Mãi đến tận hôm sau Hạ Lâm Hạ mới biết việc này, tối hôm qua vừa đặt đầu xuống cô đã ngủ ngay, không dám có bất kỳ hành động dư thừa nào. Cho đến khi ra ngoài mới cảm nhận được bầu không khí trên xe là lạ.
Hạng Hoài Mộng thỉnh thoảng quay đầu nhìn Quý Phùng Tuyết, sau đó lại do dự quay về.
Hạ Lâm Hạ thắc mắc: “Rốt cuộc là chị muốn nhìn cái gì vậy? Không phải đang từ fan của em chuyển thành fan bạn gái em đấy chứ?”
“Đâu có!” Hạng Hoài Mộng lại liếc mắt nhìn Quý Phùng Tuyết lần nữa, đối phương đang hờ hững ngắm phong cảnh như không có gì xảy ra, thấy vậy cô mới nói: “Tự em xem Weibo đi, tuy là đã rút lại nhưng vẫn có thể tìm được đấy.”
Hạ Lâm Hạ bán tín bán nghi mở Weibo, gõ vào ba chữ Quý Phùng Tuyết, lập tức đọc được tin Quý Phùng Tuyết chung đôi cả đời sao?”
Một tia giễu cợt thoáng qua trong mắt Mịch Hoan, mỉa mai nhìn nàng ấy: “Một nữ tử phong trần như ta, nói gì đến chuyện chung đôi cả đời?”
“Chỉ cần ngươi muốn thì chuyện gì cũng có thể.” Lục Kha tận tình khuyên bảo: “Theo chúng ta đi, chúng ta sẽ giúp ngươi tìm một nam nhân tốt.”
Mịch Hoan nhìn nàng hồi lâu, không biết suy nghĩ chuyện gì mà cuối cùng lại mở miệng nói: “Được.”
Tú bà vừa nghe đến chuyện chuộc người, lập tức sầm mặt, nói thế nào cũng không chấp nhận. Lục Kha đành phải nói chuyện riêng với bà ấy, tiết lộ thân phận của mình, đồng thời cho bà ấy biết tình cảnh nguy hiểm của thanh lâu hiện tại.
Tú bà cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng đồng ý cho chuộc thân. Nhưng lúc này, cả của hồi môn của Lục Kha cũng đã bỏ vào rồi. Cuối cùng vẫn là Trình Hữu Vi lấy ra hai khối ngọc bội thượng hạng, lấy lại một nửa của hồi môn cho nàng, Lục Kha nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích.
Sau đó, Lục Kha đưa mọi người trở về phủ tắm rửa tẩy trần.
Không ngờ, tiểu nha hoàn tức giận đùng đùng chạy vào: “Tiểu thư! Nàng tắm gội không đóng cửa! Tất cả nha dịch đều đang ở ngoài phòng nàng ấy!”
Lục Kha kinh ngạc chạy đến phòng dành cho khách, bọn nha dịch lập tức giải tán. Nàng đứng ở cửa, có thể nhìn thấy thân ảnh của nữ tử sau tấm bình phong, đối phương đang thoải mái tắm gội, nghe thấy tiếng động, từ trong thùng đứng dậy, người không mảnh vải bước ra ngoài.
Lục Kha hoảng hốt, vội vàng đóng cửa sổ lại, cầm lấy một bộ y phục màu trắng ném lên người nàng ấy, nghiến răng nói: “Mặc vào! Ngươi có biết đang ở nơi nào hay không!”
Khoé môi Mịch Hoan khẽ nhếch lên, cầm quần áo khoác lên người, nhưng không buộc lại đàng hoàng, khó lòng che giấu được dáng vẻ yểu điệu, nàng cười nói: “Cô nương cần gì phải câu nệ như vậy, chẳng qua chỉ là một khối thân thể mà thôi.”
Lục Kha đỡ trán: “Ngày mai ngươi phải cùng ta đến học đường, nghiêm túc học tập cái gọi là lễ nghĩa liêm sỉ.”
Hôm sau, Lục Kha dẫn theo nha hoàn và Mịch Hoan đến học đường, phải quản lý sát sao mới ngăn được nàng ấy công khai câu dẫn phu tử và đồng môn.
“Tiểu thư, tại sao người lại muốn quan tâm đến nàng ấy, nàng ấy chính là hồ ly tinh, vừa thấy nam nhân đã muốn câu dẫn.” Nha hoàn bất mãn nói, thật sự rất khó chung sống với một kỹ nữ.
