Đột nhiên, từ đám đông đột nhiên xông tới một nữ sinh, tự xưng là bạn gái của nam sinh trên mặt đất, khóc lóc xin lỗi Cố Thương, còn nói sẽ bồi thường tiền thuốc men cho cậu ta, khẩn cầu cậu ta đừng tố cáo với trường học.
Chu Ngữ Lam kinh hô: "Sao cậu lại ở chỗ này?!"
Nhìn rõ mặt nữ sinh, tôi không khỏi sửng sốt.
Cô ấy chính là nữ sinh kiếp trước nói cho tôi biết Chu Ngữ Lam và Triển Hồng là đồng bọn!
Khi tôi trùng sinh, tôi đã cố gắng liên lạc với cô ấy nhưng nhận được thông báo cô ấy đột nhiên bị bệnh, nghỉ học đã hơn một năm và chuyển nhà.
Điều này không giống kiếp trước.
Trực giác nói cho tôi biết, trong này nhất định còn có ẩn tình, hơn nữa ẩn tình này, có lẽ là mấu chốt báo thù của tôi.
Tôi gắt gao nhìn chằm chằm nữ sinh kia, rất muốn xông tới hỏi rõ ràng, nhưng ngại tình huống hiện tại, chỉ có thể nhịn.
Bởi vì bị quá nhiều người nhìn thấy, chuyện này vẫn là náo loạn đến văn phòng hiệu trưởng.
Chuyện khiến tôi không ngờ tới là Cố Thương không có ý định truy cứu trách nhiệm của nam sinh kia, thậm chí còn nói dối kéo mình xuống nước.
"Lúc ấy tôi không cẩn thận đụng phải cậu ta, mới xảy ra xung đột, hai bên đều có sai lầm. Về phần con dao kia, là bởi vì cậu ta là sinh viên mỹ thuật, mang theo dao mỹ công, không cẩn thận đụng trúng."
Cố Thương ở trong mắt giáo viên, từ trước đến nay là học bá xuất sắc, sẽ không gây chuyện thị phi.
Hơn nữa bộ dáng thong dong bình tĩnh, không nhanh không chậm của cậu ta lúc này, rất dễ khiến người ta tin tưởng lời nói là thật.
Đối với học sinh giỏi phạm sai lầm, có vẻ như giáo viên sẽ khoan dung hơn.
Hiệu trưởng trầm tư một lát, mặc dù vẫn giữ một khuôn mặt, nhưng hiển nhiên không có ý định truy cứu.
"Trường học là nơi học tập, xảy ra mâu thuẫn, không nên luôn nghĩ đến việc dùng phương thức đ.á.nh nhau để giải quyết. Cũng may không xảy ra chuyện gì lớn, các em trở về tự viết một bản kiểm điểm, sáng sớm ngày mai nộp cho văn phòng của tôi."
Cùng lúc đó, các học sinh vây xem ở cửa văn phòng đều tan rã.
Tôi vẫn như cậu muốn tìm cô ấy, tôi hiện tại có thể dùng tiền thuốc men làm cái cớ, để cho các cậu gặp mặt một lần."
Sau khi tôi đồng ý, Cố Thương nhanh ch.óng liên lạc với nữ sinh kia, hơn nữa tìm một phòng học không có người, để chúng tôi trực tiếp nói chuyện.
Cố Thương vừa đi, tôi nhìn chằm chằm nữ sinh trước mắt, "Hà Tĩnh."
Bả vai Hà Tĩnh run rẩy.
Tôi không định cùng cô ấy vòng vo, "Tôi đã biết chuyện Triển Hồng cùng Chu Ngữ Lam trộm đề thi rồi."
"Tôi cũng biết chuyện cậu bị cô ta quay video uy hiếp."
Hà Tĩnh biến sắc, "Cô ---"
"Mục tiêu của tôi cũng giống như cậu, chính là muốn bọn họ phải trả giá."
"Cậu hiện tại có thể nói cho tôi biết, vì sao cậu lại đột nhiên nghỉ học, hoặc là nói, cậu biết cái gì sao?"
Hà Tĩnh trầm mặc thật lâu, một lúc lâu sau mới mở miệng, "Kiếp này, tôi căn bản không bị bọn họ quay video uy hiếp."
Tôi nhìn cô ấy trong sự ngạc nhiên.
Cô ấy nhìn chằm chằm ánh mắt của tôi, gằn từng chữ, "Trần Tâm Đồng, cậu cũng là trùng sinh, phải không?"
Bởi vì lời nói của cô ấy, tôi hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, "Cậu...".
,
💬 Bình luận chương