Chương 68: Chương 08
CHƯƠNG 8: TYRION
Janos Slynt là con trai của một đồ tể và hắn cười cũng rất giống một người mổ thịt. “Thêm rượu nhé?” Tyrion hỏi.
“Tôi không phản đối.” Lãnh chúa Janos nói, đưa cốc ra. Hắn bề ngoài giống như một thùng rượu và quả thật tửu lượng đúng thế. “Tôi không phản đối. Rượu này đúng là cực phẩm. Nó được đưa tới từ đảo Arbor?”
“Dornish.” Tyrion ra hiệu và người hầu nhanh chóng tiến tới rót rượu. Trừ đám người hầu, tiểu sảnh chỉ có hắn và lãnh chúa Janos, một ngọn nến nhỏ leo lét trên bàn, xung quanh tối om. “Khá tuyệt. Rượu Dornish thường không quá nồng.”
“Nồng.” Gã mặt bự giống như mặt ếch lên tiếng, uống một ngụm lớn. Janos Slynt không phải một gã biết ăn uống nhỏ nhẹ. Tyrion đã chú ý đến điểm này.
“Phải, nồng chính là từ tôi muốn nói, một từ rất chính xác. Đại nhân Tyrion, ngài chọn từ thật tuyệt. Và ngày đã kể một câu chuyện thật hài hước. Hài hước, đúng vậy.”
“Ta rất vui nếu ngài nghĩ vậy… nhưng ta không phải là một đại nhân như ông. Đại nhân Janos, xin hãy gọi ta bằng cái tên Tyrion thôi.”
“Sẽ như ngài mong muốn.” Lão lại uống một ngụm lớn, rượu rớt cả ra áo chẽn satin đen trước ngực. Lão đang mặc một chiếc áo xen các sợi kim tuyến bằng vàng có thêu cây giáo nhỏ màu đỏ, lúc này hắn đã uống say mèm.
Tyrion che miệng ợ một tiếng đầy lịch sự. Tửu lượng của hắn không bằng lãnh chúa Janos nhưng hắn đã ăn no. Điều đầu tiên sau khi ổn định chỗ tại Tháp dành cho Cánh Tay Phải của Nhà vua là hắn tìm một đầu bếp nấu ăn ngon và đưa nàng vào làm người phục vụ. Tối nay bọn họ được thưởng thức món súp đuôi bò, với cây hồ đào, nho, thì là đỏ và pho mát vụn, bánh cua nóng, bí đỏ tẩm hương vị và chim cút trộn bơ. Mỗi đĩa được kèm với thức uống riêng. Lãnh chúa Janos nói lão nửa đời qua hắn chưa bao giờ ăn một bữa ngon đến thế. “Khi nào ngài ngồi ở Harrenhal, ngài sẽ thấy đây là bữa ăn thường ngày thôi.” Tyrion nói.
“Chắc chắn rồi. Có lẽ tôi nên hỏi xin đầu bếp của ngài đến chỗ tôi nấu đồ ăn. Ý ngài thế nào?”
“Chiến tranh đã mang đến nhiều thứ hơn là mất.” Hắn nói và cả hai bật cười to. “Ngài thật là người dũng cảm khi ngồi được ở Harrenhal. Một nơi tối tăm và to lớn như thế… rất đáng để giữ gìn. Và cũng có vài tin vịt đang nguyền rủa nó.”
“Tôi phải sợ đống đá đó à?” Lão huýt sáo bất cần. “Ngài nói tôi là một người gan dạ? Đúng vậy. Phải là một người gan dạ như thế mới đạt được địa vị của tôi hôm nay. Tiến về Harrenhal, đúng vậy. Và tại sao không? Ngài cũng là một người gan dạ, tôi biết thế. Có thể nhỏ bé nhưng gan dạ.”
“Ngài thật tử tế. Thêm rượu nữa nhé?”
“Không, không, thực sự không, tôi… à, con mẹ nó, vâng. Tại sao không? Một người gan dạ sẽ uống một cách thống khoái.”
“Chắc chắn rồi.” Tyrion rót đầy ly cho lãnh chúa Slynt. “Tôi có xem qua danh sách ngài đề cử cho chức vụ Đội trưởng đội tuần thành phố.”
“Những người giỏi. Những người trung thành. Cả sáu người bọn họ đều thích hợp, nhưng tôi chọn Allar Deem, cánh tay phải của tôi. Một… một người giỏi, tận tâm. Hãy nâng đỡ hắn và ngài sẽ không phải lo lắng gì. Tất nhiên phải được sự đồng ý của bệ hạ.”
