Chương 59: Chương 02
“Đánh chán thật.” Vua Joffrey tuyên bố.
“Hiệp sĩ Balon Swann, đến từ Stonehelm thuộc Đội tuần đỏ,” người chủ trì xướng to. Ser Balon xuất hiện đội mũ lớn có hai cánh trắng rộng thùng thình, trên tấm khiên khắc đôi thiên nga đen và trắng. “Morros của gia tộc Slynt, người thừa kế của lãnh chúa Janos tại Harrenhal.”
“Nhìn cái thằng bụng ỏng đít eo kìa.” Joff kêu lớn đủ để nửa đấu trường nghe thấy. Morros chỉ là một hộ vệ và còn là hậu vệ mới, vẫn còn điều khiển thanh giáo và khiên rất khó khăn. Sansa biết rõ thanh giáo chính là một vũ khí của hiệp sĩ, và người nhà Slynt xuất thân thấp hèn. Lãnh chúa Janos không có địa vị cao hơn chỉ huy Đội tuần thành phố trước khi Joffrey cất nhắc ông ta lên làm thủ lĩnh Hanrenhal và trọng thần trong triều.
Mình hy vọng hắn ngã ngựa và mất mặt trước mọi người, nàng cay đắng nhủ thầm. Mình hy vọng Ser Balon giết hắn. Khi Joffrey phán tội chết cho Cha, Janos Slynt chính là người phụ trách chặt đầu Lãnh chúa Eddark và dâng nó lên cao biểu thị quyền lực của đức vua, trong khi Sansa chỉ biết quỳ xuống nức nở.
Morros mặc một chiếc áo choàng màu đen và đỏ trên chiếc áo giáp màu đen khắc hình trang trí cuộn vàng. Trên chiếc khiên vẽ hình tuyết rơi được Cha hắn chọn là gia huy mới của gia tộc. Nhưng hắn có vẻ không biết làm gì với chiếc khiên trong khi vẫn mù quáng thúc ngựa tiến về phía trước. Ser Balon tấn công vào tấm huy hiệu, Morros ném chiếc thương, cố gắng giữ thăng bằng nhưng thất bại. Gã ngã xuống trong khi một chân vẫn mắc vào bàn đạp và bị ngựa kéo về tận cuối sân, đầu bị kéo lê dưới đất. Joff huýt chế nhạo, Sansa quá sợ hãi, tự hỏi phải chăng các chư thần đã lắng nghe lời cầu nguyện báo thù của nàng. Nhưng khi họ gỡ Morros Slynt ra khỏi con ngựa, máu chảy dầm dề nhưng hắn vẫn sống. “Tommen, chúng ta đã chọn sai đối thủ cho cậu.” Đức vua nói với em trai “Bù nhìn còn đấu tốt hơn tên này.”
Trận đấu tiếp theo là Ser Horas Redwyne. Hắn đấu tốt hơn người anh em sinh đôi và đánh bại một lão hiệp sĩ. Người hiệp sĩ này mặc áo choàng màu bạc thêu quái vật sư tử đầu chim, cầm khiên màu xanh và trắng. Lão hiệp sĩ trông thực khí thế, nhưng thực lực lại vô cùng không tương xứng. Joffrey cất tiếng: “Đây đúng là buổi trình diễn kém chất lượng.”
“Tôi đã nói với ngài rồi.” Chó Săn trả lời “Toàn ruồi muỗi.”
Nhà vua bắt đầu thấy nhàm chán, điều đó khiến Sansa lo lắng. Nàng cụp mắt và quyết tâm bất kể phát sinh chuyện gì cũng phải bảo trì im lặng. Khi Joffrey Baratheon tâm tình đen tối thì bất cứ lời nói nào cũng khơi dậy cơn giận dữ trong hắn.
“Lothor Brune, kỵ sĩ tự do phục vụ cho lãnh chúa Baelish,” người chủ trì hô to “Ser Dontos, đội Tuần tra màu đỏ, thuộc gia tộc Hollard.”
Viên kỵ sĩ tự do, một người đàn ông nhỏ thó mặc bộ áo giáp sứt mẻ, không có trang sức gì, xuất hiện nghèo nàn từ phía Tây sân đấu, nhưng đối thủ của hắn chẳng thấy bóng dáng đâu. Đợi một lúc thì thấy một con tuấn mã phủ vải đỏ sậm và tím chạy đến, nhưng Ser Dontos thì không thấy đâu. Viên hiệp sĩ mới lảo đảo đuổi tới, vừa mắng vừa đuổi theo chiến mã. Trên người hắn ngoại trừ tấm bảo vệ ngực và mũ còn thì trần như nhộng. Đôi chân trần trắng nhởn, gầy nhẳng bước thấp bước cao đuổi sau con ngựa. Những khán giả quanh sân la hét chế giễu. Ser Dontos cố gắng trèo lên ngựa nhưng con ngựa không đứng yên và viên hiệp sĩ thì quá say đến mức đôi chân trần của hắn bước hụt bàn đạp.
