Chàng cũng không muốn chạm vào ta.
Tim ta bỗng nhói lên, đau đến mức co thắt.
Chậu than cháy rực.
Khi bế ta bước qua, cánh tay Thẩm Hành Chi vững vàng như núi.
Chàng còn nghiêng người chắn giúp ta những tia lửa bắn ra.
Mọi cử chỉ đều đúng khuôn phép, chu toàn đến mức không ai có thể bắt bẻ nửa lời.
Nhưng giữa những tiếng chúc mừng rộn rã của tân khách...
Ta lại nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ của chàng.
Như thể...
Chàng đang hoài niệm một người, từ nay vĩnh viễn không còn cơ hội mặc bộ hỉ phục này nữa.
4
Lễ thành, ta được đưa vào tân phòng.
Đến lúc uống rượu hợp cẩn, Thẩm Hành Chi chỉ nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt chén trở lại khay, quay sang nói với ta:
“Nàng tuổi còn nhỏ, không nên uống nhiều.”
Ánh nến lay động, lúc sáng lúc tối trên gương mặt nghiêng thanh tú của chàng.
Ta nhìn đến thất thần.
Mãi đến khi chén rượu trong tay bị chàng nhẹ nhàng lấy đi, ta mới giật mình hoàn hồn.
“Đêm nay, ta nghỉ ở trường kỷ.”
Dứt lời, chàng ôm chăn gấm đi về phía chiếc trường kỷ.
Hoàn toàn không cho ta cơ hội lên tiếng từ chối.
Chẳng mấy chốc, chăn gối đã được trải xong.
Chàng quay lưng về phía ta, nằm xuống.
Bóng lưng cao thẳng như một dãy núi sừng sững, khiến người ta mãi mãi không thể vượt qua.
Chàng...
Thực sự chán ghét ta đến vậy sao?
Trước đây, mỗi lần đến phủ Tạ, nhìn ta nghịch ngợm ầm ĩ, chàng từng mỉm cười nói với trưởng tỷ:
“Lệnh muội ngây thơ hoạt bát, thật khiến người khác yêu mến.”
Thế mà nay...
Đối với ta lại lạnh nhạt đến nhường này.
Lẽ nào...
Chàng cũng cho rằng cái chết của trưởng tỷ là lỗi của ta?
Ta không kìm được, lặng lẽ cuộn mình trong chăn gấm.
Tựa như làn nước hồ lạnh buốt của ngày hôm ấy lại một lần nữa dâng lên, muốn kéo ta chìm xuống đáy sâu.
“Rắc…”
Bên ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng giòn tan.
Hình như là cành khô bị tuyết đè gãy.
Ngay sau đó là ba hồi trống canh.
“Đùng... đùng... đùng...”
Mỗi một tiếng trống đều như nện thẳng vào tim ta.
Cuối cùng, ta vẫn không nhịn được, khẽ cất tiếng:
“Thẩm Hành Chi... đợi đến khi ta cập kê, nếu chàng muốn hòa ly...”
“Ngủ đi.”
Ta còn chưa kịp nói hết câu, đã bị chàng cắt ngang.
Giọng nói bình thản, chẳng để lộ chút cảm xúc nào.
Trong căn phòng, chỉ còn tiếng nến đỏ tí tách nổ bấc.
Ta khép mắt.
Lại càng ôm chặt lấy thân mình hơn.
,
💬 Bình luận chương