Trợ lý đặc biệt Trần nghĩ người kia gặp họa rồi.
Lâm Sơ Huỳnh quay lại nhìn Lục Yến Lâm: “Việc này chú hai anh không được nhúng tay đấy.”
Lục Yến Lâm gật đầu: “Được.”
Anh liếc nhìn trợ lý đặc biệt Trần một cái.
Lúc này trợ lý đặc biệt Trần mới thấp giọng cẩn thận giải thích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tập đoàn Hoa Thịnh nổi danh như vậy, có quan hệ với rất nhiều tờ báo, căn bản sẽ không đụng vào rủi ro, đây cũng là tính liên kết trong ngành sản xuất.
Bọn họ đặc biệt chú ý đến những tin tức như vậy, bình thường sẽ thông báo cho đương sự trước, nếu bị đè tin xuống thì bọn họ cũng phải lấy được lợi.
Vài phút trước, trợ lý đặc biệt Trần đã nhận được tin của một tờ báo.
Đối phương nhận được ảnh này cũng không lâu, thậm chí ngay cả tiền cũng không cần chi, điều này khiến bọn họ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, bình thường nếu có người chụp được thì khẳng định là vì muốn có tin tức bùng nổ, muốn lợi ích tốt.
Thậm chí ngay cả blogger trên weibo cũng nhận được bức ảnh này.
Tất cả bọn họ đều lo lắng không biết nên đăng hay không, tin tức mới nhất này chắc chắn sẽ đem đến cho bọn họ khoản lợi kếch xù. Nhưng đương sự lại là Hoa Thịnh, đắc tội không nổi.
Cuối cùng vẫn là đè xuống.
Trợ lý đặc biệt Trần suy xét một chút: “Chắc hẳn đối phương là tay mới, hơn nữa mục đích không phải vì tiền mà có chủ ý khác.”
Lâm Sơ Huỳnh sóng mắt lưu chuyển: “Vậy thì nhìn xem ai nào.”
Cô đoán người này nhằm về mình, dù sao ai cũng đều biết đều nói đắc tội với Hoa Thịnh không nổi, còn không có ai dám tạo scandal quan hệ bất chính với Lục Yến Lâm.
“Vừa khéo sáng hôm nay không có việc gì, đi tóm người cũng không tồi.” Lâm Sơ Huỳnh đứng dậy, cả người đeo kính râm khí thế không ai sánh bằng.
Bên Hối Cẩm viên đã sớm nhận được thông báo của trợ lý đặc biệt Trần, phối hợp với Lâm Sơ Huỳnh để điều tra trong lòng, chỉ coi như nuôi một người rảnh rỗi trong nhà thôi.
Bình thường không quen mình châm chọc hai câu cũng coi như thôi, không nghĩ tới lại còn có tâm tư này, từ ngày đó đến nay cũng đã mấy tháng mà hiện tại mới phát ra.
“Nữ minh tinh kia là ai?”
“Tên là Trương Cẩm Tú.” Trợ lý đặc biệt Trần nói: “Lúc trước chuyện người phát ngôn cho làng du lịch cô ta bán thảm trên weibo, sau đó lại không có tin tức nữa.”
Thì ra là cô ta à.
Tính từ ngày tôi đã biết –––“ Độ cong trên khóe môi Lâm Sơ Huỳnh dần dần biến mất: “Sẽ không có phương án giải quyết thứ hai đâu.”
Cô là người có thù tất báo.
Có xin cô cũng vô dụng.
Lâm Sơ Huỳnh đeo kính râm lên, quay lại mỉm cười với những người khác trong ký túc xá: “Quấy rầy mọi người rồi.”
“Không quấy rầy! không quấy rầy!”
“Ngài thật sự là Lục phu nhân sao?”
Nhóm bạn cùng phòng lấy lại tinh thần, tuy rằng ai cũng tò mò với việc Tô Nhụy đã làm nhưng hiện tại không phải thời điểm quan tâm.