Lúc này đám Đông đã người nghiêng ngả… tất cả ngoại trừ nhà vua. Joffrey có ánh mắt đúng như Sansa từng nhớ, giống ánh mắt hắn đã tuyên án tử hình cho lãnh chúa Eddard Stark tại Thánh Đường lớn Baelor. Cuối cùng Ser Dentos của Đội tuần tra đỏ cũng quyết định bỏ cuộc, ngồi xuống đất và cởi mũ “Tôi thua,” hắn kêu lên”mang rượu đến đây.”
Nhà vua đứng lên: “Mang một thùng đến đây. Ta muốn hắn uống đến chết.” Sansa thở hổn hển: “Không, ngài không thể.”
Joffrey quay đầu: “Nàng nói gì?”
Sansa không thể tin là đã nói ra. Nàng điên chắc? Sao lại công khai chống đối hắn trước bao người?
Nàng không định nói gì, chỉ là… Ser Dontos đã say mèm và vô dụng, nhưng hắn cũng vô hại.
“Nàng đã nói là ta không thể, phải không?”
“Xin ngài.” Sansa nói “Ý thần chỉ là… nó sẽ không mang lại may mắn. Bệ hạ… giết… giết một người trong ngày sinh nhật ngài sẽ không may mắn.”
“Nàng đang nói dối.” Joffrey nói “Nàng đã để ý hắn như thế thì có thể cùng hắn uống đến chết.”
“Thần không quan tâm đến hắn, bệ hạ.” Những câu chữ cứ tự nhiên trào ra “Ngài muốn chặt đầu hay dìm chết hắn đều được, chỉ là… hãy giết hắn vào ngày mai, đừng giết vào hôm nay, không phải là trong ngày sinh nhật ngài. Thần không thể chịu được việc ngài không gặp may mắn… vận rủi, cho dù là đức vua, cũng không tránh được, tất cả mọi bài ca đều nói vậy…”
Joffrey nhíu mày. Hắn biết nàng nói dối, nàng cũng biết thế, và hắn muốn nàng phải trả giá.
“Cô gái nói đúng.” Chó Săn xen vào “Nếu một người reo mầm vào ngày sinh nhật, hắn sẽ trả giá cả năm.” giọng hắn bình thản như thể không quan tâm việc đức vua có tin hay không.
Chả lẽ chuyện này là đúng sao? Sansa không biết. Đó là chuyện nàng bịa ra để tránh trừng phạt thôi.
Không hài lòng, Joffrey quay lại ghế ngồi và chỉ tay vào Ser Dontos: “Mang hắn đi. Ta sẽ giết hắn vào ngày mai, thằng hề.”
“Hắn đúng là thế.” Sansa nói “Một thằng hề. Ngài thật thông minh khi nhìn ra điều đó. Hắn tốt hơn nên là một thằng hề hơn là một hiệp sĩ, không phải sao? Ngài nên cho hắn mặc bộ đồ sặc sỡ và phong hắn làm thằng hề cho ngài. Hắn không xứng có một cái chết gọn gàng như thế.”
Đức vua nghiên cứu nàng một lát “Có lẽ nàng không ngu ngốc như mẹ nhận xét.” Hắn cao giọng “Ngươi đã nghe vợ ta nói rồi đấy, Dontos? Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ là thằng hề mới của ta. Ngươi có thể ngủ với Moon Boy và mặc quần áo sặc sỡ.”
Ser Dontos, như vừa đi từ cửa địa ngục trở về, đã tỉnh rượu hoàn toàn, vội quỳ gối “Cảm ơn bệ hạ, và cảm ơn tiểu thư.”
Hai gã trong đội bảo vệ của gia tộc Lannister đến dẫn hắn đi, viên học sĩ tiến vào “Thưa bệ hạ, thần triệu một đối thủ mới cho Brune, hay gọi tiếp đấu sĩ trong danh sách?”
“Không cần nữa. Toàn một lũ ruồi bọ, chẳng có hiệp sĩ nào. Ta đáng lẽ phải xử tất cả chúng tội chết, nhưng hôm nay lại là ngày sinh nhật của ta. Cuộc đấu ngựa đã kết thúc. Kéo bọn chúng đi khuất mắt ta.”
