*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Người cô ghét quá nhiều, những khi buồn chán, cô liền đánh số thứ tự cho họ, Quý Phùng Tuyết khá may mắn, đứng ở hàng 89.
Ân oán giữa hai người nối tiếp không dứt, cũng không biết là bên nào bắt đầu trước, chờ đến khi nhận ra thì đã ở vào trạng thái đối địch.
Vì vậy, trong một buổi lễ trao giải diễn ra vào tháng trước, cả hai được sắp xếp ngồi gần nhau vì ở cùng một công ty.
Lúc ấy, Hạ Lâm Hạ mặc một chiếc váy trễ vai màu đen, Quý Phùng Tuyết lại mặc một chiếc váy dài ôm eo màu trắng, một đen một trắng nhanh chóng thu hút sự chú ý của giới truyền thông.
Hạ Lâm Hạ còn ngây thơ không biết, nghiêng đầu liếc xéo, lông mày khẽ nhướng lên, ánh mắt khinh thường gần như trồi ra khỏi màn hình. Ai ngờ, Quý Phùng Tuyết lại đột nhiên mỉm cười với cô, trong phút chốc như băng tuyết tan chảy, nước suối trong lành chảy xuôi đến tận đáy lòng.
Cô cũng không biết mình bị bệnh gì, thậm chí còn nhếch mép cười đáp lại.
Cảnh này đăng lên mạng, có người chế ảnh động, Hạ Lâm Hạ ngạo mạn nhìn thấy Quý Phùng Tuyết cũng trở nên ngây thơ đáng yêu, lập tức có người khởi động CP Mùa Hạ, bức ảnh này cũng nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi giới giải trí, trở thành ngựa ô* ở những trang về CP đồng tính có đông đảo người chỉ một ngôi sao đang lên, một người hay việc bất ngờ trở nên nổi tiếng.)
Công ty ngay lập tức nắm bắt nhiệt độ và lưu lượng, tính toán một kế hoạch cho cặp đôi hợp đồng.
Sau khi Quý Phùng Tuyết ký hợp đồng vẫn luôn không tìm được dự án nào đặc biệt tốt, cái cây rụng tiền lại không thể kiếm tiền khiến công ty phát sầu.
Còn Hạ Lâm Hạ, người kiếm được nhiều tiền nhất công ty lại có quá nhiều scandal, công ty cũng phát sầu.
Sau khi tính toán, dứt khoát quyết định cho hai người sắm giả vai tình nhân, một người có thể cọ nhiệt độ, một người có thể đi theo Ảnh hậu khiêm tốn xoá bớt vết nhơ, một công đôi việc, không chừng còn có thể phát huy được hiệu quả 1 + 1 > 2.
Khi Hạ Lâm Hạ nhận được thông báo này, cả người như chết lặng.
Cô biết Quý Phùng Tuyết thích phụ nữ, nhưng cô thì không! Mối tình đầu của cô vẫn là hot boy thời cấp ba, tuy rằng chỉ được nửa tháng đã chia tay.
Mối tình thứ hai thì mức độ đẹp trai có thể sánh ngang Kim Thành Vũ, tuy chỉ yêu qua mạng, sau hai phút video call đã tuyên bố chia tay.
Kim Thành Vũ đây, hồi trước editor cũng mê mẩn anh này
Tình yêu thứ ba là cùng một đại lưu lượng* trong giới giải trí, tuy rằng không được mấy ngày cô đã bị đá bay.
(*Ngôi sao có số lượng fans đông đảo, có thể đảm bảo doanh thu phòng vé hay tỉ lệ rating.)
Tuy nhiên, trong bản hợp đồng này, kế hoạch của công ty đối với hai người vô cùng rõ ràng và hiệu quả, đồng thời cũng cam kết trong một năm hợp đồng, nhất định sẽ cho họ nhiều tài nguyên hơn bình thường, sau khi kết thúc cũng vẫn sẽ là đối tượng ưu tiên trọng điểm của công ty.
Dù sao thì Luật hôn nhân đồng giới đã được thông qua, trong giới giải trí cũng có không ít cặp đôi đồng tính, khán giả cũng vô cùng mong đợi được nhìn thấy CP Mùa Hạ, vậy chẳng bằng thử một lần xem sao.