“Chắc chắn rồi.” Tyrion nhấp một ngụm nhỏ. “Ta đang lo lắng về hiệp sĩ Jacelyn Bywater. Ông ta là đội trưởng cổng Mud Gate đã ba năm nay và biểu hiện rất anh dũng trong cuộc nổi loạn của Balon Greyjoy. Vua Robert phong ông ta làm hiệp sĩ tại Pyke, nhưng tên ông ta không xuất hiện trong danh sách của ông.”
Lãnh chúa Janos Slynt uống một ngụm lớn và ngậm trong miệng một lúc mới nuốt vào. “Bywater. À, một người dũng cảm, chắc chắn rồi, nhưng… ông ta quá cứng nhắc. Một con chó kỳ lạ. Nhiều người không thích ông ta. Ông ta cũng là một người tàn phế, mất một tay ở Pyke, đó chính là lý do lão được phong là hiệp sĩ. Nếu ngài hỏi tôi thì đó là một giao dịch tồi. Đổi một cánh tay lấy chức hiệp sĩ.” Ông ta cười lớn. “Như tôi thấy, hiệp sĩ Jacelyn nghĩ quá nhiều về bản thân và lòng tự hào của lão. Ngài tốt hơn là nên để cho lão ở vị trí cũ, đại… Tyrion. Allar Deem chính là người dành cho ngài.”
“Ta nghe nói Deem không được dân chúng trong thành ưa thích.”
“Người ta sợ hắn. Như vậy mới dễ làm việc.”
“Ta còn nghe nói cái gì về hắn nhỉ? Vài rắc rối trong nhà thổ?”
“Chuyện đó à? Đó không phải lỗi của hắn, đại… Tyrion. Không. Hắn chưa bao giờ định giết người phụ nữ đó, đó là do tự cô ta tự làm tự chịu. Hắn đã cảnh báo cô ta đứng sang bên để cho hắn làm nhiệm vụ.”
“Nói là nói như vậy… nhưng mẫu tử tình thâm, hắn nêu đoán được là cô ta sẽ cố gắng bảo vệ con mình,” Tyrion mỉm cười, “hãy nếm thử miếng pho mát này, nhắm với rượu thật là ngon. Hãy nói cho ta biết tại sao ông chọn Deem thực hiện nhiệm vụ tồi tệ đó?”
“Một đội trưởng tốt cần phải biết rõ người của mình, Tyrion. Có người thích hợp làm việc này, có người thích hợp là việc kia. Giết một đứa trẻ khi vẫn còn đang ngậm vú mẹ không phải là nhiệm vụ thoải mái gì. Không phải ai cũng làm được, ngay cả khi mẹ nó chỉ là một con đ**m.”
“Ta cũng nghĩ vậy.” Tyrion nói, chỉ nghe thấy từ “đ**m” và nghĩ đến Shae và Tysha từ lâu trước đây và tất cả những người đàn bà khác mà hắn quan hệ trong suốt những năm qua.
Slynt hồn nhiên nói tiếp: “Một việc khó khăn khắc nghiệt sẽ phải giao ột kẻ khắc nghiệt, đó là Deem. Mình nói thế nào, hắn làm theo đó, chưa bao giờ cãi lời.” Ông ta cắn một miếng pho mát. “Món này ngon thật, đầy hương vị. Đưa cho tôi một con dao sắc và một miếng pho mát thơm và tôi là người hạnh phúc.”
Tyrion nhún vai: “Cứ hưởng thụ nó khi ông còn có thể. Với việc các vùng đất ven sông chìm trong biển lửa và vua Renly ở Highgarden, thì pho mát ngon như thế này sớm cạn kiệt thôi. Vậy ai là người ra lệnh cho ông đi bắt đứa con hoang của con đ**m đó?”
Lãnh chúa Janos cảnh giác nhìn Tyrion, nhưng ngay sau đó phá lên cười và cầm một miếng pho mát vẫy vẫy trước mặt hắn. “Ngài thật là một người giảo hoạt, Tyrion. Ngài muốn bẫy tôi phải không? Muốn Janos Slynt nhiều lời thì cần phải có thêm nhiều rượu và pho mát nữa mới được. Tôi rất tự tin vào bản thân. Chưa bao giờ hỏi lại về mệnh lệnh đưa ra và không bao giờ hỏi lại sau đó. Đó không phải chuyện của tôi.”
“Giống Deem.”