Viên học sĩ cúi người hành lễ, nhưng hoàng tử Tommen không đồng ý “Em muốn cưỡi ngựa đánh nhau vào bù nhìn.”
“Không phải hôm nay.”
“Nhưng em muốn cưỡi ngựa.”
“Ta không quan tâm em muốn gì.”
“Mẹ nói em có thể cưỡi ngựa.”
“Mẹ có nói thế.” Công chúa Myrcella đồng ý.
“Mẹ nói.” Nhà vua bắt chước: “Đừng có trẻ con thế.”
“Bọn em là trẻ con.” Myrcella tuyên bố hợp lý: “Vì vậy tất nhiên chúng em phải có tính trẻ con.”
Joffrey chịu thua: “Tốt lắm. Dù sao em trai ta cũng không thể đấu tồi hơn những người khác. Học sĩ, đen thứ đó ra đây, Tommen muốn trở thành ruồi muỗi lắm rồi.”
Tommen hét lên vui mừng và chạy biến đi chuẩn bị, đôi chân mập mạp của nó guồng nhanh “Chúc may mắn.” Sansa nói với nó.
Họ lập một thân hình bù nhìn ở cuối sân đấu, trong khi con ngựa nhỏ của hoàng tử được đóng yên. Đối thủ của Tommen là một chiến binh mặc áo da thuộc cao bằng một đứa trẻ bên trong nhồi rơm rạ, đứng trên một cái cột xoay tròn, một tay giữ khiên một tay cầm gậy. Có người còn làm giả một đôi sừng hươu trên đầu “hiệp sĩ”. Bố của Joffrey, vua Robert, luôn đội mũ có sừng hươu, Sansa nhớ ra…, nhưng giờ thì chú hắn là lãnh chúa Renly, em trai Robert cũng vậy. Ông ấy cũng phản bội và tự xưng vương.
Hai người hầu giúp hoàng tử mặc áo giáo màu bạc và đỏ sậm, trên chóp mũ còn có chòm lông màu hồng và trên tấm khiên có khắc hình con sư tử, gia huy của dòng họ Lannister cùng con hươu đội vương miệng, gia huy của nhà Baratheon. Những người hầu cũng giúp hoàng tử ngồi lên ngựa và Ser Aron Santagar, đội trưởng bảo vệ Red Keep, bước tới, giao cho Tommen cây kiếm dài chuôi màu bạc, lưỡi hình lá cây, thật vừa vặn vào tay một đứa trẻ tám tuổi.
Tommen giơ thanh kiếm lên cao “Casterly Rock!” Giọng non nớt hô lớn, hai chân kẹp bụng ngựa thúc chạy đến thằng bù nhìn. Phu nhân Tanda và lãnh chúa Gyles vỗ tay cổ vũ, Sansa cũng góp giọng với họ. Đức vua thì im lặng hờn dỗi.
Tommen thúc cong ngựa chạy nước kiệu đến thằng bù nhìn, vung kiếm chém đầy sôi nổi và dơ khiên của hiệp sĩ đánh vào bù nhìn khi ngựa chạy qua. Bù nhìn xoay một vòng rồi lại, cái gậy trên tay đập trúng vào ót của hoàng tử. Tommen theo đà ngã khỏi lưng ngựa, ngã xuất đất, áo giáp mới rách tơi tả như túi rách. Thanh kiếm văng đi, con ngựa nhỏ chạy một mạch về cuối sân, tiếng cười từ bốn hướng nổi lên giòn dã, trong đó vua Joffrey cười to và lâu nhất.
“Ối!” Công chúa Myrcella kêu lên, hấp tấp chạy ra khỏi khu hoàng gia đến chỗ em trai bé nhỏ.
Sansa phát hiện ra mình đang có một dũng khí cổ quái: “Ngài nên đi cùng với công chúa.” Nàng nói với đức vua: “Em trai ngài có thể bị thương.”
Joffrey nhún vai: “Thế thì sao?”
“Ngài nên đỡ cậu ấy dậy và nói với cậu ấy rằng cậu ấy cưỡi ngựa rất tốt.” Sansa không thể kìm được mình dừng nói
“Nó đã bị hất khỏi ngựa và ngã xuống đất bẩn,” nhà vua chỉ ra “điều đó chứng tỏ nó cưỡi ngựa không tốt.”
“Nhìn kìa!” Chó Săn cắt ngang: “Cậu bé rất dũng cảm. Cậu ấy đang cố gắng lần nữa.”
