Người up video này là fan lão làng của CP Mùa Hạ, kể từ khi có CP này, cô ấy đã cần mẫn sản xuất lương thực, kiếm được một lượng lớn fans trên Siêu thoại.
Weibo vừa đăng lên lập tức nhận được phản hồi.
[Ha ha ha ha ha đệch, tôi méo cười đâu!]
[Tôi còn đang lo lắng cho thương thế của Hạ Hạ, thế mà cô ấy lại ở nhà xem trộm phim đồng nhân của chính mình???]
[Người chị em lầu trên nhầm rồi, cái đấy sao có thể gọi là xem trộm? Cô ấy còn dùng tài khoản chính để quần áo lấy một bộ quần áo, nhường không gian trong toilet cho riêng cô.
Trong phòng khách, quả nhiên Hạ Dương Huyên đã một mình ăn xong bữa sáng, thấy chị ra tới, vẻ mặt sắc bén lộ ra nét cười mờ nhạt: “Thế nào? Chăm sóc con bé ấy khó lắm phải không?”
Quý Phùng Tuyết mỉm cười không trả lời.
Hạ Dương Huyên thong thả lau miệng, nhìn đồng hồ. Sau khi xác nhận Hạ Lâm Hạ không xảy ra chuyện gì lớn, còn có thể tung tăng tí tởn mà tra tấn Quý Phùng Tuyết, anh cũng thấy yên tâm rồi.
“Bình thường em đừng nuông chiều nó quá, nó không ăn đòn thì không nhớ đâu, đánh vài lần là ngoan ngay thôi.” Hạ Dương Huyên cho một lời khuyên của người từng trải.
Quý Phùng Tuyết: “...” Anh là anh ruột sao?
“Đúng rồi, tôi nhận được tin chuyện tối qua là do đồng đội cũ của nó làm?” Ý cười trên mặt Hạ Dương Huyên dần biến mất.
“Vâng.” Quý Phùng Tuyết ngạc nhiên trước tốc độ nắm bắt tin tức của anh ấy.
Chị cũng không biết Hạ Dương Huyên và Giang Nguyên là bạn học cũ, tối hôm qua, khi Hạng Hoài Mộng biết được toàn bộ sự việc từ ban tổ chức chương trình, giận điên người, lập tức gọi điện thoại báo cáo cho Giang Nguyên, Giang Nguyên lại báo cho Hạ Dương Huyên.
Hạ Dương Huyên nói: “Cảm ơn em đã giúp điều tra việc này, con nhóc hẹn hò với em khiến tôi rất yên tâm.
Quý Phùng Tuyết ngượng nghịu cúi đầu, lòng thầm nói: Đừng yên tâm, bọn em đang lừa anh thôi.
“Ba mẹ cũng rất thích em, thậm chí họ còn bắt đầu tìm kiếm công ty tổ chức hôn lễ đấy.”
Quý Phùng Tuyết giật thót, suýt chút nữa làm đổ ly nước trước mặt, mất tự nhiên nói: “Không cần gấp gáp như vậy, bọn em mới bắt đầu chưa được bao lâu.”
“Tôi biết, nhất định tôi sẽ không để họ làm quá mức.” Hạ Dương Huyên tỏ vẻ thấu hiểu, “Những công ty họ lựa chọn quá kém, đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp mấy công ty nước ngoài phụ trách, họ rất có kinh nghiệm, từng tổ chức khá nhiều đám cưới cho các ngôi sao Hollywood.”
Quý Phùng Tuyết: “...” Anh và cha mẹ anh hẳn là cùng một phe!
“Cũng không cần như vậy, bọn em...” Chị ấp a ấp úng nói.
“Hai em đã lựa chọn được công ty?” Hạ Dương Huyên hỏi.
“Chuyện đó thì không có.” Chị lắc đầu, nhưng thật ra thì đã chọn được phương thức chia tay.
Không biết đến ngày hết hạn hợp đồng thì người nhà họ Hạ sẽ tiếp nhận tin ấy thế nào.
Nghĩ vậy, chị chợt nhớ đến một vấn đề khác, ngạc nhiên hỏi: “Mọi người... đều không phản đối sao? Dù sao thì bọn em đều là nữ.”
“Chỉ cần con bé thích em, em đối xử tốt với con bé thì còn gì đáng ngại. Hạ gia cũng không cần con bé kế thừa hương khói, cũng không sợ người ngoài nói ra nói vào. Đặc biệt là khi còn nhỏ con bé đã xảy ra chuyện, ba mẹ tôi chỉ hi vọng nó có thể sống bình yên khoẻ mạnh, tính tình xấu một chút cũng không sao, không có gì tốt hơn còn sống. Hiếm khi Hạ Dương Huyên nói một lần nhiều như vậy, anh tiếp tục bổ sung: “Huống chi em còn hơn hẳn so với mấy bạn trai cũ của nó.”
Quý Phùng Tuyết đã hiểu, chẳng trách không khí ở gia đình này tốt như vậy.
Lúc này chị im lặng, Hạ Dương Huyên tưởng rằng chị nghĩ đến chuyện bạn trai cũ kia, liền chủ động giải thích: “Em cũng đừng nghĩ nhiều, với mấy người đấy nó chưa xảy ra chuyện gì cả, mới yêu đương vài ngày đã chia tay rồi.”
“Tại sao vậy?”
“Nó nói...” Hạ Dương Huyên suy nghĩ một lúc rồi bắt chước giọng điệu của Hạ Lâm Hạ: “Bọn đàn ông này nhàm chán chết được! Còn không thích tắm rửa! Chỉ có mỗi khuôn mặt là coi được, nhưng qua mấy năm già đi rồi cũng chẳng còn gì nữa, tốt hơn hết là chia tay càng sớm càng tốt!”
