Sau này nếu thật sự chỉ còn một mình ta trông coi sạp này, cũng không biết sẽ ra sao…
Nhưng ta cũng không thể mãi mãi đi theo Lục bà bà được.
Vừa qua giờ Dần, trời còn chưa sáng hẳn.
Chợ Đông đã sớm náo nhiệt rồi.
Ba ngày trước, Lục bà bà theo A Sương di lên huyện, hoàn toàn giao sạp lại cho ta.
Để chống đỡ được sạp này, ta chuẩn bị ròng rã suốt ba ngày.
Sạp hoành thánh nói ra thì là việc làm ăn từ sáng tới tối, ta không muốn bỏ lỡ một đồng bạc nào có thể kiếm được.
Mấy hôm trước, các quan gia tới sạp ăn sáng nói rằng, mấy ngày gần đây người đến trấn Trường Ninh lánh nạn càng lúc càng nhiều.
Ngay cả nhà cho thuê cũng tăng giá không ít.
Nhìn thiên hạ không yên ổn, trong tay lại thiếu tiền, cái sạp này ta cũng không thể vô duyên vô cớ nhận của Lục bà bà.
Tất nhiên ta phải nghĩ thêm nhiều cách để kiếm tiền.
Các sạp ở chợ Đông đã mở cửa từ sớm.
Mùi thơm của đủ loại thức ăn lan tỏa khắp phố lớn, khiến người ta ứa nước miếng.
Ta theo Lục bà bà ở sạp này cũng đã có chút thời gian.
Cách nêm nếm nhân và nước dùng hoành thánh, mười phần ta cũng học được chín.
Còn việc làm ăn ra sao, một phần còn lại đành trông vào ông trời.
Ta mở xửng hấp, luồng hơi nóng bọc mùi thịt ập thẳng vào mặt.
Bánh bao nhân thịt thuần túy vừa to vừa chắc.
Màn thầu trộn ngũ cốc không nhạt nhẽo như bột thô, lại đủ no bụng.
Những người làm việc nặng ở bến tàu thích nhất.
Thêm hai món này, sạp nhìn cũng phong phú hơn hẳn.
Nhưng ngày đầu tiên tự mình bày sạp, thực khách ít hơn gần một nửa so với mấy hôm trước.
Phần nhiều là e ngại hương vị không còn như xưa.
Song cũng có người đã quen sáng sớm đến đây ăn một bát hoành thánh.
Bánh bao vốn dĩ một cái cũng chưa bán được.
Cho đến khi có một người qua đường mua hai cái, rồi lại chạy về gói thêm năm cái mang đi.
Lúc ấy mới khơi dậy sự tò mò của những người khác.
Vội vàng gọi một cái nếm thử.
Lúc ra sạp ta còn nghĩ chắc phải để lại làm bữa tối cho mình, không ngờ lại bán sạch.
Ngày thứ hai người nhiều hơn một chút.
Ngày thứ ba lại đông hơn chút nữa.
Sau một tháng, người đến sạp còn nhiều hơn trước khi Lục bà bà rời đi.
Họ nói bánh bao ta làm vỏ mỏng nhân nhiều, với phân lượng như vậy mà chỉ ba văn một cái, ở chợ Đông muốn mua cũng không mua được.
Còn nước dùng hoành thánh đều là canh gà hầm tươi nấu từ sáng sớm, giữa mùa đông rét mướt mà húp một ngụm thì tươi ngon đến mức rụng cả lông mày.
Ta chịu bỏ tiền, còn cho thêm chút dầu mè vào canh.
Mọi người ăn càng thấy thơm.
Thấy bánh bao và màn thầu được ưa chuộng như vậy, ta lại nảy ra ý khác.
💬 Bình luận chương