Những người hầu đang giúp hoàng tử Tommen trèo lên con ngựa nhỏ. Nếu Tommen là anh cả thay vì Joffrey, Sansa nghĩ, mình không ngại phải cưới Tommen.
Cửa chuồng ngựa bỗng truyền đến tiếng vang khiến mọi người giật mình. Tiếng xích sắt rung động, cửa lớn mở ra kẽo kẹt. “Ai cho phép họ mở cửa ra?” Joff hỏi. Vì những rắc rối trong thành phố, cổng Red Keep đã đóng trong nhiều ngày nay.
Tiếng vó ngựa vang lên, một đội kỵ sĩ cưỡi ngựa qua cổng. Clegane bước gần lại nhà vua, tay sờ lên chuôi kiếm. Những người mới tới tuy lộ vẻ mệt mỏi phong trần và bẩn thỉu nhưng vẫn giữ đúng phong thái của nhà Lannister, sư tử vàng khắc trên chiếc khiên màu đỏ sậm. Một vài người mặc áo choàng đỏ và đồng phục lính đặc biệt của nhà Lannister, nhưng đa số là kỵ sĩ tự do và lính đánh thuê, áo giáp khác nhau, tay cầm kiếm sắc… ngoài ra còn có những Nam nhân dữ tợn như trong các câu chuyện cổ của vú già, dạng người mà Bran rất thích. Bọn họ mặc áo da thú và da thuộc, với mái tóc dài và chòm râu dữ tợn. Vài người vẫn còn băng vải trên các vết thương ở trán hay cánh tay, và vài người thậm chí bị chột, mất tai hoặc ngón tay.
Đi giữa nhóm người là một người cưỡi hồng mã cao lớn được lót yên ngựa cao đến lạ lùng lót trước lót sau, đó chính là ông em trai quái dị của thái hậu, Tyrion Lannister, biệt danh Tiểu Quỷ. Râu tóc lởm chởm, th* t*c như sợi kim loại. Tay trái hắn nắm dây cương và dây đeo lụa trắng ở tay phải, trừ những đặc điểm đó ra, trông hắn vẫn như những gì Sansa nhớ khi hắn đến thăm Winterfell: Trán nhô ra, một mắt lớn một mắt nhỏ, hắn vẫn là người xấu xí nhất mà nàng từng gặp.
Trước tình thế này Tommen vẫn quặp chân thúc con ngựa nhỏ chạy quay sân tập gào lên vui mừng. Một gã thân hình cao lớn, bước đi vững vàng, chòm râu cơ hồ che gần hết khuôn mặt tiến đến ôm cậu bé ra khỏi lưng ngựa, cùng yên và tất cả mọi thứ trên lưng ngựa xuống đất bên cạnh ông cậu. Dù vậy Tommen vẫn cười khanh khách vang vọng khắp bức tường thành khi Tyrion vỗ vào chiếc áo giáp của nó và Sansa kinh ngạc phát hiện ra hai cậu cháu cao bằng nhau. Myrcella chạy đến sau em trai, và người lùn ôm bé xoay một vòng, khiến cô bé kêu ré lên. Khi người đàn ông bé nhỏ thả công chúa xuống đất, hắn hôn lên trán bé rồi đi xuyên qua đấu trường tiến đến trước mặt Joffrey.
Hai người đàn ông đi theo phía sau. Một lính đánh thuê có mái tóc và đôi mắt màu đen di chuyển giống như mèo đang truy đuổi con mồi và một thanh niên tiều tụy bị chột mắt. Tommen và Myrcella đi theo phía sau họ.
Người lùn quỳ một chân hành lễ với nhà vua “Bệ hạ.”
“Là cậu?” Joffrey trả lời
“Đúng là tôi.” Tiểu Quỷ đồng ý “Dù là lễ quân thần nhưng nói chuyện với trưởng bối cũng nên lễ phép.”
“Nghe nói ngài đã tử nạn.” Chó Săn nói
Người đàn ông bé nhỏ liếc mắt nhìn người đàn ông cao to. Một mắt hắn màu xanh, mắt kia màu đen và cả hai đều sắc lạnh. “Ta đang nói chuyện với đức vua, không nói chuyện với chó.”
“Cháu vui vì chú không chết.” Công chúa Myrcella nói.
“Chúng ta đều nhất trí điều đó, bé con.” Tyrion quay người nói với Sansa: “Tiểu thư, tôi rất tiếc vì những mất mát của cô. Các chư thần thực sự tàn khốc.”
