"Anh sợ bọn họ tiến vào." Cao Cấm c** th*t l*ng của anh, nói: "Nhưng mà em cắn anh nhiều thêm mấy cái."
"Hả?"
"Bảo em cắn thì cứ cắn đi."
"Được, được rồi." Sao trước đây không cảm thấy tên này dọa người như thế, sau này mình còn phải sợ anh sao?
Đột nhiên tóc mái được vén ra.
Cao Cấm quay lưng về phía máy anh chết em nhớ rõ giữ lại huyết mạch cho anh, anh cố gắng nhiều ngày như thế không thể uổng phí."
"Cậu câm miệng."
Lận Hiểu Thần tức tới mức muốn đâm anh một nhát, nhưng mà biết được hiện giờ anh đang gặp nguy hiểm. Sau khi nhiệm vụ kết thúc Cao Cấm được đưa tới bệnh viện, tuy sau đó người được cứu trở về nhưng bị thương tới phổi, e rằng không thể tiếp tục phục dịch trong bộ đội.
Anh cảm thấy hơi buồn bực, bởi vì không thể ở trong bộ đội chứng minh phải tách ra với Lận Hiểu Thần.
Nhiều năm như thế, anh chưa từng tách ra khỏi cô thời gian dài như vậy, chắc chắn sẽ không quen.
"Này, cậu đang nghĩ gì thế? Sợ chuyển nghề sao?”
"Ừm, bởi vì như thế em sẽ không ở bên cạnh."
"Cao Cấm."
"Anh thật lòng."
"Tôi chuyển nghề với cậu."
"Cái gì?" Cao Cấm có chút không nghe hiểu, anh đứng dậy khỏi ghế nhìn Lận Hiểu Thần, trong khoảng thời gian này dường như cô gầy đi không ít.
Có phải vì anh vẫn luôn ở bệnh viện cho nên cô lo lắng, lúc này mới gầy đi hay không?"
💬 Bình luận chương