Nhà Trần lập quốc đã hơn bảy mươi năm, trải qua năm đời vua, thời hoàng kim đã qua từ lâu, hiện tại đời sống bình dân khốn khổ, nhưng vua quan không mấy bận tâm.
Gian thần chuyên quyền, khống chế quốc mệnh, tuy rằng trên bề nổi vẫn còn bình yên, nhưng bên trong đã dậy không ít sóng ngầm.
Ở Nguyên Thủy châu, dân chúng không phân chia nam nữ mà chia làm sáu giới, tuy nhiên vẫn trọng nam hơn nữ.
Ngoài trừ nam nữ còn chia làm tiết tử, bình tử, khôn tử.
Tiết tử thân thể cao lớn, thông tuệ sáng dạ, trong một trăm người chỉ có khoảng năm tiết tử, năng lực mạnh, thường đảm nhận những chức vụ quan trọng.
Triều thần vô số võ văn quan lại có hơn bảy phần là tiết tử, thiên tư thông minh, xứng đáng với vị trí cai quản bách tính.
Văn minh Nguyên Thủy châu dân phong cởi mở, nữ nhi, khôn tử được phép đi lại trên đường.
Nữ tiết tử theo lí vẫn được vào triều làm quan, thú phu nhân, kế thừa gia sản, tuy nhiên địa vị vẫn thấp hơn nam.
Bình tử chiếm phần lớn dân chúng, có nam có nữ, nữ bình tử đảm nhận vai trò sinh con đẻ cái, nam bình tử thường là dân chúng bình thường trong thiên hạ, một bộ phận lớn gia nhập quân binh.
Giới tính có ít người nhất là khôn tử, có nam có nữ, một trăm người thì có một nữ khôn tử, tuy nhiên nam lại ít ỏi vô cùng, một ngàn người mới có một nam khôn tử.
Giới tính thứ hai thường đến năm mười ba đến mười lăm sẽ phân hóa.
Số lượng nam nhân phân hóa thành khôn tử càng thêm ít, những người này đều phải gả cho người khác.
Khôn tử bẩm sinh yếu ớt, năng lực sinh dục mạnh, có thể đảm đương vai trò sinh ra tiết tử khỏe mạnh.
Nói tiết tử chỉ được sinh ra bởi khôn tử cũng không phải, vì cũng có nhiều bình tử sinh được tiết tử mạnh mẽ.
Ở các gia tộc quyền quý, chủ mẫu thường là bình tử đã được dạy dỗ cẩn trọng.
Khôn tử không có quyền kế thừa gia sản vì bản chất phụ thuộc vào tiết tử.
Giữa khôn tử và tiết tử có mối liên hệ đặc biệt là " chống đối lại Thành Vương đảng, hắn đề bạt Chu Dung lúc bấy giờ là Xu mật Trực học sĩ lên Công bộ.
Lúc ấy vừa qua cung biến, nhiều sĩ phu hy sinh, vị trí trống quá nhiều, Chu Dung mới có thể thăng quan vượt cấp.
Vi Bắc Lâu nâng Tĩnh vương làm đế, chịu kiềm hãm của Sử Thái sư; chỉ chực chờ sơ hở để phân một chén canh.
Nếu không phải lúc ấy hoàng tộc suy tàn, chỉ còn mình Tĩnh vương có huyết thống trực hệ, Tĩnh vương lại nằm trong tay hắn, Vi Bắc Lâu ắt đã đầu mình hai nơi, nào có được phong quang như bây giờ.
Hắn bất đắc dĩ để tiểu Hoàng đế phong mình làm Thái phó, rời đi trung tâm quyền lực, chuyên tâm giảng dạy đế vương để tránh mũi nhọn, nhưng thực chất, toàn bộ ý chỉ của tiểu Hoàng đế đều phải thông qua hắn.
Bấy giờ tiểu Hoàng đế đã nhược quán rồi, nhưng tấu chương vẫn phải trải qua hai lần phê chuẩn, quan trọng nhất là ở cửa Vi Bắc Lâu, tuy rằng không thông cáo thiên hạ, nhưng cũng coi như Nhiếp Chính vương.
Năm năm trước Sử gia từng chống đối bức ép hắn đã bị Vi Bắc Lâu diệt trừ, triều đình bấy giờ càng thêm điêu linh trống trải, nhất thời không ai dám nửa lời chống đối Vi Thái Phó.
Hoàng đế nạp nhiều cung phi, ngày đêm hoang đường, lại càng không quản.
Vi Thái Phó nhiều việc cần xử lí, Chu Dung là người an phận, vài năm yên tĩnh làm chim cút, hắn cũng tạm thời không đụng gì đến gã ta.
Hai bên không qua lại gì, nay đột nhiên lại đưa bái thiếp...
Vi Bắc Lâu nghĩ đoạn, đi thư phòng giải quyết tấu chương hôm nay trước, rồi nghĩ bụng sẽ xem bái thiếp sau..
💬 Bình luận chương