Sansa không biết nên nói gì. Sao hắn có thể tiếc về những mất mát của nàng? Hắn đang móc máy nàng à? Không phải các chư thần tàn ác mà chính là Joffrey.
“Ta cũng rất tiếc vì những mất mát của cháu, Joffrey.” Người lùn nói.
“Mất mát nào?”
“Phụ hoàng của cháu. Ngườn đàn ông cao lớn có bộ râu đen; nếu cháu cố suy nghĩ một chút thì sẽ nhớ; ông ấy là đức vua trước cháu.”
“Ồ, ông ấy hả. Đúng vậy, chuyện thật là buồn, ông ấy bị một con lợn rừng g**t ch*t.”
“Có phải đó là điều họ nói không, bệ hạ?”
Joffrey nhíu mày. Sansa cảm thấy nàng nên nói gì đó. Đó có phải là những gì mà nữ tu sĩ Mordane thường nói với nàng? Áo giáp của các tiểu thư chính là sự nhã nhặn. Phải, chính là câu này. Vì vậy nàng mặc áo giáp và nói: “Đại nhân, tôi rất xin lỗi vì mẹ tôi đã bắt giữ anh trai ngài.”
“Rất nhiều người tiếc nuối vì điều đó,” Tyrion trả lời “và nếu biết trước chuyện này thì chúng ta đã không làm… tuy nhiên, cảm ơn tiểu thư đã quan tâm. Joffrey, ta có thể tìm mẹ cháu ở đâu?”
“Bà ấy đang họp cùng với các đại thần.” Nhà vua trả lời “Anh trai chú Jaime vẫn bại trận.” Hắn tức giận nhìn Sansa như thể đó là lỗi của nàng. “Ông ấy bị nhà Stark bắt giữ và chúng ta đã mất Riverrun và giờ thì thằng anh trai ngu ngốc của cô ta tự mình xưng vương.”
Người lùn mỉm cười quanh co: “Những ngày này tất cả những ai có chút quyền lực đều có thể tự xưng vương.”
Joff không biết trả lời thế nào, nhưng hắn trông thập phần nghi ngờ vô căn cứ “Phải. À, ta cũng thật mừng vì cậu không chết. Vậy cậu mang gì đến trong ngày sinh nhật ta?”
“Có quà. Đó chính là trí thông minh của ta.”
“Ta thích cái đầu của Robb Stark hơn.” Joff nói liếc nhìn Sansa sắc lạnh. “Tommen, Myrcella, đi thôi.”
“Một trong những người lính phương Bắc của tiểu thư đã đánh tôi trong trận chiến ở Green Fork. Tôi tránh được bằng cách ngã ngựa.” Giọng hắn trở nên ôn hòa khi nhìn mặt nàng. “Có phải chuyện xảy ra với phụ thân tiểu thư đã khiến nàng buồn đến vậy?”
“Cha tôi là một kẻ phản đồ.” Sansa lập tức trả lời. “Và anh tôi cùng mẹ tôi cũng là phản đồ.” Nàng trả lời như một phản xạ có điều kiện “Còn tôi trung thành với tình yêu của tôi, Joffrey.”
“Không nghi ngờ gìSự trung thành như một con nai giữa bầy sói.”
“Bầy sư tử,” nàng thì thầm thốt ra không suy nghĩ, nói xong liền liếc nhìn xung quanh lo lắng, nhưng không có ai gần đó nghe thấy.
Lannister tiến đến, nhẹ nhàng cầm tay nàng vỗ vỗ: “Ta chỉ là một con sư tử nhỏ thôi, bé con, và ta cam đoan sẽ sẽ không ác ý với cháu”
Rồi hắn cúi người thi lễ: “Nhưng hiện giờ xin tha lỗi cho ta, ta có chuyện gấp cần bàn với thái hậu và đám trọng thần.”
Sansa nhìn hắn bước đi, thân hình nặng nề, giống như một con quái vật. Hắn nói năng lịch sự hơn Joffrey, nàng nghĩ, nhưng thái hậu cũng nói chuyện với nàng nhẹ nhàng như thế. Hắn vẫn là người Lannister, em trai bà ta và cậu của Joffrey, và không phải là bạn. Nàng đã từng yêu Joffrey với tất cả trái tim, cũng yêu quý và hết lòng tin tưởng mẹ hắn, thái hậu. Nhưng họ đáp lại tình yêu và sự tin tưởng của nàng bằng thủ cấp của Cha. Sansa sẽ không bao giờ mắc lại sai lầm đó.
Chương 60: Chương 03 - Phần 1
💬 Bình luận chương