Lâm Sơ Huỳnh trả lời trong nháy mắt: “Phải nha.”
Chờ sau khi cô rời đi, phòng ký túc xá im lặng một cách quỷ dị.
Sắc mặt Tô Nhụy trắng bệch ngồi bệt xuống đất, bên cạnh cách đó không xa là những viên trân châu tròn mập, nhưng cô ta lại hoàn toàn không có tâm trạng mà đi nhặt.
Tính cách của Lâm Sơ Huỳnh cô ta biết.
Dù cô không nói rõ sẽ giải quyết Tô Nhụy bằng cách nào nhưng chắc chắn sẽ không có quả ngon để ăn.
Mà ảnh cô ta gửi cho giới truyền thông đến nay một nhà cũng chẳng đăng, giống như chưa từng nhận được vậy.
Ngay cả blogger cũng đều từ chối.
Không lâu sau, trên diễn đàn của trường học liền đăng lên một bức ảnh chụp.
–––[A a a a a thỉnh vị cao nhân nào cho biết cô em gái này học ở ngành nào vậy?]
Những học sinh nào đang lướt diễn đàn đồng loạt .
Trong ảnh chụp là dưới ký túc xá, một dáng người tinh xảo, đeo kính râm, khuôn mặt lớn bằng bàn tay hoàn mỹ không tì vết, nữ sinh chung quanh dường như đều biến thành phông nền cho cô.
Cô đang gọi điện thoại, hơi hơi hé môi khiến người ta không rời mắt nổi.
Người xem đều rung động hết rồi.
[Trường học chúng ta có nữ sinh giá trị nhan sắc bậc này từ bao giờ thế?]
[Ảnh chụp này là ở bên ngoài, mà em gái bên ngoài nhiều như vậy, nhưng cho tới bây giờ sao tôi chưa từng gặp qua em gái này nhỉ?]
[Phong cách thời trang này không phải học sinh là nhân sĩ trong xã hội đến trường học, không chừng người ta đã là phụ nữ đã kết hôn.]
[Fu.ck! Có ai biết không?]
Lục mấy trang bình luận, cuối cùng mới có người trả lời: [Tôi nhìn người này thấy hơi quen mắt chắc là vị kia trên hot search, đừng mơ mộng nữa, người ta là Lục phu nhân đấy.]
Bài post này nhanh chóng hot lên, còn bị truyền tới trên mạng.
Lâm Sơ Huỳnh còn không biết việc này, mãi đến khi bài post lên hot search, lại có Lục Nghiêu nói thì cô mới biết.
“Cậu đi đến đó làm gì?” Lục Nghiêu tò mò hỏi.
“Mắng chửi người.” Lâm Sơ Huỳnh lời ít ý nhiều.
“”
Lục Nghiêu suy nghĩ mấy lý do, cũng không nghĩ ra lý do này, “Trên mạng đều đang đoán cậu đi đến đó để làm gì đấy, nếu biết là kết quả này kiểu gì cũng sợ ngây người cho mà xem.”
“Đâu phải chuyện của bọn họ.” Lâm Sơ Huỳnh nói: “Cậu gọi điện thoại cho tôi chỉ để nói việc này?”
“A, không phải.” Lục Nghiêu nói: “Ngày mai [Giám định trái tim] sẽ khai máy, đây chính là một dự án phim lớn của công ty cậu sang năm.”
“Cậu thích ứng với công việc này nhanh ghê ha.” Lâm Sơ Huỳnh trêu chọc.
“Tôi là một người đàn ông có trách nhiệm mà.” Lục Nghiêu xúi giục: “Nếu cậu thưởng cho tôi thêm tiền lương thì tôi không có ý kiến một chút nào đâu, thưởng càng nhiều càng tốt~!”
“Vân nên bỏ đi, công ty không có tiền.”
Lâm Sơ Huỳnh nói.
“”
Lục Nghiêu châm chọc: “Thật tuyệt tình.”