“Hoàn toàn chính xác. Khi tôi rời đi Harrenhal, ngài hãy cất nhắc hắn làm đội trưởng và sẽ không hối tiếc về điều đó.”
Tyrion cắn một miếng pho mát nhỏ. Nó thật sự thơm và hợp với rượu, cực phẩm. “Ta có thể nói với ngài rằng bất kỳ ai được bệ hạ chỉ định làm đội trưởng dưới quyền ngài cũng sẽ phải thực hiện nhiệm vụ trong hoàn cảnh khó khăn. Đại nhân Mormont cũng đang phải đối mặt với vấn đề tương tự.”
Lãnh chúa Janos nghi hoặc. “Tôi nghĩ đó là một phu nhân. Mormont ấy. Đó không phải người có tình nhân là gấu sao?”
“Người ta đang nói tới là anh trai, Jeor Mormont, Tư Lệnh của Đội Tuần Đêm. Khi ta đến thăm ông ấy ở Tường Thành, ông ấy đã ám chỉ đến việc lo lắng tìm người kế nhiệm mình. Những ngày này, Đội Tuần có quá quân.” Tyrion u ám. “Ta nghĩ, ông ấy sẽ ngủ dễ dàng hơn nếu có người như ngài đây.”
Lãnh chúa Janos ré lên. “Không có cửa đâu.”
“Cũng chỉ là nghĩ thôi,” Tyrion nói, “nhưng cuộc đời thường có những bước ngoặt kỳ lạ. Đại nhân hãy nhìn Eddard Stark mà xem. Ta không nghĩ ông ấy có thể tưởng tượng được đời ông ấy sẽ kết thúc ở Thánh đường Baelor.”
“Có ai dự đoán được đâu.” Lãnh chúa Janos cười to đồng ý.
Tyrion cũng cười. “Thật đáng tiếc ta không có mặt ở đây để chứng kiến điều đó. Nghe nói ngay cả Varys cũng ngạc nhiên.”
Lãnh chúa Janos cười đến run rẩy. “Người nhện biết mọi thứ. Người ta nói như vậy. À, lão cũng không biết điều đó.”
“Sao có thể biết được.” Giọng Tyrion có chút hàn ý. “Ông ta đã thuyết phục được chị ta rằng Stark cần phải được phóng thích, với điều kiện ông ta sẽ tham gia vào Đội Tuần Đêm.”
“Hả?” Janos Slynt mờ mịt nhìn Tyrion.
“Chị của ta, Cersei.” Tyrion nhắc lại, ngữ khí tăng lên nhấn mạnh vào cái điều mà thằng ngu này vẫn còn chưa biết hắn muốn ám chỉ điều gì. “Thái hậu Regent.”
“Vâng.” Slynt nuốt nước miếng. “Về chuyện đó, à… đức vua đã ra lệnh, đại nhân ạ. Là bệ hạ tự ý.”
“Đức vua mới mười ba tuổi.” Tyrion nhắc nhở lão.
“Dù sao thì vẫn là vua.” Slynt nhíu mày, quai hàm run rẩy. “Vua của bảy vương quốc.”
“À, giờ chỉ là một hoặc hai vương quốc thôi.” Tyrion mỉm cười chua loét. “Ngài có thể cho ta nhìn cây giáo của ngài không?”
“Cây giáo của tôi ư?” Lãnh chúa Janos hoang mang.
Nguồn. .t.ừ. .site. .TruyenGiCungCo...com. Tyrion chỉ rõ. “Cái móc gài trên áo choàng không tay của ngài.”
Do dự, lãnh chúa Janos cởi chiếc áo và trao nó cho Tyrion.
“Chúng ta có những thợ kim hoàn ở Lannisport làm việc này tốt hơn.” Hắn tỏ vẻ. “Ngài đừng để ý, ta cảm thấy vết máu đỏ ở đây đã tối đen đi nhiều. Nói cho ta biết, đại nhân, ngài đã trực tiếp dùng cây thương này đâm sau lưng người đó hay là ngài chỉ là người ra lệnh?”
“Tôi là người ra lệnh, và tôi sẽ làm lại điều đó nếu cần thiết. Lãnh chúa Stark là kẻ phản quốc.” Đỉnh đầu trọc của Slynt đỏ bừng và chiếc áo choàng xen kim tuyến vàng của lão rủ từ vai xuống sàn nhà. “Người đàn ông đó đã cố gắng mua chuộc tôi.”
Chương 69: Chương 09
💬 Bình luận chương