Cơ hồ vừa bước vào cửa, Phó Diễm theo bản năng liền cảm nhận được, người đang ngồi trước mắt này phi thường nguy hiểm, hắn giống như một con báo đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, khi xác định được con mồi thì sẽ tùy thời chuẩn bị phóng ra.
Chu Thu Lộ đối với nhị ca của Trinh Tuệ cũng rất là sợ hãi, nàng không ít lần từ miệng của tỷ tỷ nghe được những sự tích của hắn. Nhớ lại thủ đoạn chỉnh người của hắn mà nàng từng được nghe, Chu Thu Lộ tự nhiên thấy run cầm cập.
Trịnh Trí đưa mắt nhìn hai tiểu cô nương vừa bước vào phòng, biểu tình sợ hãi của Chu Thu Lộ hắn cảm thấy không ngoài ý muốn, khiến hắn sửng sốt chính là tiểu cô nương tên Phó Diễm kia lại có thể trấn tĩnh như thường, không chút nào sợ hãi trước khí thế của mình. Hắn nhìn nàng một cách rất hàm xúc, nha đầu này có chút ý tứ.
"Chu Thu Lộ! Phó Diễm! Lão sư gọi các ngươi đến đây, nguyên nhân là do bạn học Trịnh Tuệ đột nhiên không thể nói chuyện được, ca ca của nàng muốn tìm hiểu xem trước đó các ngươi có tranh chấp gì, nguyên nhân vì sao lại như vậy, các ngươi cứ dựa theo thực tế mà nói, không cần có gánh nặng tâm lý."
Lâm lão sư vẫn có ý muốn che chở cho học sinh của mình. Phó Diễm cảm nhận được Chu Thu Lộ đứng bên cạnh vừa nghe xong thì co rúm người lại, xem ra cái tên Trịnh Trí này cũng là kẻ danh bất hư truyền!.
Không chờ Chu Thu Lộ mở miệng, Phó Diễm liền miêu tả một lượt những sự tình đã trải qua.
"Trịnh Tuệ đồng học trào phúng ta là cái đồ nhà quê, cho dù đạt thành tích khảo hạch đệ nhất cũng không có gì giỏi lắm, Chu Thu Lộ thấy vậy liền nói thành tích của nàng xếp thứ năm mươi thì càng không có gì đáng để kiêu ngạo cả. Trịnh Tuệ nghe xong thì thẹn quá thành giận, trực tiếp đem hộp bút ném vào mặt của Chu Thu Lộ, may có ta nhanh tay chặn được nên mới không bị thương tổn tới mắt. Lý hiệu trưởng cũng có nhìn thấy, sau đó mới phạt nàng đứng xó."
Phó Diễm mặt không đổi sắc trần thuật hoàn tất một lượt, Chu Thu Lộ vội vàng gật đầu.
"Chính là như vậy, là nàng nói xấu bằng hữu của ta trước, ta mới trả lời lại một cách mỉa mai. Nếu nàng không nói trước thì cũng chẳng có gì liên quan đến chúng ta cả."
Chu Thu Lộ đánh bạo, nhìn Trịnh Trí mà trả lời dõng dạc.
"Phải không? Tiểu Thu Lộ! Thì ra Trịnh Tuệ nói như thế, vậy ta ở đây thay nàng giải thích. Ngươi cũng đừng trách móc nàng, tính nàng chính là luôn bộp chộp như vậy."
Trịnh Trí không chút để ý, giải thích một câu, nhưng hai ánh mắt phân minh của hắn thủy chung nhìn về hướng Phó Diễm lại không phải là ý tứ này. Phó Diễm thấy vậy cũng gắt gao nhìn lại hắn, không hề yếu thế một chút nào. Hai người nhìn nhau như vậy một hồi, Trịnh Trí thu hồi ánh mắt lại trước, trong lòng thầm nghĩ, Phó Diễm phải không? Có ý tứ, ta sẽ nhớ kỹ ngươi!.
"Chuyện này cứ như vậy đi, ta đã nắm được hết rồi, ta đi đây."
Trịnh Trí cũng không nói gì thêm, cứ như vậy đứng dậy rời đi. Lâm lão sư thở phào một hơi, cái tên ôn thần này cuối cùng cũng đi rồi. Chu Thu Lộ cũng thả lỏng hơn rất nhiều. Nhưng Phó Diễm lại cảm thấy không lạc quan chút nào, nàng quay đầu lại, nhìn về thân ảnh phía đằng xa kia, ánh mắt vừa rồi của Trịnh Trí đối với nàng rất rõ ràng, đúng là có vẻ đã sinh ra hứng thú, nàng có thể khẳng định người này nhất định không đơn giản, có lẽ chính là một đại phiền phức.