Lục Kha khuyên can mãi mới khiến nha hoàn nguôi giận, lúc này, Mịch Hoan cười nhạt bước vào, nói: “Tiểu thư, ngươi đặt cho ta một cái tên đi.”
“Không phải ngươi tên Mịch Hoan sao?”
“Đấy là tú bà đặt, hiện tại ta đã rời khỏi Tuý Hoan Lâu, muốn đổi tên để bắt đầu một cuộc đời mới.”
Lục Kha cảm thấy có lý, liền nói: “Trấn này tên là trấn Ô Y, vậy gọi ngươi là Ô Y đi, Lục Ô Y, ngươi cảm thấy thế nào?”
Lục Ô Y hành lễ, mỉm cười nói: “Đa tạ tiểu thư ban tên.”
Mấy ngày sau, Lục Kha cảm thấy nàng ấy đã bớt phóng túng khá nhiều nên dẫn mọi người ra ngoài dạo phố.
Nàng nghênh ngang đi trên đường, phía sau ngoại trừ tiểu nha hoàn như trước nay, còn có một gã tuỳ tùng cao lớn tuấn tú và tỳ nữ khuynh quốc khuynh thành, muốn không hấp dẫn sự chú ý của người khác cũng khó.
Nhưng đi dạo nửa ngày, ngoài việc thu hoạch được vô số ánh mắt hâm mộ cũng không phát hiện ra chuyện gì bất thường. Lúc này, bọn họ đi ngang qua một khách đ**m, đúng lúc bắt gặp một thiếu niên ăn mặc rách rưới bị ném ra ngoài, ngay sau đó, một đám người vây quanh thiếu niên tay đấm chân đá, thu hút người đến vây xem.
Lục Kha thấy thế, nhanh chân xông tới ngăn cản, cứu thiếu niên ra.
Nha hoàn đã sớm nhìn quen, giải thích với Trình Hữu Vi đứng bên cạnh: “Tiểu thư bất bình nhất là những chuyện này, nhất định người sẽ ra tay tương trợ.”
Lục Ô Y ở phía sau cụp mắt xuống, không nhìn rõ cảm xúc.
Sau khi đưa thiếu niên về nhà, lại cho thêm ít bạc mới rời đi. Lục Ô Y quay đầu nhìn căn nhà lụp xụp, hỏi: “Ngươi cần gì phải cứu hắn, đạo lý ở đời này là cá lớn nuốt cá bé.”
Lục Kha nhíu mày, nhận ra suy nghĩ của nữ nhân này rất không đơn giản, nói: “Mạng người quan trọng hơn tất thảy, tuổi của hắn còn nhỏ như vậy làm sao biết hắn không thể sống nổi nữa? Nếu một người mất đi, mẫu thân của họ sẽ rất khổ sở. Suy bụng ta ra bụng người, ngươi cũng không hi vọng người thân của mình sẽ khổ sở chứ?”
Lục Ô Y cười nhẹ, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt: “Đa tạ tiểu thư chỉ giáo, Ô Y sẽ làm theo những gì lòng mình mách bảo.”
Mấy ngày sau, đột nhiên trước cửa nha môn xuất hiện một khối thi thể, khuôn mặt bị huỷ hoại nên không biết là ai.
Lục Huyện lệnh bắt đầu điều tra việc này, Lục Kha đành phải đi hỗ trợ xử lý, không ngờ nửa tháng sau lại xuất hiện một khối thi thể vô danh trước cửa nha môn.
Toàn trấn Ô Y đều hoảng loạn.
...
Sau khi kết thúc công việc, Trần Liên Kiệt xem đoạn phát lại, sau đó yêu cầu Quý Phùng Tuyết quay lại đoạn tranh chấp giữa Quý Phùng Tuyết và Nhạc Thanh Di.
Hạ Lâm Hạ và Khâu Tinh Châu tháo mũ đội đầu và thay lại trang phục bình thường của mình, cùng đi về phía xe bảo mẫu, dự định ở đó chờ Quý Phùng Tuyết.
Cô duỗi tay chân, liếc nhìn Khâu Tinh Châu bên cạnh, anh ta càng thê thảm hơn, hôm nay còn phải đu dây để diễn, cô nói: “Anh về trước đi.”
“Cũng được.” Khâu Tinh Châu cảm giác chân mình khó chịu như bị rót chì, nhưng hai nữ chính còn chưa nói mệt, anh ta là đàn ông sức dài vai rộng lại càng không thể kêu ca, dự định chút nữa về phải làm nũng với bạn trai.
