Ngày hôm sau vợ chồng ông An cầm theo hộ khẩu lên chuyến bay đầu tiên ngay sau buổi trưa đến Bắc Kinh.
Lục Trung Quân và An Na trước đó đã chụp ảnh xong, trước khi Cục dân chính hết giờ làm hai người đã kịp nhận giấy đăng ký kết hôn, chính thức trở thành vợ chồng.
Tuy rằng thời gian quá gấp gáp, nhưng ngay trong chiều tối hôm đó, nhà họ Lục vẫn tổ chức được một hôn lễ đơn giản, mời vài bạn bè thân thích và người thân chứng kiến sự kết hợp của đôi vợ chồng mới cưới này, người chứng hôn họ Đường, hơn sáu mươi tuổi, tóc bạc đầy đầu, tinh thần sáng láng. Ông là bạn tốt của ông cụ Lục, cũng là trưởng bối chứng kiến Lục Trung Quân lớn lên và trưởng thành. Sở dĩ Lục Trung Quân đi theo con đường phi hành, sự ảnh hưởng của vị trưởng giả này đối với anh cực kỳ lớn. Ông là nhóm người tài sống ở nước ngoài đầu tiên trở về nước sau khi tân Trung Quốc thành lập. Trong niên đại đặc thù đó, ông từng được bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt.
Có lẽ rất nhiều người không biết đến tên tuổi của ông, nhưng với những người có sự nghiệp như Lục Trung Quân mà nói, tên của ông giống như sự tồn tại của sao sáng trên bầu trời.
Thân phận của ông, chính là Tổng thiết kế sư chiến cơ Phi Ưng thế hệ đầu tiên, dùng từ đức cao trọng vọng để hình dung về ông quả thật không ngoa chút nào.
Cuộc sống hiện tại của ông chỉ có người vợ bầu bạn bên đời. Ông cũng từng có một người con trai, con trai ông là nhóm phi công kiêm phi công quân sự đầu tiên ngay sau khi tân Trung Quốc thành lập, nhưng sau đó đã hy sinh trên mặt trận trên không rồi.
Lục Trung Quân chính bởi vì ảnh hưởng của ông, ngay từ nhỏ đã có khát vọng làm phi công, khát vọng sau này lớn lên có thể điều khiển máy bay bay lượn trên bầu trời.
Trong tiệc cưới gia đình nhỏ đơn giản nhưng rất nghi lễ này, người làm chứng ông Đường không chỉ gửi lời chúc phúc đến đôi vợ chồng trẻ, mà còn sử dụng ngôn ngữ thơ ca khích lệ cho chú rể đáp lại lời chúc mừng của người nhà, lái chiếc hùng ưng màu bạc chiến đấu anh hùng trên chiến trường, vì hòa bình vĩnh cửu, vì quê hương, vì nhân dân và cũng vì cuộc sống yên bình của người thân mình.
Màn diễn thuyết ngẫu hứng của ông được mọi người nhiệt liệt vỗ tay. Lục Trung Quân và An Na cười tươi hạnh phúc, tay trong tay đứng lên, cúi chào cảm ơn bố mẹ hai bên, ông Đường và bạn bè thân thích. Khi tiệc cưới nhỏ tràn ngập hạnh phúc kết thúc, ông An cả đêm vẫn không nói gì mở một bình rượu mà trước kia Lục Trung Quân mang đến nhà biếu ông. Ông rót ra hai ly, một ly đưa cho anh, ly kia thì cầm trên tay.
Lục Trung Quân nhận lấy.
Ông An chạm ly vào ly anh.
– Tôi giao An Na nhà chúng tôi cho cậu. Ngày mai cậu mang theo trọng trách ra tiền tuyến, chúng tôi sẽ săn sóc con bé thay cậu, chờ cậu chiến thắng trở về.
Ông chỉ nói một câu đơn giản như thế, sau đó uống cạn ly rượu.
Lục Trung Quân cũng uống cạn.
– Cám ơn chú, cháu sẽ ghi nhớ lời chú nói.
Bên cạnh, An Na và mẹ nhìn nhau, trong lòng lại trào dâng cảm giác hạnh phúc khó tả, cô bước tới ôm chặt lấy bà.
– Bố mẹ, cảm ơn bố mẹ đã ộ đẹp đẽ trong không trung, cuối cùng gầm rú vút qua đầu đỉnh khán đài, lại lần nữa biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Trên khán đái lập tức bộc phát những tiếng vỗ tay hoan hô rầm trời.
Đó là người cô yêu, vừa mới điều khiển chiến ưng màu bạc bay vút qua đỉnh đầu cô. Tư thế bay mạnh mẽ oai hùng đó, khảm sâu vào trong trí óc cô.
Giờ khắc này, An Na dường như cũng cảm giác được ánh mắt của Lục Trung Quân khi lái chiến cơ bay qua đỉnh đầu mình, cả người cô trào dâng nhiệt huyết, tâm tình kích động, trong lòng trào lên một cảm giác kiêu ngạo trước nay chưa từng có.
…
Khi hoạt động biểu diễn kết thúc, vừa chạm đất Lục Trung Quân đã tìm An Na, nói dẫn cô đi nghỉ ngơi.