Vừa đi ra đến cổng trường, Trịnh Trí lập tức gọi nhân thủ tới, yêu cầu bọn họ nhìn chằm chằm, theo sát mọi hành động của Phó Diễm, Trịnh Trí hắn ở trong tổ chức kia sừng sững nhiều năm không ngã như vậy, chủ yếu chính là nhờ vào loại trực giác hơn người này, mặc dù nàng chỉ là một cái tiểu cô nương, nhưng từ trên người nàng phát ra khí tức khiến hắn cảm thấy bị uy h**p, cảm giác nguy hiểm này trước nay chưa bao giờ xuất hiện. Mấy năm trước có kẻ dám cùng hắn đối diện như vậy, đã bị hắn tìm cách sung quân đến biên cương, đến giờ sống chết không rõ, nhưng người đó cũng là một đại hán trung tuổi, bây giờ lại có tiểu cô nương dám nhìn hắn như vậy, hắn thực sự rất mong chờ, không biết lần này sẽ có cái kinh hỉ gì đây.
Tuy nói như vậy nhưng có lẽ vì thấy tuổi Phó Diễm còn khá nhỏ nên hắn cũng không quá để tâm coi trọng lắm, chỉ sai người chẳng may ai bị quy kết và có bằng chứng thì sẽ phải đi cải tạo ( đi tù) người làm nhiệm vụ này chính là cách ủy - cũng chính là ủy ban ngày nay. - Quang Vũ)
Cứ như vậy bình an vô sự qua vài ngày, Phó Diễm tính toán, hẳn là Trịnh Tuệ đã có thể nói chuyện. Quả nhiên sáng hôm nay Trịnh Tuệ đã tới lớp rồi, nhưng biểu hiện của nàng ta lại rất khác thường, không có tìm Chu Thu Lộ cùng Phó Diễm gây phiền toái nữa.
Thời điểm tan học, nghe Chu Thu Lộ nói, cha của tỷ phu nàng vẫn thực sự là một người nói chuyện có đạo lý, không chỉ trách mắng việc Trịnh Trí đến trường tìm các nàng, mà cũng đồng thời răn dạy Trịnh Tuệ, mặc kệ nàng có nói được hay không. Phó Diễm nghe vậy, cũng không biết Trương Vĩ đối với Trịnh Minh đã khảo sát đến một bước kia, hiện tại không thể làm bại lộ Trương Vĩ, càng không thể tiếp tục tiếp xúc cùng Trịnh Minh, nàng chính là đề phòng việc tiếp xúc này sẽ làm chuyện tình của mình bại lộ.
Để giải quyết vấn đề này, Phó Diễm không khỏi có chút sốt ruột. Trịnh Trí phái người mỗi ngày tan học đều nhìn chằm chằm nàng, cho đến khi thấy nàng trở về nhà mới thôi, thật mệt mỏi. Tuy nhiên cho đến tận bây giờ bọn hắn cũng không phát hiện được cái gì, trong lòng không khỏi có chút chủ quan chậm trễ, làm việc cho xong.
Phó Diễm quyết định sẽ đùa giỡn một chút với mấy tên gián điệp đi theo này. Vì thế, hôm nay sau khi tan học, nàng liền trực tiếp rời khỏi lớp, đi về phía trước vài bước, trực tiếp quẹo vào một cái ngõ nhỏ bên cạnh. Tên chờ huynh tỷ nhà mình. Chỉ chốc lát sau, mấy người Phó Sâm liền dắt tay nhau mà đến, bốn người cùng nhau trở về nhà.
Người Trịnh Minh tự mình nói ra mới được, Phó đại sư từng nói, đệ đệ nhà hắn làm việc trong cái tổ chức kia, Trương Vĩ ghét nhất cái bọn chuột thối đó, suốt ngày đi rình rập người khác. Sở dĩ vì tránh gặp phiền toái, hắn vẫn luôn cực kì cẩn thận. Hôm nay Trương Vĩ theo thường lệ, đến đoàn xe tìm Trịnh Minh, hắn muốn đi giao bình an phù cho khách, cũng đồng thời nhân tiện lôi kéo luôn. Vừa lúc để Trịnh Minh cảm thụ thử một chút xem việc kinh doanh này ra sao.
Quả nhiên, vừa nhìn thấy bình an phù có thể kiếm nhiều tiền như vậy, hơn nữa Trương Vĩ còn tỏ rõ ý định mời mình cùng tham gia, Trịnh Minh lúc đầu cảm thấy hơi khó hiểu nhưng cuối cùng cũng phải đồng ý gật đầu, công nhận rằng sinh ý này thật sự tốt quá. Trương Vĩ nhìn biểu tình của hắn thì nói thẳng ra lý do, chính là hiện tại hắn đi lại lui tới không có phương tiện, chính hắn cũng đã bắt đầu bị theo dõi vân vân. Trịnh Minh nghe xong liền lập tức vỗ ngực nói, hắn tình nguyện đến làm người trung gian. Trương Vĩ tỏ vẻ không thể làm chủ, bảo Trịnh Minh đi tìm Phó đại sư nói thử xem. Trịnh Minh thấy vậy cũng nhanh chóng đáp ứng, chính mình sẽ đi tìm Phó Diễm nói chuyện tình xin gia nhập.
💬 Bình luận chương