Cô rất muốn xem thử Quý Phùng Tuyết sẽ đối mặt với mình như thế nào, hừ hừ.
"Em cười gì vậy, còn kinh khủng thế kia?" Xe dừng lại, Hạng Hoài Mộng chà xát hai cánh tay, mở cửa xe, "Em biến hình thành bình thường một chút giúp chị, chị vẫn nên đến phòng tạo hình lấy cho em một bộ quần áo khác."
Hạ Lâm Hạ nhìn thời gian, mẹ nó, tới sớm.
"Em đi toilet trước." Sau khi lên lầu, cô đi thẳng đến toilet cuối cùng.
Chưa đầy hai phút sau đã nghe tiếng vài cô gái bước vào, xôn xao bàn tán về màu son nóng hổi mới ra, không ngờ chủ đề vừa thay đổi lại chuyển thẳng đến cô.
"Son môi của Hạ Lâm Hạ nhìn cũng khá đẹp, không biết là cô ta dùng màu gì."
"Cô ấy tô màu gì trông cũng đẹp."
"Ha." Một tiếng cười lạnh chèn vào, đầy vẻ khinh thường.
Hạ Lâm Hạ dỏng tai lắng nghe, chết tiệt, đây không phải là Phó Hiểu Toàn, một trong những đồng đội ngày trước của cô sao.
Một người trong số họ nhận ra Phó Hiểu Toàn không vui, vội nói thêm: "Cô ấy đẹp thì có ích gì, vừa bất lịch sự lại không biết chừng mực, cô xem, cô ta suốt ngày ăn mặc như yêu nữ, nghe nói chút nữa còn phải đi họp, ăn mặc hở hang như vậy làm gì, cũng không phải càng lộ nhiều thì càng đẹp."
"Đúng rồi đúng rồi, vậy mà cô ta còn thích phụ nữ, sặc, cũng không biết Quý Phùng Tuyết làm sao mà bị cô ta lừa vào tròng nữa."
Mấy người đang trò chuyện hăng say, bỗng nhiên nghe thấy tiếng mở cửa từ một gian phòng, Hạ Lâm Hạ từ bên trong bước ra.
Hai người đang nói cười vui vẻ chợt hoảng hốt, bất giác lui về sau hai bước.
Hạ Lâm Hạ đi từng bước đến gần họ, dáng người cô vốn đã cao gầy, có thêm giày cao gót lại càng tăng thêm khoảng cách.
Cô từ trên cao nhìn xuống bọn họ, mở vòi nước, cười nói: "Tiếp tục đi chứ, sao lại dừng?"
"Xin, xin lỗi..." Một cô gái nhỏ giọng nói.
"Xin lỗi cái gì? Nào, nói tiếp đi, quần áo của tôi có chỗ nào khó coi sao?" Hạ Lâm Hạ nhìn mình trong gương, áo yếm thêu hoa bó sát, để lộ xương quai xanh và đường viền cổ tinh xảo, cơ bụng ẩn hiện cũng vô cùng hoàn mỹ, "Tôi rất hài lòng. Cũng đúng, nếu tôi có dáng người như các cô thì cũng chỉ mong có thể bọc lên người mình càng nhiều vải càng tốt."
Set đồ của Hạ có lẽ sẽ tương tự thế này
Nếu thích thì có thể phối cho Hạ chiếc áo như thế này cho bốc
"Hạ Lâm Hạ, cô đừng có quá đáng." Phó Hiểu Toàn nhịn không được lên tiếng, tựa như nói giúp.
"Lại giả dạng làm người tốt sao?" Hạ Lâm Hạ tức cười nhìn cô ta, khoanh tay trước ngực, nhướng cao đôi lông mày đẹp, "Không phải họ đều đang lấy lòng cô sao? Phó Hiểu Toàn, mấy năm nay cô không leo cao nổi, giờ sa đọa đến mức cùng trợ lý bàn chuyện thị phi trong WC sao?"
Phó Hiểu Toàn đen mặt: "Họ nói cũng không sai."
"Không nói sai?" Hạ Lâm Hạ chu môi, "Các người nói Quý Phùng Tuyết bị tôi lừa sao?"
Mọi người cùng chìm vào im lặng.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, nhưng chẳng ai có sức để ý, tất cả đều nín thở nhìn Hạ Lâm Hạ. Phó Hiểu Toàn đã quen với vẻ kiêu ngạo của cô ấy, sắc mặt lại càng tệ hơn.
