Thi thể đã bị vứt xuống đầm lầy, không biết đã thối rữa thành hình dạng gì rồi.
Tôi nhìn chằm chằm Trương Đức Xương, chậm rãi cười.
Cái nhà họ Trương này đúng là sinh ra để đối đầu với dòng họ Cổ Vương của tôi.
Nam Tâm, một thiên tài xuất chúng, bị anh họ của Trương Đức Xương dụ dỗ, gây ra sai lầm lớn, đến cả một thi th.ể toàn vẹn cũng không còn.
Em gái của tôi, Nam Anh, bị con trai của Trương Đức Xương bắt nạt, tuổi còn trẻ mà tự sát.
Tốt, tốt lắm!
Mấy vị phụ huynh còn lại từ trước đến nay đều lấy Trương Đức Xương làm kim chỉ nam, dù chỉ mơ hồ hiểu cuộc đối thoại của chúng tôi, họ cũng nhanh chóng nhận ra tôi là người không thể đắc tội.
Giới càng cao, càng phải cẩn thận.
Bởi vì họ hiểu rằng, ngoài tiền bạc, quyền lực và pháp luật, thế giới còn có những người và những việc mà lẽ thường không thể lý giải được.
Nói về khả năng đánh hơi nguy hiểm, các bậc bố mẹ còn mạnh hơn con cái họ nhiều.
Một người đàn ông trẻ tuổi đầu cắt cua bỗng nhiên lên tiếng:
"Em trai tôi sao vậy? Sao lại nằm đó không nhúc nhích?"
"Cô đã làm gì nó?!"
Tôi đón lấy ánh mắt hung dữ của anh ta, giọng điệu nhàn nhạt:
"Anh nói con linh cẩu đó à? Nó không ngoan, bị con nhện hoa độc cắn."
"Tính mạng không sao đâu, chỉ là sau này có thể đầu óc hơi có vấn đề."
Anh trai của con linh cẩu siết chặt nắm đấm, sải bước tiến lên.
Nhưng còn chưa đến gần, con rắn bạc quấn trên cánh tay tôi đã dựng thẳng người, chuyển sang trạng thái cảnh giác, lưỡi rắn đỏ tươi xì xì, như thể sắp phóng ra bất cứ lúc nào.
Trong nước có vô vàn loài rắn độc, người bình thường có lẽ khó mà nhận ra.
Nhưng rắn này thì khác.
Vòng đen trắng trên thân rắn vô cùng nổi bật, không thể nhầm lẫn.
Độc tính của nó cực mạnh, nằm trong top đầu các loài rắn độc.
Đối phương thấy cảnh này, thân hình đột ngột cứng lại, không dám tiến thêm một bước nào nữa.
Một người đàn ông trung niên béo trắng, thấy tình hình không ổn, lập tức "phịch" một tiếng quỳ xuống:
"Đại sư, nợ mạng khó trả, nhưng tôi chỉ có đứa con trai bất tài này thôi, liệu có cách nào khác để trả không?"
"Tôi… tôi tình nguyện hiến nửa gia sản."
Con chuột trong vòng vây nghe vậy liền sốt ruột, giật phắt mặt nạ ra, cố sức hét lên:
"Bố! Đừng sợ, Trương Văn Hiên nói, cô ta không dám giếc chúng ta đâu!"
"Mày cái đồ ngu ngốc, câm ngay! Câm ngay! Biến mày thành đồ ngớ ngẩn thì có khác gì giếc mày đâu!"
Người đàn ông trung niên tức giận đến mức muốn nhảy qua đàn rắn, tát cho đứa con trai ngu ngốc kia một cái thật mạnh.
Con chuột ngơ ngác rụt cổ lại.
Mấy vị phụ huynh khác như tỉnh mộng, nhao nhao tham gia vào đội ngũ cầu xin.
Ngay cả sắc mặt của Trương Đức Xương cũng trở nên khó coi.
Đúng vậy, người ngu ngốc thì có khác gì người chết đâu.
Tôi nhìn chằm chằm vào sắc mặt căm phẫn của Trương Văn Hiên đối diện, cười đầy vẻ trêu ngươi:
💬 Bình luận chương