Phòng Thượng Hữu là cha chồng của Đại tỷ Vệ Đông Quân, đồng thời cũng là chủ nhân của cả Phòng gia. Với tình cảnh hiện giờ của Vệ gia, Phòng gia là nơi nương tựa duy nhất của Đại tỷ.
Vệ Đông Quân không hề giấu diếm: “Ta không thể vì một Hướng Tiểu Viên mà đắc tội với ông ta”.
Giọng Ninh Phương Sinh vẫn hờ hững: “Vậy thì ngươi phải chọn, giữa Vệ gia và Đại tỷ của ngươi”.
“…”
Yết hầu Vệ Đông Quân như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, mặt và cổ đỏ bừng lên.
Ninh Phương Sinh liếc nàng một cái: “Sao? Không dám chọn à?”.
Vệ Đông Quân lặng thinh thật lâu. Phải, nàng không dám chọn. Chọn Vệ gia thì nhất định phải giúp Hướng Tiểu Viên cắt đứt chấp niệm, như vậy mới có thể gặp được tiểu thúc. Người khiến Hướng Tiểu Viên không thể đầu thai, sau khi gạt bỏ Vương Lược, chỉ còn lại Phòng Thượng Hữu. Dù thế nào cũng phải khiến Phòng Thượng Hữu buông tay. Nhưng một khi Phòng Thượng Hữu biết nàng can dự vào chuyện này, lại còn nắm giữ nhiều bí mật không thể lộ ra, thì liệu có trút hết cơn giận lên đầu Đại tỷ không? Đại tỷ không còn Vệ gia che chở, nếu lại bị cha chồng chán ghét thì những tháng ngày sau này… Vệ Đông Quân cảm thấy như bị ép tới đường cùng, đi hướng nào cũng không đúng.
Trần Khí nhìn không nổi nữa, giận dữ vỗ bàn: “Ninh Phương Sinh, ngươi đừng ép nàng! Cùng lắm thì để ta đi”.
“Ngươi đi gặp Phòng Thượng Hữu ư?”.
“Phải”.
“Hỏi ông ta có quan hệ gì với Hướng Tiểu Viên?”.
“…”
“Hỏi ông ta từng làm gì với Hướng Tiểu Viên?”.
“…”
Trần Khí cảm giác như có hai cục bông nhét đầy trong miệng, sống chết không thốt được câu “gia làm không nổi”.
“Đối phó với Vương Lược thì còn được, chứ Phòng Thượng Hữu…”.
Ninh Phương Sinh lắc đầu: “Thỏ trắng non có thể đấu lại cáo già sao?”.
Gia là thỏ trắng? Ngươi mù à, có con thỏ trắng nào trông như gia không?
Trần Khí nghiến răng: “Vệ Đông Quân không thể đi, ngươi lại chê ta thân phận không đủ. Vậy sao, người cắt chấp niệm định tự mình ra tay à?”.
“Đúng”.
Thiên Tứ bỗng hét lên: “Tiên sinh?!”.
Vì hét quá gấp, giọng hắn vừa sắc vừa cao, dọa cả Vệ Đông Quân lẫn Trần Khí giật nảy mình.
Ninh Phương Sinh nhìn hắn một cái.
Thiên Tứ khó xử: “Tiên sinh, ông ta là quan, chúng ta là dân, dân không đấu lại quan, cũng không nên đấu”.
Ninh Phương Sinh: “Quan lớn đến đâu cũng có điều phải sợ”.
Vệ Đông Quân và Trần Khí lại giật mình, ý là muốn để Hướng Tiểu Viên ra dọa ông ta sao?
“Vệ Đông Quân, Trần Khí”.
“Vâng?”.
“Vâng?”.
Giọng Ninh Phương Sinh trầm ổn mà dứt khoát: “Hai người các ngươi xuất thân thế gia, trong thành Tứ Cửu giao du rộng, đường dây cũng nhiều, việc điều tra về Phòng Thượng Hữu giao cho các ngươi”.
Chỉ cần không phải trực tiếp đối mặt Phòng Thượng Hữu, bảo Vệ Đông Quân làm gì nàng cũng vui lòng: “Phải điều tra những gì?”.
Ninh Phương Sinh: “Mọi mặt, trong ngoài đều phải biết”.
Vệ Đông Quân: “Ta điều tra trong”.
Trần Khí: “Ta điều tra ngoài”.
Ninh Phương Sinh: “Thiên Tứ?”.
“Tiên sinh”.
“Từ bây giờ, ngươi phụ trách tiểu thư đi cùng Thập Nhị gia, trong lòng chỉ mong hắn khuyên được nàng. Nếu thực sự có thể thành thân, Vệ gia ít nhất còn giữ được một người sống. Tiểu thư sống được, bọn họ mới sống được.
Bên trong cửa phủ.
Ninh Phương Sinh mặc áo đen, ngồi trên giường trúc chơi cờ, tay phe phẩy cây quạt xếp.
Tia sáng sớm rọi qua kẽ lá rơi xuống người hắn, làm gương mặt hắn càng thêm tái nhợt, Vệ Đông Quân thầm nghĩ người này đúng là bị bệnh, chỉ không biết là bệnh gì. Tiến lên trước, nàng mới phát hiện hắn đang dùng cả hai tay tự đ.á.nh cờ với chính mình.
“Thiên Tứ đâu?”.
“Còn đang ta trước”. Vệ Đông Quân dứt khoát: “Đại tỷ ta nói, năm đầu mới gả vào Phòng gia, rất ngưỡng mộ tình cảm của cha mẹ chồng, hai người tương kính như tân, cùng ra cùng vào, tình cảm tốt như thể một người”.
“Có một lần, Hà phu nhân đột nhiên buồn nôn không ngừng, tỷ ta hoảng hốt, tưởng bà ấy ăn trúng thứ gì hỏng, vội sai người đi mời thái y. Nhưng Hà phu nhân kiên quyết không chịu, còn đuổi tỷ ta ra ngoài”.
“Đại tỷ ta trở về phòng nghĩ kỹ lại, mới phát hiện trước khi nôn, Hà phu nhân uống nhầm ly trà mà Phòng Thượng Hữu vừa dùng”.
“Không đến nỗi chứ, dẫu sao cũng là phu thê”. Trần Khí kinh ngạc: “Lúc ân ái còn nuốt cả nước bọt nhau nữa là”.
Lông mày Ninh Phương Sinh nhíu lại.
“Ngươi có thể bớt nói mấy lời buồn nôn được không?”. Vệ Đông Quân trừng mắt với hắn: “Từ sau chuyện đó, Đại tỷ ta bắt đầu cảnh giác hơn, một khi để ý thì phát hiện không ít dấu hiệu kỳ lạ”.
Trần Khí nôn nóng: “Mau kể đi”.
💬 Bình luận chương