Đây cũng được gọi là ngọt ngào? Sợ chỉ có cẩu độc thân ngàn năm mới có thể phát ra tiếng gầm oán giận thế này.
Đúng lúc này điện thoại rung lên, anh trai cô thế mà lại chủ động gửi tin nhắn WeChat.
【Đại ma vương sớm muộn gì cũng toi】: Ngọt.
【Tiểu công chúa đẹp người ngọt tiếng】:?
【Đại ma vương sớm muộn gì cũng toi】: Poster, chữ ký.
【Tiểu công chúa đẹp người ngọt tiếng】: Của em?
【Đại ma vương sớm muộn gì cũng toi】: Anh còn có mấy tấm ảnh em mặc quần rách đũng đây, muốn chữ ký của em làm gì? Quý Phùng Tuyết, nhớ đấy.
【Tiểu công chúa đẹp người ngọt tiếng 】: Không có cửa đâu! Lưỡi đao thấm máu.jpg
【Đại ma vương sớm muộn gì cũng toi】: Súng ngắn.jpg
Hai anh em bắt đầu đại chiến emoji, Hạ Lâm Hạ không khỏi tò mò, tuy Hạ Dương Huyên chỉ sử dụng biểu tượng cảm xúc mặc định để chiến với cô, nhưng bình thường anh ấy luôn bận rộn công việc, sao lại có thời gian đấu với cô?
Cô lập tức gọi điện thoại cho mẹ, vừa hỏi mấy câu đã nghe mẹ cô nói: "À, anh của con bị ba con bắt đi xem mắt."
Hạ Lâm Hạ: "Ha ha ha cạc cạc cạc cạc!"
"Nếu không phải con đang hẹn hò thì đợt này sẽ cùng anh hai con cùng nhau ra trận."
Hạ Lâm Hạ hết cười nổi.
Mẹ Hạ vui sướng nói: "Con và Tiểu Tuyết thật ngọt ngào nha!"
Hạ Lâm Hạ: "...?"
Không phải chứ, mẹ cô cũng xem ảnh rồi sao?
"Con mặc váy cưới đẹp lắm, khi nào hai đứa đỡ bận rồi chúng ta cùng đi chọn váy cưới, tiện thể xem ngày cưới luôn."
Hạ Lâm Hạ lớn tiếng nói: "Không! Thể! Nào!"
"Tại sao lại không thể?"
"... Quá, quá nhanh đi?"
Mẹ Hạ suy nghĩ một lúc, gật đầu: "Cũng đúng, ba mẹ còn chưa gặp mặt thông gia, khi nào cho chúng ta gặp nhau đi."
"Chuyện này nói sau, giờ con đang bận lắm." Hạ Lâm Hạ vừa sợ hãi vừa chột dạ cúp điện thoại, hai mắt vô thần ngã vào sô pha.
Bây giờ hối hận rồi, quá hối hận luôn. Cô không hiểu, tại sao người trong nhà đều thích Quý Phùng Tuyết như vậy?
Rõ ràng Quý Phùng Tuyết là người lạnh nhạt, vô tình, còn ngốc nữa chứ, ánh mắt chẳng tốt chút nào, cái đồ bị mỡ heo che tim, đối với cô ngạo mạn, hư tình giả ý... khuyết điểm chất đầy một sọt, sao họ lại không nhận ra chứ hả!
Tức quá đi mà.
Chỉ có thể diệt khẩu, cô nghĩ.
Nhưng phải diệt khẩu thế nào, đây là một nghệ thuật.
Rất nhanh cô đã tìm được phương pháp, chỉ cần "bắt nạt" Quý Phùng Tuyết trong chương trình là tốt rồi, nhất định khi có ống kính, Quý Phùng Tuyết sẽ âm thầm chịu đựng, còn che chở và dọn dẹp đống rối rắm giúp cô như trong những buổi phỏng vấn trước đó.
Một tuần sau, cô kéo vali đến ghi hình chương trình.
Nhân viên nhìn Hạ Lâm Hạ thời trang và giản dị, trên tay ôm theo một bể nước với chú rùa nhỏ bên trong.
"Đây là cô nuôi sao?" Nhân viên mở camera, cameraman lập tức tiến vào trạng thái.
"Đúng rồi."
"Lần ghi hình này cũng muốn mang theo?"
"Đúng vậy, nó còn có một nhiệm vụ rất quan trọng." Hạ Lâm Hạ thần bí nói.
Nửa tiếng sau, xe ngừng trước cổng lớn nhà Quý Phùng Tuyết, cô nhìn người phụ nữ cao gầy mang theo một chiếc vali to, hỏi người quay phim: "Mấy người không đi giúp sao?"
Cameraman: "... Cô ấy là bạn gái của cô mà."
"Hứ." Hạ Lâm Hạ xuống xe còn không quên mang theo Hạ Vô Địch, thảnh thơi bước đến, quan sát một vòng, "Có cần giúp đỡ gì không?"
"Cô cảm thấy thế nào?" Quý Phùng Tuyết nhìn cô, lao động miễn phí không cần trả công đây rồi, chị làm ra vẻ khổ sở x** n*n cổ tay, nhìn về phía Hạ Lâm Hạ như cầu cứu, ánh mắt lại liếc về camera.
Hạ Lâm Hạ cũng ngại ống kính máy quay, đành phải miễn cưỡng kéo vali, thuận tay giao Hạ Vô Địch cho chị, nhỏ giọng nói: "Hạ Vô Địch, cắn chết chị ta."
Quý Phùng Tuyết nâng bể nước nhỏ lên, nhìn cặp mắt ngây thơ của Hạ Vô Địch, cười nói: "Thật đáng yêu, xinh đẹp hệt như mẹ của con."
!!!
Hạ Lâm Hạ một cước đá chiếc vali ra ngoài.
Nhân viên đang đứng đằng xa:???
Quý Phùng Tuyết nén cười, nhắc nhở: "Vali của chúng ta đều giống nhau, cái cô vừa đá là của cô đấy!"
Hạ Lâm Hạ: "Chết tiệt!"
Quý Phùng Tuyết nhìn cô loay hoay chạy đi nhặt vali, thật sự là không nhịn nổi nữa nên bật cười ra tiếng, cameraman lập tức quay lại cảnh này.
Cameraman hỏi: "Bình thường hai người ở cùng nhau đều thế này sao?"
"Cũng không khác mấy." Quý Phùng Tuyết đặt nắm tay vào môi dưới, nghiêng đầu liếc nhìn Hạ Lâm Hạ đang hùng hùng hổ hổ, nói vào ống kính: "Cô ấy thật đáng yêu, không phải sao?"
Cameraman quay đầu nhìn thoáng qua Hạ Lâm Hạ, thấy cô ấy đang mang giày cao gót, chiếc rương kéo đến nửa chừng bị xóc nảy, lại bị cô dùng chân đá đi.
Cameraman: Đáng yêu đâu không thấy, chỉ nhìn thấy hung tàn.
💬 Bình luận chương