Tà niệm là thứ không chỉ mình Vệ Đông Quân dành cho Ninh Phương Sinh.
Mà ngay cả ca ca ruột của nàng, đối với người nào đó trước mắt này cũng có thừa.
Hãy nhìn cái tên này xem, cả nửa ngày rồi chưa lật được một trang sách, rõ ràng là mắt dán vào sách nhưng tâm trí lại để ở tận đâu đâu.
Hơn nữa, Vệ Thừa Đông có một linh cảm cực kỳ mãnh liệt rằng chuyện Chu ma ma đến nhà họ Vệ, tên này mười phần thì chắc đến tám chín phần là biết tỏng rồi.
Tại sao lại nói như vậy?
Bởi vì lúc Vệ Thừa Đông xuất hiện ở Đào Hoa Nguyên, hắn đã nhìn thấy rõ ràng nét kinh ngạc thoáng qua trong mắt Thẩm Nghiệp Vân.
Tia kinh ngạc ấy như muốn nói: Nhà xảy ra chuyện lớn như thế, thằng nhóc này vẫn còn tâm trạng đến đây sao?
Hay là?
Thử thăm dò một chút?
Vệ Thừa Đông vừa nghĩ đến việc sau lưng mình có Ninh Phương Sinh chống đỡ…
Thì còn sợ cái đếch gì nữa!
Thử!
“Haizzz…”
Hắn cố tình thở dài một hơi sườn sượt, thở xong bèn liếc trộm Thẩm Nghiệp Vân một cái.
Tay cầm sách của Thẩm Nghiệp Vân khẽ động.
Ái chà, có phản ứng.
Một lát sau, Vệ Thừa Đông lại buông thêm một tiếng thở dài thườn thượt, tiếng thở dài ai oán đến mức ma nghe thấy cũng phải rùng mình.
Sau tiếng thở dài thứ hai, lông mày Thẩm Nghiệp Vân nhíu lại.
Thằng ranh con, để xem ngươi còn giả vờ được bao lâu!
Vệ Thừa Đông đợi thêm một lúc, lại tiếp tục thở dài.
“Cạch!”
Thẩm Nghiệp Vân đặt cuốn sách xuống bàn, mặt cực kỳ không vui: “Vệ Thừa Đông, ta kêu ngươi đến làm thư đồng, chứ không phải để ngươi đến đây thở ngắn than dài.”
Vệ Thừa Đông nghiến chặt răng: “Thẩm đông gia, trong lòng ta đang sầu thúi ruột đây này.”
Thẩm đông gia thuận thế hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện này…” Vệ Thừa Đông ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Không muốn nói thì đi về, ta không chịu được người khác cứ r*n r* thở than bên cạnh, hôm nay coi như đủ một canh giờ rồi.”
Chân Vệ Thừa Đông vẫn không nhúc nhích chút nào, biểu cảm trên mặt giằng co dữ dội một hồi.
“Thôi bỏ đi, chuyện lớn như vậy ta cũng chẳng giấu nổi, dứt khoát nói thẳng với ngài luôn. Muội muội nhà ta sắp phải vào phủ Khang Vương làm thiếp rồi.”
“Cái gì?”
Lần này Thẩm Nghiệp Vân kinh ngạc thật sự.
Nhất cử nhất động của phủ Thái t.ử đều có người âm thầm trói buộc Vệ Quảng Hành đang ở trong ngục, ép ông ta khai ra thêm những thứ bất lợi cho Thái tử.
Nước cờ này đi quá bất ngờ, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Thẩm Nghiệp Vân.
Quyển sách cầm trên tay chỉ là làm màu cho Vệ Thừa Đông xem.
Trong đầu hắn toàn là suy tính đối sách.
Thái t.ử bị cấm túc, tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc, nếu phía Vệ Quảng Hành lại có chút biến động nào e rằng chiếu thư phế truất Thái t.ử sẽ sớm được ban xuống.
Điều quan trọng nhất là.
Vệ Tứ Lang lúc sinh thời từng chính miệng nói với hắn, người mà y thương nhất chính là cô cháu gái Vệ Đông Quân. Đứa trẻ đó vừa thông minh lại vừa đáng yêu, y mong nàng có được một bến đỗ tốt đẹp.
Vào phủ Khang Vương làm thiếp, rõ ràng chẳng phải bến đỗ tốt đẹp gì.
Chết người hơn là một khi hôn sự này thành công, nhà họ Vệ sẽ triệt để đứng về phía Khang Vương, vậy thì…
Cái mạng này của Vệ Tứ Lang coi như chết uổng phí rồi.