Lâm Sơ Huỳnh khẽ cười: “Nghi thức khai máy ngày mai tôi sẽ đến xem, nếu cậu tới thì cũng ok, bọn họ có chuẩn bị lì xì nha.”
Đôi mắt Lục Nghiêu sáng lên: “Được được!”
Trước kia cậu không quan tâm lắm đến chuyện kiểu này, nhưng nếu có người muốn bám lên mình, xin hai cái vai diễn thì cậu cũng chưa bao giờ để ý nên còn không biết việc có tiền lì xì khi khai máy.
Sau khi cắt đứt điện thoại, Lâm Sơ Huỳnh gọi điện cho Lâm Tồn.
Lâm Tồn còn đang ở bất động sản Lâm thị, lúc nhận được điện thoại của con gái thì còn thấy ngạc nhiên, chờ nghe Lâm Sơ Huỳnh nói chuyện xong thì càng giật mình.
Sắc mặt ông trầm xuống: “Con muốn xử lý như nào thì xử lý như thế.”
Lâm Sơ Huỳnh nhíu mày: “Quả nhiên là ba ruột của con.”
Lâm Tồn nghe con gái nói vậy, trong lòng liền thoải mái, sau đó chợt nghe cô bổ sung: “Lúc dì Tô khóc lóc thì ba cũng đừng mềm lòng nha.”
Lâm Tồn nói: “Làm sao có thể!”
Lâm Sơ Huỳnh cong môi nở nụ cười.
Cô không định kéo dài mà lập tức xử lý, động tác nhanh chóng, trực tiếp cắt đứt sinh hoạt phí mà nhà họ Lâm cấp cho Tô Nhụy, không cho phép bước vào nhà họ Lâm lần nào nữa, cũng không có liên quan gì với nhà họ Lâm.
Sau khi cô ta với Tô Tân Tuệ đến nhà họ Lâm đã quen thói tiêu tiền như nước, ăn xài phung phí. Từ thiên đường rớt xuống địa ngục có cảm giác gì? Chắc hẳn Tô Nhụy cực kỳ khó chịu.
Không hề bất ngờ, Tô Tân Tuệ gọi điện thoại cho Lâm Tồn, Lâm Tồn nói thẳng với bà ta nên bà ta chỉ có thể liên lạc với Lâm Sơ Huỳnh.
Tô Nhụy có một người mẹ quan tâm mình như này cũng không dễ dàng.
“Con người của tôi ý, rất hẹp hòi, những chuyện nhỏ mà Tô Nhụy gây ra trong mấy năm nay tôi không để trong lòng, nhưng hôm nay tôi cực kỳ không vui.” Lâm Sơ Huỳnh không thấy ngoài ý muốn chút nào.
“Sơ ––––“
“Đừng có vội nói gì cả, chuyện của Tô Nhụy dì Tô cũng có lựa chọn khác đấy.” Lâm Sơ Huỳnh tủm tỉm cười, tiếp tục nói.
“Cái, cái lựa chọn gì?”
“Cùng con gái của dì rời đi, tôi không ngại khi đổi người khác bên người ba tôi đâu.” Lâm Sơ Huỳnh một chút cũng không làm khó bà ta, “Hoặc là, an tâm mà sống.”
Đầu bên kia mãi vẫn không lên tiếng.
Tô Tân Tuệ rõ ràng hơn bất cứ ai: Lâm Tồn nghe lời con gái. Tô Nhụy là con gái bà ta không sai, nhưng bà ta cũng không muốn từ bỏ cuộc sống xa hoa lãng phí trong tay.
“Tôi –––“
“Đừng trả lời nhanh như vậy.” Lâm Sơ Huỳnh lại mở miệng.
Rồi cô trực tiếp cúp điện thoại, đối với sự lựa chọn của Tô Tân Tuệ, cô không cần suy nghĩ cũng biết.
Một cô con gái không nên thân và một cuộc sống sinh hoạt của phu nhân nhà giàu.
Tô Tân Tuệ nhắm mắt cũng biết nên chọn cái gì.
