Vào năm tiểu Lục Vũ ba tuổi thì việc cậu có đi nhà trẻ hay không chính là chuyện lớn của nhà họ Lục.
Lâm Sơ Huỳnh cảm thấy nên đi nhà trẻ, hơn nữa cô còn bắt đầu xem xét trường học nào chất lượng tốt. Buổi tối lúc nằm trên giường, cô liền tìm mấy video về nhà trẻ cho Lục Yến Lâm xem.
Trong video là một đám trẻ con mặc trang phục đào hoa tiên tử đang múa hát.
Lục Yến Lâm nhìn lướt qua, lại nghĩ về con mình, vẻ mặt anh bình tĩnh: “Anh cảm thấy có thể mời gia sư.”
Lúc còn nhỏ anh cũng không đi nhà trẻ, lúc học tiểu học và trung học đều học nhảy lớp, nói tóm lại, suốt khoảng thời gian đi học anh gần như không có bạn bè cùng tuổi.
“Gia sư không phải bạn bè cùng tuổi.” Lâm Sơ Huỳnh thu máy tính bảng, ngồi dậy: “Anh muốn con mình không có bạn bè hay sao?”
“Không đến mức như vậy đâu.” Lục Yến Lâm nói.
“Đấy là sự thật.” Lâm Sơ Huỳnh bóp mặt anh, “Chú hai, anh nhìn anh xem, lúc anh còn nhỏ thật sự có bạn sao?”
Lục Yến Lâm cẩn thận nghĩ một chút: “Không có.”
Lâm Sơ Huỳnh nói: “Thế thì không được, lỡ con em mắc chứng tự kỷ thì phải làm sao bây giờ?”
Nghe vậy, nhất thời Lục Yến Lâm có chút bất đắc dĩ: “…… Có ai lại đi nói con mình như vậy không?”
Lâm Sơ Huỳnh hừ một tiếng: “Lời em nói thô nhưng thật.”
Sau khi bàn bạc nhiều lần, bọn họ đưa ra quyết định cuối cùng là cho con đi nhà trẻ. Nhà trẻ cũng được chọn rồi, là nhà trẻ tốt nhất Thịnh thành, những đứa trẻ học ở đó đa phần đều ở trong giới thượng lưu.
Lâm Sơ Huỳnh cảm thấy con mình khá ít nói, cô nghĩ khi đến nhà trẻ rồi tiếp xúc với nhiều bạn bè có lẽ sẽ đỡ hơn một chút.
Cho nên, trước khi nhập học, cô đã dặn cô giáo nhất định phải chú ý đến việc này.
Ngày đầu tiên tan học là Lâm Sơ Huỳnh đến trường học đón con.
Nhìn một đám con nít được người nhà rước về, Lâm Sơ Huỳnh cảm xúc dâng trào, không ngờ nhanh như vậy mà cô đã làm mẹ rồi.
“Mẹ Lục Vũ ơi.” Cô giáo kêu một tiếng.
“Cô Trương.” Lâm Sơ Huỳnh ngồi xổm xuống nhéo nhéo mặt tiểu Lục Vũ, “Hôm nay Tỉnh Tỉnh thấy thế nào?”
Gương mặt trắng nõn của tiểu Lục Vũ bị véo ra vết đỏ, vô cùng đáng yêu, cậu cau mày: “Cũng bình thường.”
Lâm Sơ Huỳnh ồ một tiếng.
Cô giáo có chút khó xử nói: “Hôm nay Tỉnh Tỉnh làm bạn cùng bàn khóc.”
Lâm Sơ Huỳnh nghe giải thích thì mới biết được tình huống là như thế nào.
Cô giáo xếp một bạn nữ ngồi cùng bàn với cậu, cô bé khá hoạt bát, nói cũng nhiều, mới ba tuổi nên nhiều đứa trẻ đi học không thể ngồi yên, thấy Lục Vũ đẹp liền đến hỏi tới hỏi lui đủ thứ.
Nhưng tiểu Lục Vũ lại không thích bị quấy rầy, cậu bé lập tức nói một câu đừng nói chuyện với tớ, sau đó con gái người ta liền bật khóc.
Cô giáo đã phải dỗ một lúc lâu.
Lâm Sơ Huỳnh dẫn tiểu Lục Vũ lên xe, hỏi: “Sao con lại nói chuyện thẳng thắn như thế, nói chuyện với con gái thì phải nhẹ nhàng có biết không.”
Tiểu Lục Vũ mở to mắt: “Nhưng bạn ấy ồn quá.”
Lâm Sơ Huỳnh nói: “Không phải Miên Miên cũng ồn sao, mẹ cũng không thấy con nói gì.”
“Đó là em gái con.” Tiểu Lục Vũ gật gật đầu, nhắc tới Miên Miên biểu cảm cuối cùng cũng thả lỏng một chút: “Miên Miên rất nghe lời.”
“Con bé chỉ nghe lời con thôi.”
Lâm Sơ Huỳnh trêu chọc một chút.