“Nhà họ Vệ các ngươi quyết định nhanh như thế sao?”
Nhanh như thế?
Sao ngài biết là nhanh như thế?
Hề hề!
Lòi đuôi cáo ra rồi nhé.
Vệ Thừa Đông vừa quan sát biểu cảm của Thẩm Nghiệp Vân, vừa thầm sắp xếp từ ngữ trong đầu.
“Haizz, bây giờ thế lực của Khang Vương lớn như vậy, không khéo sau này còn là… Nhà họ Vệ chúng ta vừa mới thở được một hơi, làm gì có đường nào mà từ chối, chỉ tội nghiệp cho A Quân nhà ta.”
Cần gì phải diễn, hắn chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi là đã đau lòng thật sự rồi.
“A Quân nhà ta dung mạo xinh đẹp, tính tình lại càng tốt. Tiểu thúc xấu số của ta lúc còn sống, mở miệng ra là A Quân, ngậm miệng lại cũng là A Quân, cưng chiều con bé hết mực.
Tiểu thúc ta đến môn đệ nhà họ Trần còn cảm thấy chưa xứng với A Quân, giờ lại để con bé chạy đi làm thiếp cho người ta…
Thẩm đông gia, ngài nói xem sao ta có thể không thở dài cho được, haizzz...”
Trong lòng Thẩm đông gia nóng như lửa đốt, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản: “A Quân nhà ngươi làm thiếp, chẳng phải sẽ bảo đảm cho nhà họ Vệ các ngươi một đời vinh hoa phú quý sao?”
Ái chà, cái tên này còn bày đặt vòng vo thăm dò ta nữa cơ đấy?
“Thái t.ử dù sao cũng là gốc rễ của đất nước, liệu Khang Vương có thể…”
Vệ Thừa Đông nhìn Thẩm Nghiệp Vân, vẻ mặt sầu não vô cùng: “Haizz, ngài không hiểu đâu, có nhiều chuyện khó nói lắm.”
“Đã khó nói thì đừng vội quyết định, cứ suy nghĩ cho kỹ thêm đã.”
“Đông gia của ta ơi, phủ Khang Vương đời nào cho nhà họ Vệ chúng ta thời gian mà suy nghĩ kỹ. Với lại, nghĩ thì có ích gì chứ, cánh tay sao vặn nổi bắp đùi.”
Vệ Thừa Đông vỗ trán, thở ngắn than dài: “Thật đúng là sầu chết ta rồi.”
Cũng sầu chết ta rồi!
Thẩm Nghiệp Vân không còn tâm trạng đâu mà dây dưa với Vệ Thừa Đông thêm nữa: “Hết giờ rồi, ngươi về đi.”
Lần này, Vệ Thừa Đông không nói thêm nửa lời thừa thãi, đi một mạch dứt khoát.
Ra đến bên ngoài Đào Hoa Nguyên, gã sai vặt Phúc Lai đang đợi bên đường bèn chạy tới đón.
Vệ Thừa Đông ngoắc ngoắc ngón tay.
Phúc Lai ghé đầu vào.
“Ngươi ở lại đây nhà họ Vệ ép ngươi, nếu ngươi cùng đường bí lối, có thể đến nhà ta. Tránh một năm cũng được, tránh cả đời cũng xong, ta đều hoan nghênh.”
“Nếu nhà họ Vệ không ép ngươi, nếu ngươi tâm cam tình nguyện, vậy ta khuyên ngươi hãy uốn lưỡi bảy lần trước khi quyết định. Phụ nữ chúng ta có thể làm thê, có thể làm thiếp, nhưng cũng có thể làm chính mình.”
“Tam tiểu thư, mỗi ngày đều có người sinh ra, mỗi ngày cũng đều có người chết đi. Cái chết chẳng có gì đáng sợ, điều đáng sợ là trong ba vạn ngày ngắn ngủi của kiếp người, ngươi phải sống thế nào?”
Nói xong, Hạng Diễm vỗ vỗ vai Vệ Đông Quân, rồi nghênh ngang rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của Tào Kim Hoa.
Hồi lâu sau, bà mới cảm thán: “A Quân à, giờ thì mẹ biết Hạng phu nhân lợi hại ở chỗ nào rồi.”
“Ở chỗ nào ạ?”
Tào Kim Hoa chỉ tay vào ngực mình: “Ở đây này.”
Nội tâm vô cùng mạnh mẽ!
💬 Bình luận chương