Hạ Lâm Hạ nở một nụ cười mê người, nhưng không thể làm người khác thả lỏng, cô nhẹ giọng nói: "Ai nói tôi lừa Quý Phùng Tuyết, Phùng Tuyết ấy à, người chị ấy thích nhất là tôi, thích vô cùng."
Phó Hiểu Toàn: "Không thể nào, cô biết rõ chị ấy thích..."
"Bây giờ chị ấy là lãng nữ quay đầu rồi." Hạ Lâm Hạ cắt ngang lời của Phó Hiểu Toàn, nhìn vào mắt cô ấy, nói: "Sau khi chị ấy thấy rõ bộ mặt thật của trap girl, cuối cùng cũng nhận ra tôi mới là người tốt nhất, bây giờ yêu tôi đến chết đi sống lại ấy chứ."
"Hửm? Vậy sao?" Một giọng nói dịu dàng lành lạnh bất thình lình vang lên.
Hạ Lâm Hạ sửng sốt, chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn Phó Hiểu Toàn, Phó Hiểu Toàn cũng tò mò nhìn lại cô, hai người đồng thời nhìn ra phía cửa.
Không biết từ khi nào Quý Phùng Tuyết đã xuất hiện ở cửa, nửa người dựa vào khung cửa, mặc một bộ áo liền quần màu đen, làn da lại càng thêm trắng sáng. Mái tóc xoăn thật dài buông xoã qua bờ vai, tóc mái vén sang một bên, lộ ra vầng trán trơn mịn, lông mày khẽ nhướng lên, đôi mắt như phản chiếu sao trời lấp lánh chứa đựng ý cười như có như không.
Trang phục của Quý Phùng Tuyết same same thế này
Hạ Lâm Hạ suy nghĩ vài lần mới hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải sao?" Đừng quên, bây giờ chúng ta là cặp đôi hợp đồng!
"Em lại đây." Khoé môi Quý Phùng Tuyết khẽ nhếch lên, trong mắt người ngoài, Quý Phùng Tuyết là người lạnh lùng, rất ít khi mỉm cười, nhưng một khi cười rộ lên, lực sát thương kia có thể chết người.
Hai cô gái phía sau đã sớm mắt chữ O mồm chữ A, lập tức quên mất bãi chiến trường trước mắt.
Hạ Lâm Hạ chột dạ, không dám đi qua, đứng tại chỗ nói: "Chị bảo tôi đến thì tôi phải đến sao?"
"Ngoan, nghe lời." Ý cười trên môi Quý Phùng Tuyết sâu thêm vài phần, "Tôi đã yêu em đến chết đi sống lại, chỉ mời em lại đây một chút, thế mà em cũng không đồng ý sao?"
Hạ Lâm Hạ ngẩn ra vài giây, chết tiệt thật, người phụ nữ này còn tốt bụng giúp cô sao?
Cô lập tức chân chó* chạy lại, nhưng trên mặt vẫn duy trì khí chất chị đại, đi qua đặt tay lên vai Quý Phùng Tuyết, ra vẻ thân mật nói: "Cưng à, chị tới rồi, nhớ em không?"
(*Nịnh bợ, xun xoe.)
Quý Phùng Tuyết không đáp, mỉm cười nhỏ giọng nhắc nhở: "Tay đặt sai chỗ rồi."
"Hả?" Hạ Lâm Hạ theo bản năng buột miệng thốt ra, "Vậy phải để chỗ nào?"
Quý Phùng Tuyết vỗ vỗ lên cánh tay.
Hạ Lâm Hạ nhanh chóng hiểu ý, làm bộ vẻ thân mật ôm cánh tay chị ấy: "Cưng à ~"
Quý Phùng Tuyết dịu dàng v**t v* gương mặt cô, nở nụ cười không chê vào đâu được: "Ừm, ngoan, em mặc ít quá, đi thay một bộ đồ khác đi."
Hạ Lâm Hạ: "..." Bà già, tránh ra!
Tôi không thay! Hạ Lâm Hạ tôi thà rằng từ đây nhảy xuống chết ngắc cũng sẽ không thay quần áo!
💬 Bình luận chương