Câu hỏi to gan như vậy có lẽ cũng chỉ có Tô Tô mới có thể hỏi ra được, bởi vì cô không phải người của thời đại này, cho nên từ lâu đã quen với một vài cách làm việc của người hiện đại rồi.
Nhưng câu hỏi này của cô làm Tần Duyệt Duyệt ngây người, cô ta ngẩng đầu lên nhìn Tô Tô một cái, sau đó mấp máy môi, cuối cùng che mặt bỏ chạy mất, bỏ chạy mất rồi……
Tô Tô xoa xoa đầu, cô đã nói phải lời gì khiến người người oán trách rồi sao?
Lúc về cô cẩn thận liếc nhìn Lận Xuyên một cái, thấy anh từ trên cao nhìn xuống, nói với thái độ lạnh lùng: “Đồng chí Tô Tô, xin cô hãy chỉnh đốn lại thái độ của mình.”
“Sao vậy?” Tô Tô giật mình, kể từ khi quen biết nam xứng đến bây giờ, anh vẫn chưa giận dữ như vậy bao giờ đấy.
“Một cô gái nhỏ như cô sao có thể cứ nói đến những chuyện này thế, vấn đề tác phong nhất định phải đứng đắn.”
Lận Xuyên chau mày, chỉ đơn thuần là muốn cô gái nhỏ trước mặt này đừng nhắc mãi đến những chuyện như thế này, đến lúc đó người chịu thiệt chỉ là nữ đồng chí.
“Sao tôi lại không đứng đắn rồi? Hỏi thăm một chút hai người có phải yêu nhau không, có tình cảm với nhau không thì làm sao, không lẽ không có tình cảm mà hai người hồ đồ kết hôn như vậy sao. Sau này còn rất nhiều năm nữa đấy, phải sống với nhau như thế nào?” Tô Tô lườm anh một cái, uất ức nói ra quan điểm của bản thân.
Lận Xuyên mấp máy môi, cuối cùng nói: “Đều sống như vậy cả.”
“Này, anh……” Cái gì gọi là đều sống như vậy, đàn ông gì mà không biết theo đuổi gì cả.
Nhưng mà thấy anh trực tiếp xoay người bỏ đi thì cô cũng chỉ có thể im lặng đi theo.
Trong thôn không có đèn đường gì cả, lại còn đường bùn đất không dễ đi, cô gái nhỏ đã quen đi trên đường nhựa nên không để ý đến điều này, không cẩn thận bị ngã bởi độ nhấp nhô của con đường.
Cô “a” một tiếng chộp về phía trước, sau đó ôm một thứ gì đó trong tiềm thức để giữ thăng bằng cho bản thân.
Tiếp theo đó, bàn tay ôm eo của nam xứng người ta.
Mặt còn dán vào chỗ trên cái mông của người ta một chút.
Thật sự, xấu hổ chết đi được.
Rõ ràng cảm nhận được cơ thể người đàn ông trước mặt cứng đơ, sau đó anh đưa một tay ra và kéo cô lên.
“Xin, xin lỗi, không phải tôi cố ý đâu.”
“Đi đường cẩn thận.”
Tô Tô chỉ có thể cẩn thận mà đi, nhưng mà sợ mình lại ngã lần nữa, cô nhỏ tiếng nói: “Lận Xuyên, tôi có thể vịn vào áo của anh không, tôi sợ ngã.”
Sau này anh sẽ không đồng ý, lúc Tô Tô âm thầm gọi một tiếng trai thẳng, đáng đời anh bị ruồng bỏ, thì một cái cây gậy nhỏ đã chạm tới tay cô.
“Nắm chặt.”
“……” Cô đã không còn sức lực để nói nữa.
💬 Bình luận chương