An Na vẫn đang còn kích động, không hề thấy mệt, không muốn đi.
Lục Trung Quân đi qua nói thẳng với bố mẹ hai bên, mọi người đều gật đầu, An Na đành phải ngoan ngoãn đi theo anh. Cô khoác lên cánh tay anh, cùng anh đi dọc trên con đường đầy cây xanh giờ đang vắng người qua lại chậm rãi đến phòng nghỉ của nhân viên công tác, bất ngờ đối diện có một đội ngũ học viên trẻ tuổi đang xếp thành hàn đi về bên này.
Tới gần, các học viên dậm chân, cúi chào Lục Trung Quân, cùng hô” huấn luyện viên Lục”.
An Na vội vàng lùi lại kéo tay anh.
Lục Trung Quân hơi gật đầu, chào lại.
Các học viên lại chào An Na:
– Cô Lục.
An Na cũng mỉm cười đáp lễ lại.
Nhìn đội ngũ học viên đi khuất rồi, cô mới quay sang nhìn anh, bất chợt phì cười thành tiếng.
– Em cười gì thế?
Lục Trung Quân hoang mang.
An Na bật cười là bởi vì nhớ tới dáng vẻ ph*ng đ*ng mặt dày thích gì làm nấy của anh lúc mới quen, hoàn toàn đối lập với dáng vẻ uy nghiêm vừa rồi.
Cũng chẳng biết cái nào mới chính là anh.
– Nói đi, em cười gì?
Lục Trung Quân ép hỏi cô.
An Na lắc đầu.
Phía sau bỗng nhiên vang vọng tiếng gầm rú. Cô ngoái lại, thấy nơi chân trời xa xa, một loạt chiến cơ lên không, bóng dáng nhỏ dần rồi biến mất.
Chắc là đội bay đi chấp hành nhiệm vụ thường quy đây.
Cô vẫn nhìn lên bầu trời, tận đến khi nó hoàn toàn biến mất trong đám mấy.
Bên cạnh có cánh tay đưa ra đỡ lấy eo cô, cùng cô tiếp tục chậm rãi bước đi.
– Hôm nay cảm thấy thế nào?
Lục Trung Quân không hỏi vấn đề kia nữa.
– Ừm. – An Na gật đầu, – Rất nhiều cảm tưởng.
– Nói anh nghe xem nào.
– Lục Trung Quân anh tuấn soái khí siêu cấp. Em rất thích anh.
Lục Trung Quân hừ mũi:
– Em là phụ nữ, không thể thẹn thùng một chút được à.
Khóe miệng anh cong lên hưởng thụ.
– Được, chờ về nhà rồi em sẽ thẹn thùng trên giường nhé.
Gương mặt tuấn tú của Lục Trung Quân tức thì sụ xuống.
– Đừng. Thôi không nói cái này nữa. Em nghĩ xem hôm nay em còn có cảm tưởng gì khác nữa.
Anh lảng sang chuyện khác.
– Còn…
An Na trù trừ, cuối cùng dừng lại.
– Còn sao? Mệt à? Muốn anh cõng em không?
Lục Trung Quân hỏi.
An Na lắc lắc đầu.
– Em muốn nói…Lục Trung Quân, về sau anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn. Em sẽ luôn ủng hộ anh.
Lúc nói ra câu này, biểu cảm của cô nghiêm túc trịnh trọng. Lục Trung Quân có vẻ như không ngờ cô lại nói vậy, ngẩn ra. Anh nhìn cô chăm chú, chợt hỏi.
– An Na, em có biết hiện tại thành tựu lớn nhất của anh là gì không?
– Là gì?
– Thành tựu lớn nhất của anh chính là chưa từng làm mình thiệt thòi. Mỗi việc anh làm, mặc kệ trong mắt người khác có đúng hay không, tất cả đều là chuyện anh muốn làm. Hiện tại, cái này cũng đã không quan trọng. Bởi vì còn có một việc, là anh càng muốn làm hơn.
An Na yên lặng chờ đợi anh nói tiếp.
- …Đó là ở bên em cả đời, bảo bọc em và con gái của chúng ta sắp ra đời, cho hai mẹ con có cuộc sống hạnh phúc nhất.
An Na rơi vào cái ôm của anh, áp mặt vào ngực anh, nhắm mắt lại, hưởng thụ nhịp đập trái tim kiên định của anh, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Một lát sau, cô chợt nhớ ra gì đó, ngước mặt lên:
– Sao anh lại biết con chúng ta là con gái?
– Anh hy vọng là con gái, giống em là tốt nhất. Anh sẽ mãi yêu thương con.
– Nhỡ là con trai thì sao?
Lục Trung Quân nhíu nhíu mày, thở dài.
– An Na, em đừng bao giờ sinh con trai nhé. Cứ nghĩ đến chuyện em sinh ra con trai giống anh là anh phát sầu rồi, cuộc sống sau này của anh sẽ phải làm sao. Nếu anh bởi vậy mà không về nhà, em đừng mắng anh nhé…
– Lục Trung Quân! Có người bố nào như anh không?
An Na hét to, tiếng hét làm kinh động cả chú chim nhỏ đang lim rim ngủ trên cành cây, nó vỗ cánh, ríu rít bay lên trời xanh.
💬 Bình luận chương