Quý Phùng Tuyết bị anh ấy chọc cười.
Hạ Dương Huyên ho khan hai tiếng, trở về với vẻ cao lạnh liệt cơ mặt: “Em yên tâm, bây giờ nó chọn em, hẳn bởi vì nó yêu em.”
Quý Phùng Tuyết không biết nói gì, cảm giác tội lỗi sâu sắc, thật sự không biết sau này sẽ đối mặt với người nhà họ Hạ thế nào.
“Anh! Anh lại ăn hết đồ của em!” Hạ Lâm Hạ nổi giận đùng đùng đẩy xe lăn ra tới, “Em không biết, anh mau làm bù cái gì cho em ăn đi, nếu không em không tha cho anh đâu.”
Hạ Dương Huyên cười lạnh: “Anh còn chưa tìm em nói chuyện đây, nói thử xem, sao sáng sớm đã để Phùng Tuyết chờ ở ngoài lâu như vậy?”
“Chị ấy, là do chị ấy đến sớm.” Hạ Lâm Hạ danh bất chính nhưng ngôn vẫn thuận nói.
Hạ Dương Huyên đứng dậy đi đến trước mặt cô, Hạ Lâm Hạ quật cường ngửa đầu: “Ăn thì ăn đi, lần sau em để anh ăn tiếp.”
Hạ Dương Huyên hài lòng, nhìn xuống chân cô: “Còn được không?”
“Tất nhiên được, Hạ Lâm Hạ tuyệt đối không thể không được!” Hạ Lâm Hạ siết nắm đấm, “Anh yên tâm đi!”
Hạ Dương Huyên lại lần nữa nhìn đồng hồ, quay đầu nhìn về phía Quý Phùng Tuyết: “Tôi phải đến công ty, làm phiền em trông nó.”
“Vâng.” Quý Phùng Tuyết đứng dậy tiễn anh ấy ra cửa, vì cảm giác áy náy với gia đình họ Hạ ngày càng gia tăng nên chăm sóc Hạ Lâm Hạ lại càng chu đáo hơn.
Hạng Hoài Mộng có đến một lần, giáp mặt nói rõ về nguyên nhân sự cố đêm qua.
Nhờ thế Hạ Lâm Hạ mới biết hoá ra không phải sai lầm của mình! Cô tức giận chụp xe lăn đứng bật dậy, chỉ vào cửa nói: “Mau đưa em đến công ty, em muốn tử chiến một trận với Phó Hiểu Toàn!”
“Bỏ đi.” Hạng Hoài Mộng ấn cô xuống, “Em yên tâm, Giang tổng đã quyết định đóng băng cô ta một thời gian để cô ta tỉnh lại rồi.”
“Vậy mới đúng.” Hạ Lâm Hạ tức giận bất bình, nửa giờ sau, lại nhịn không được phẫn nộ, “Chị nói xem cô ta làm trò gì vậy chứ! Tuy rằng hễ cứ nhìn thấy nhau là ngứa mắt nhưng tôi cũng không định chơi cô ta như vậy!”
Hạng Hoài Mộng đã về công ty, Quý Phùng Tuyết đành phải tiếp lời cô, nói: “Có lẽ là vì cô xinh đẹp hơn.”
“Hả?”
“Ghen tị với cô.”
Hạ Lâm Hạ tin ngay: “Có thể lắm! Vậy chị có ghen tị với nhan sắc của tôi không?”
“Không.”
“Tại sao chứ? Chẳng lẽ chị cảm thấy chị đẹp hơn tôi sao?” Hạ Lâm Hạ dùng logic của mình giải thích.
“Tôi không ghen tị, là hâm mộ.”
Hạ Lâm Hạ cong cong nét cười, khóe miệng vểnh lên cao ngất: “Hừ, xem như chị tinh mắt.”
Một ngày sau, hai người bắt đầu ghi hình cho số thứ hai của chương trình thực tế. Người của ê-kip chương trình đến đón họ, khán giả nhìn thấy cả hai bước ra từ cùng một nơi, phát ra tiếng gà gáy.
[Á á á á! Ở chung!]
[Đã xem hot search kia chưa? Hạ Lâm Hạ tự thừa kế ví Ant Cash Now của tôi sao?]
[Hạ Hạ à, chừng nào cậu mới hiểu ra thế giới Internet đều là trong suốt đây ha ha ha ha]
[Đột nhiên nghi ngờ trước kia khi cô ấy cãi nhau với anti, có khi nào cho rằng chỉ là chiến trường của hai người không?]
Nhân viên hỏi: “Thế vì sao cô lại bấm mắt đến đấy!]
[Cười chết mất, còn có chuyện chính chủ sẽ xem mấy video thế này sao?]
Hạ Lâm Hạ quay đầu nhìn chị, tò mò hỏi: “Chị cảm thấy video kia edit thế nào?”
Quý Phùng Tuyết nhịn cười: “Cô cảm thấy sao?”
Hạ Lâm Hạ chống cằm, nghiêm túc bình luận: “Không tồi, edit rất có cảm giác điện ảnh, bạn editor này rất giỏi, tôi còn nhịn không được mà thành fan cuồng đây... Mùa Hạ szd!”
“Phốc.” Quý Phùng Tuyết thật sự không nhịn nổi nữa, nhưng không giống với những tiếng thét chói tai ở mục bình luận, chị chỉ đặt cánh tay lên cửa sổ xe, khe khẽ nở nụ cười, lưu lại sườn mặt cho khán giả, nhưng trong ánh mắt long lanh ấy ngập tràn niềm vui, gần như tràn ra cả màn hình.
💬 Bình luận chương