Quả nhiên, đến tối, Lâm Sơ Huỳnh liền biết Tô Tân Tuệ và Tô Nhụy cãi nhau một trận từ Lâm Tồn, hai người đó tan rã trong không vui.
Bản thân Tô Tân Tuệ không có bao nhiêu tiền, đồ đạc đều là Lâm Tồn sai người mua cho bà ta, nên muốn trợ cấp cho Tô Nhụy cũng khó.
Buổi tối, khi nằm trên giường, Lâm Sơ Huỳnh kể lại chuyện này.
Cô trở mình, nửa người dựa vào lồng ngực của Lục Yến Lâm, hỏi: “Chú hai, anh có cảm thấy tâm em quá lạnh không?”
“Không.” Lục Yến Lâm cực kỳ phối hợp.
“Không chừng trong lòng anh lại đang có đáp án khác ấy chứ.” Lâm Sơ Huỳnh nắn nắn cằm của anh, tuyệt không sợ anh tức giận.
“Ngày mai em không đi làm?”
Lục Yến Lâm rũ mắt, dường như không nhận ra sức nặng trên người mình, ánh mắt dừng trên khuôn mặt xinh đẹp kia.
“Ngày mai em nhất định sẽ đi đúng giờ.” Lâm Sơ Huỳnh cam đoan.
“Nếu hiện tại em không đi xuống thì anh khó mà đảm bảo được.” Giọng nói của Lục Yến Lâm khàn khàn, có vẻ như muốn phụ họa lời cô nói.
“”
Lâm Sơ Huỳnh ngoan ngoãn lăn từ trong ngực anh ra.
Này là cảnh cáo ngày mai cô sẽ dậy không nổi đây mà. Di chứng cả người mềm nhũn vô lực buổi sáng hôm nay cô còn nhớ rõ ràng rành mạch.
Chẳng qua ban ngày cô nhọc lòng nhiều nên khi cơn buồn ngủ kéo đến, cô không ngủ luôn, cảm giác người đàn ông bên cạnh kéo mình vào lòng, ôm chặt.
Buổi sáng ngày hôm sau, cuối cùng Lâm Sơ Huỳnh cũng dậy đúng giờ.
Bữa sáng trên bàn có thêm một cốc sữa.
Lâm Sơ Huỳnh quan sát Lục Yến Lâm bình tĩnh ngồi phía đối diện, cô cảm thấy thỉnh thoảng nháo nháo dùng cũng được phết, dù cái gì cũng chưa nói nhưng Lục Yến Lâm sẽ biết.
Cô lại nhớ tới câu nói hùng hồn của mình lâu lâu về trước: “Chú hai, ngày mai em nhất định sẽ làm bữa sáng cho anh.”
Người đàn ông tao nhã gật đầu: “Ừ, anh chờ.”
Lâm Sơ Huỳnh có hơi bực bội, miệng anh nói vậy nhưng mày cũng chẳng động chút nào, hiển nhiên là đáp cho có lệ, hơn nữa cực kỳ cực kỳ không tin.
Cô quơ quơ dĩa ăn trong tay: “Chú hai, anh mà để em không hài lòng một chuyện gì thì em sẽ hạ độc anh đấy.”
Lục Yến Lâm bỗng giương mắt nhìn cô: “Sau đó thì sao?”
Lâm Sơ Huỳnh cười cười với anh: “Làm một goá phụ nhỏ không có gì ngoài tiền, đây không phải là mộng tưởng của rất nhiều nữ sinh sao?”
Lục Yến Lâm chậm rãi nói: “Anh cho rằng, chắc hẳn em sẽ không muốn trở thành goá phụ đầu tiên trong hội chị em của mình.”
“”
Được rồi, Lâm Sơ Huỳnh thừa nhận mình đã bị anh thuyết phục.
Lâm đại tiểu thư cô phải là người cười đến cuối cùng, hôn nhân hạnh phúc đến mức tất cả mọi người đều không hạnh phúc bằng.
Chị em plastic, trào phúng gấp bội.
💬 Bình luận chương