Hai năm trước Thẩm Minh Tước và Trình Minh Thành kết hôn sinh ra Miên Miên, là một cô bé hoạt bát và hiếu động, mới hai tuổi mà đã như một Hỗn Thế Ma Vương.
Lúc trước Trình Minh Thành đặt nhũ danh Miên Miên là vì hy vọng buổi tối cô bé sẽ ngủ nhiều hơn, kết quả hoàn toàn ngược lại, cô bé còn quậy hơn với những đứa trẻ khác nhiều.
Đôi mắt đen to tròn lúc nào cũng mở to, đáng yêu cực kỳ.
Lâm Sơ Huỳnh lại nhớ tới một chuyện: “Ngày mai mẹ phải ra nước ngoài rồi, con nhớ là phải nghe lời ba đó biết chưa?”
Tiểu Lục Vũ nghiêm túc gật đầu: “Con biết rồi.”
Bộ dáng của cậu bé vốn dĩ đã giống Lục Yến Lâm, lúc nghiêm mặt nhìn y như nói: “Tiểu thiếu gia thật giống ngài.”
Mặt Lục Yến Lâm bình tĩnh, ừ một tiếng.
Còn phải nói, không giống anh thì giống ai!
Sau khi làm việc cả ngày, ban đầu tiểu Lục Vũ thấy thú vị nên cái gì cũng nhìn, cuối cùng không chịu được, bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Trẻ con ngủ rất nhanh, không lâu sau cậu bé đã ngủ trên sofa.
Lục Yến Lâm đặt con mình vào phòng nghỉ, đến khi tan làm, lúc anh bế tiểu Lục Vũ lên thì con vẫn chưa tỉnh mà còn vùi đầu vào lồ ng ngực anh.
Mãi cho khi về đến nhà, cậu bé mới mơ màng mở to mắt: “Ba ba.”
Ánh mắt Lục Yến Lâm dịu dàng vài phần: “Dậy rồi đấy à?”
Tiểu Lục Vũ giãy giụa lẹo xuống, giọng nói mềm mại: “Con không ngủ.”
Cậu bé xoa xoa đôi mắt, đôi mắt đen trong veo như pha lê, vừa sinh động lại xinh đẹp.
Lục Yến Lâm sờ sờ đầu con trai.
Buổi tối, lúc Lâm Sơ Huỳnh gọi điện thoại đến thì tiểu Lục Vũ đang chơi rubik, đây là món đồ chơi mới nhất mà cậu bé nhận được gần đây.
Rubik sáu mặt đối với bé mà nói là vô cùng đơn giản, chưa được đến mấy ngày là cậu bé bắt đầu thấy chán.
“Chú hai, anh để ý Tỉnh Tỉnh một chút, trẻ con mấy tuổi dễ bị té lắm.” Lâm Sơ Huỳnh lại dặn dò lần nữa.
Lục Yến Lâm nghe cô lải nhải, ừ một tiếng: “Em đã nói nhiều lần lắm rồi.”
Lâm Sơ Huỳnh nở nụ cười: “Đây là con trai của chúng ta đó.”
Giọng nói dịu dàng của cô truyền qua điện thoại, ánh mắt Lục Yến Lâm thâm trầm, anh nhìn con trai đang chơi rubik ở bên cạnh.
“Em yên tâm.”
“Có chú hai ở đó, đương nhiên là em yên tâm rồi.” Lâm Sơ Huỳnh lanh lảnh đáp lại, hôn qua điện thoại với anh vài cái: “Anh nhanh để con nói chuyện với em.”
Tiểu Lục Vũ đã xoay rubik xong, cậu bé thò qua véo von nói vọng vào điện thoại: “Mẹ ơi, con yêu mẹ.”
“Mẹ cũng yêu con.” Tim Lâm Sơ Huỳnh mềm nhũn.
“Ba ba cũng yêu mẹ.” Tiểu Lục Vũ bất chợt nói.
Lúc đầu Lâm Sơ Huỳnh bất ngờ, sau lại nhịn không được mà cười rộ lên: “Chú hai, không ngờ anh lưu lạc đến mức con trai phải bày tỏ tình yêu hộ kìa.”
Lục Yến Lâm ấn ấn giữa mày: “Không được sao?”
Tuy anh cũng không ngờ là sẽ xuất hiện tình huống này.
Mắt Lâm Sơ Huỳnh cong cong: “Được, đương nhiên là được.”
Sau khi cúp điện thoại, Lục Yến Lâm rút khối rubik trong tay con ra, chậm rãi mở miệng: “Con nên đi ngủ rồi.”
Tiểu Lục Vũ ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi đắp chăn xong, đèn phòng được tắt thì cậu mới cọ cọ vào ba mình một chút, nhỏ giọng nói: “Ngủ ngon, ba ba.”
Giống hệt mẹ của nó, thích dựa vào anh mà ngủ.
Lục Yến Lâm hôn một cái lên trán con: “Ngủ ngon.”
Tiểu Lục Vũ lén mở to mắt, không nhịn được mà mỉm cười, dù sao ở trong căn phòng đen như mực này cũng sẽ không bị phát hiện.
💬 Bình luận chương