu đến vậy?
Dương Nhung Nhung trực tiếp nói ra sự thật: “Sở dĩ ta tỏ ra thích kiếm đạo, là để bản thân trông giống sư tỷ của ngươi hơn. Nói trắng ra, ta làm tất cả những chuyện này đều là để tiếp cận ngươi. Trên thực tế ta vô cùng ghét luyện kiếm, khô khan lại tẻ nhạt, chẳng có chút thú vị nào cả!”
Thẩm Ôn Khâm ngẩn ngơ nhìn cô. Hắn biết nàng đã nói rất nhiều lời nói dối, nhưng không ngờ đến cả việc tu luyện kiếm đạo cũng không phải xuất phát từ sự thật lòng.
“Vậy trước kia ngươi ngày ngày chăm chỉ luyện kiếm...”
Dương Nhung Nhung ngắt lời hắn: “Ta làm vậy là để ngươi có thể nhìn thấy sự chăm chỉ của ta, mượn cớ đó để thu hút sự chú ý của ngươi.”
Thẩm Ôn Khâm không hiểu: “Vì sao?”
Dương Nhung Nhung tưởng hắn hỏi tại sao cô lại lừa hắn. Hiện tại cô chính là muốn phá vỡ hình tượng của bản thân trong lòng hắn, để hắn triệt để nhận rõ hiện thực, tránh việc hắn tiếp tục coi cô là thế thân cho bạch nguyệt quang.
Thế là cô nói thẳng không kiêng dè: “Bởi vì ta muốn khiến ngươi yêu ta, chỉ cần ngươi động chân tình với ta, ta có thể hoàn thành nhiệm vụ và rút lui an toàn.”
Thế nhưng Thẩm Ôn Khâm lại lẩm bẩm: “Tại sao lại nói sự thật cho ta biết?”
Lần này đến lượt Dương Nhung Nhung sững sờ.
Sâu trong đôi mắt đen nhánh của Thẩm Ôn Khâm dần dần nổi lên tia máu đỏ ngầu, kiếm khí quanh người hắn cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn. Đó là điềm báo tâm ma mất khống chế.
Dương Nhung Nhung thót tim một cái, đường đường là Kiếm Tôn mà lại yếu đuối đến vậy sao, mới nói dăm ba câu đã khiến hắn mất trí rồi. Cô muốn rời khỏi đây, tránh để bị kiếm khí quanh người Thẩm Ôn Khâm làm bị thương. Nhưng cơ thể cô lại bị Thẩm Ôn Khâm dùng linh lực áp chế gắt gao, hai chân như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Thẩm Ôn Khâm vươn tay phải ra, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua gò má cô, giọng nói vừa trầm vừa thấp, giống như đang cực lực đè nén điều gì đó: “Ngươi đã lừa ta, thì nên tiếp tục lừa gạt mãi mãi, tại sao lừa được một nửa lại đột nhiên bỏ cuộc?”
Dương Nhung Nhung bị sự điên cuồng dần bộc lộ trong mắt hắn làm cho hoảng sợ. Cô bắt đầu hối hận, bản thân không nên k*ch th*ch hắn mạnh tay như vậy. Cho dù cô muốn phá hủy hình tượng của mình, thì cũng nên làm từng bước một, tiến hành theo trình tự, chứ không phải dùng phương thức thô bạo đơn giản này.
Dương Nhung Nhung khó nhọc lên tiếng: “Ngươi, ngươi là người tốt, ta không muốn lừa ngươi nữa.”
Thẩm Ôn Khâm hơi cúi người, một lọn tóc đen bên thái dương theo đó rủ xuống. Khoảng cách giữa hai người nương theo động tác này mà xích lại gần hơn. Khí tức thanh lãnh độc nhất vô nhị trên người hắn phả vào mặt, đôi môi mỏng khẽ mở, trầm giọng nói: “Ta không phải người tốt gì cả.”
Dương Nhung Nhung không có chỗ nào để trốn, chỉ đành cứng đờ cả người đứng sững ở đó.
Cô nghe nam nhân tiếp tục nói: “Cho nên ngươi có thể tiếp tục lừa gạt.”
Trạng thái lúc này của hắn cực kỳ nguy hiểm, Dương Nhung Nhung vì muốn tự bảo vệ mình chỉ đành cắn răng đáp lại một tiếng: “Được.”
Thẩm Ôn Khâm ghé sát vào tai cô, gằn từng chữ dặn dò: “Phải lừa gạt mãi mãi, cứ như vậy lừa ta cả đời.”
Dương Nhung Nhung tê dại cả da đầu. Cô không hiểu nổi, tại sao tên này đã biết mình bị lừa rồi mà vẫn không chịu đối mặt với hiện thực? Lại còn muốn cô tiếp tục lừa gạt, hắn định cứ tự dối mình dối người như vậy sống hết quãng đời còn lại sao?
Thẩm Ôn Khâm bóp nhẹ gáy cô hai cái: “Nói chuyện.”
,
💬 Bình luận chương