Không biết nghĩ tới chuyện gì mà đột nhiên anh ta nở nụ cười: “Đúng rồi, sáng nay anh có xem hot search, cô Quý cũng hài hước thật đấy.”
Hạ Lâm Hạ lại cười to một trận, sự mệt mỏi trong ngày nhanh chóng bị xoá sạch.
Khâu Tinh Châu trêu chọc: “Em nói thử xem, hai người nửa đêm không chat với anh thì lại lướt Weibo, thật sự không có chút sinh hoạt X nào sao?”
Nụ cười trên mặt Hạ Lâm Hạ cứng đờ: “Bọn em là người đứng đắn!”
Lúc này đến lượt Khâu Tinh Châu kinh ngạc, anh ta nhìn xung quanh một vòng mới kéo cô lên xe bảo mẫu, nhanh tay đóng cửa, hoang mang hỏi: “Em đừng nói với anh là hai người còn chưa có chuyện kia nha?”
Hạ Lâm Hạ há to miệng, biết mình lỡ lời, trong nháy mắt có chút cắn rứt lương tâm, cứng rắn giải thích: “Ừm, bọn em theo đuổi tình yêu Plato*, có thể làm tri kỷ là tốt rồi.”
(*tình yêu không cần t*nh d*c.)
“Tri kỷ cái quỷ nhà em.” Khâu Tinh Châu tức giận vò đầu cô, “Hai người yêu nhau lâu như vậy mà không định tìm hiểu sâu hơn à?”
“Đương nhiên là có.” Hạ Lâm Hạ sửa sang lại đầu tóc, “Sau khi tìm hiểu sâu hơn, em phát hiện chị ấy không thân thiện như vẻ bề ngoài đâu, thực tế bản chất rất gian tà. Aish, em nói cho anh nghe, lúc ấy bọn em...”
“Anh đang nói đến việc tìm hiểu đấy sao?!” Khâu Tinh Châu đột nhiên biến hình thành người cha mẫu mực, thở ngắn than dài nói: “Cô Quý đúng là thật lòng thật dạ yêu em, chuyện này mà cũng chịu đựng được.”
Hạ Lâm Hạ đột nhiên khựng lại, trong đầu chỉ còn vang vọng mấy từ kia, cô trúc trắc hỏi: “Thật, thật lòng thật dạ?”
“Đúng rồi, yêu nhau lâu như vậy mà cô ấy vẫn không động vào người em.” Khâu Tinh Châu nói.
“À, ra là thế, có gì đâu, chị ấy phải chịu thôi.” Hạ Lâm Hạ nói, bởi vì giữa hai người chỉ là quan hệ công việc.
“Chẳng lẽ em không muốn hôn cô ấy, ôm cô ấy, chiếm hữu cô ấy?”
Nghe vậy, sắc mặt Hạ Lâm Hạ lập tức sống động như vừa mở xưởng nhuộm, đầu tiên là không thể tin được, sau đó thẹn quá hoá giận, cuối cùng, cả khuôn mặt cô đều đỏ bừng, cô dùng hai tay ôm mặt, cố gắng hạ nhiệt.
Trong đầu bất chợt hiện lên một đoạn phim ngắn, một lúc là cô ôm hôn Quý Phùng Tuyết, một lúc lại là Quý Phùng Tuyết mềm mại thu mình trong vòng tay cô nức nở...
Không biết nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên cô nổ tung như pháo hoa: “Anh xấu lắm!”
Khâu Tinh Châu: “...”
Nghe giọng điệu của cô, Khâu Tinh Châu không khỏi cau mày, hạ giọng nói: “Nói thật với bố đi, có phải con không thích cô Quý mà chỉ muốn chơi đùa với tình cảm của người ta không?”
Hạ Lâm Hạ giật mình, vừa nghe tới hai chữ “chơi đùa”, lập tức phủ định theo bản năng: “Anh nói bậy bạ gì đấy, sao em có thể không thích chị ấy!”
Khâu Tinh Châu còn muốn nói thêm, đột nhiên đồng tử chợt loé, anh ta nhận ra một bóng người ngoài cửa sổ, đang định gọi Hạ Lâm Hạ thì cửa xe bất ngờ bị mở ra.
Tim Hạ Lâm Hạ nhảy loạn xạ, kinh hoàng quay đầu lại, suýt chút nữa ngất ngay tại chỗ.
Quý Phùng Tuyết nhoẻn miệng cười, ánh sáng lập loè trong mắt, “Thì ra Tiểu Bảo thích chị đến vậy.”
💬 Bình luận chương