“Thiệu Bằng người này sảng khoái ghê.”
Thiệu Lăng cũng vỗ tay:
“Anh Thiệu Bằng đỉnh quá!”
Thiệu Bằng khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Thiệu Lăng,
“Tôi thấy cái quỹ quản lý tài sản này cũng khá tốt, Tiểu Triệu cũng là người nghĩa khí, tham gia cũng không sao.”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Đúng là nghĩa khí!”
Anh cười nói:
“Tiểu Triệu, sau này cậu đến Bằng Thành tìm tôi nhé, tôi mời cậu ăn cơm!”
Chú hai Quách:
“Cậu đến thôn chúng tôi, chú hai Quách bao cơm.”
“Ối trời, chú hai Quách, chỉ có mình dì bao cơm được sao? Chúng tôi thì không được à? Tiểu Triệu, cậu đến nhà tôi nhìn cái là biết cậu bé này là người tốt. Con gái nhỏ của chú ba của ông nội hai nhà tôi, cũng trạc tuổi cậu đó, đến lúc đó tôi giới thiệu đối tượng cho cậu.”
“Này không phải, cô làm sao vậy? Tôi là tôi ưng cậu Tiểu Triệu này đó, Tiểu Triệu cậu làm con rể của tôi đi!”
Cả đoàn một phen cười nói vui vẻ.
Quả nhiên, khi đến thủ đô. Có người mang đến một lô áo khoác quân đội cũ.
Thiệu Lăng:
“...”
Bông vải lòi cả ra trông bẩn thỉu. Ngay cả Thiệu Lăng một gã đàn ông vốn xuề xòa, cũng thấy những chiếc áo này bẩn đến mức khó chấp nhận.
Thiệu Lăng không hài lòng nhưng anh cũng chẳng nói thêm gì. Đồ miễn phí thì làm sao có thể đòi hỏi được?
Bất kể người ta có ý đồ gì thì thế này cũng đã là rất tốt rồi.
Không chỉ riêng anh nghĩ vậy, những người khác cũng đều có chung suy nghĩ, ai nấy đều bàn tán như vậy.
Đương nhiên cũng có người không chê, cảm thấy khá ổn mỗi người một ý.
Thực ra thôn họ không mấy khá giả, nếu là mấy năm trước chắc chắn sẽ chê những chiếc áo khoác quân đội lòi bông ra như vậy.
Nhưng hơn nửa năm nay thì khác rồi, mọi người đều đã được bồi thườn, tâm lý của người có tiền và người không có tiền đều khác nhau.
Dù có hơi chướng mắt nhưng chướng mắt thì chướng mắt, ai cũng hiểu rõ những chiếc áo này là như thế nào vì vậy ai nấy đều vui vẻ.
Rốt cuộc họ đã quá lạnh.
Cái rét ở phương Bắc, cảm giác như gió lạnh đang quất vào tận xương cốt.
“Hôm nay sao mà lạnh thế.”
“Gió cũng to nữa!”
“Gió to thì to, nhưng đây là cái lạnh khô, khác với cái lạnh ở chỗ chúng ta.”
“Thủ đô này lạnh hơn cả đợt rét cách đây mười mấy năm ở chỗ chúng ta nữa.”
“Cái đó thì chắc chắn rồi. Chẳng thế mà người ta gọi là phương Bắc, còn chúng ta gọi là phương Nam.”
Mọi người đều khoác thêm áo, Thiệu Lăng cũng không ngoại lệ.
Dù anh đã mặc áo bông nhưng có thể ấm áp hơn thì tại sao lại không?
“Hôm nay chúng ta vừa đến, chúng ta sẽ đi Quảng trường Thiên An Môn sau đó về khách sạn nghỉ ngơi. Không phải là chúng ta không sắp xếp nhiều lịch trình hơn đâu mà là ngày đầu tiên vừa đến, mọi người chưa thích nghi với khí hậu, sợ mọi người không chịu được mà đổ bệnh. Chúng ta cùng nhau về khách sạn uống chút nước ấm, nghỉ ngơi lấy sức cảm nhận chút hơi ấm của phương Bắc. Khi nào khỏe lại ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục chinh phục Vạn Lý Trường Thành.”
“Được!”
“Đây vẫn là lần đầu tiên tôi ra khỏi tỉnh đấy.”
“Ai mà chẳng thế...”
Mọi người đến thủ đô lại có thêm áo khoác dày, ai nấy đều vui vẻ. Đến điểm tham quan đầu tiên, Thiệu Lăng đi theo đám đông đến bên cạnh Thiệu Bằng.
Bên cạnh Thiệu Bằng còn có phóng viên Vương. Đi chưa được bao xa Thiệu Lăng đã nhận ra rằng phóng viên Vương nói chuyện rất hợp ý Thiệu Bằng, nịnh bợ một cách rất có trình độ.
Thiệu Lăng ban đầu nghĩ là Thiệu Bằng đang nâng đỡ phóng viên Vương nhưng không ngờ lại hoàn toàn ngược lại.
Phóng viên Vương mặt mày rạng rỡ, vẻ ngoài hiền lành dễ tạo thiện cảm khiến người ta vừa nhìn đã tin tưởng.
Thiệu Bằng nghe xong rất vui hơi đắc ý, anh ta nhìn Thiệu Lăng,
“A Lăng, cậu không biết sao? Vị này là phóng viên Vương, báo Chiều.”
Thiệu Lăng:
“Chào anh.”
Ánh mắt phóng viên Vương lóe lên, cười chào hỏi:
“Chào cậu, chào cậu.”
Anh ta nói:
“Cậu chính là Thiệu Lăng sao, tôi thường nghe anh Bằng nhắc đến cậu, nói cậu là người trẻ tuổi nhất trong các hộ nuôi hải sâm ở Thiệu Gia Thôn. Hôm nay gặp mặt quả nhiên là trẻ trung tài năng.”
Thiệu Lăng:
“Hừ, tài năng gì đâu! Giờ tôi là người đàn ông nội trợ, chuyên ở nhà trông con thôi.”
Phóng viên Vương này vẫn biết cách nói chuyện, nghe lọt tai:
“Có tiền thì làm gì cũng tốt. Hơn nữa, cậu xem cậu cũng vất vả nhiều năm rồi nên nghỉ ngơi một chút.”
Anh ta đ.á.nh giá Thiệu Lăng, thấy anh xắn tay áo vẻ mặt có vẻ thiếu hiểu biết, khóe miệng cong lên rồi lại nói:
“Thực ra đàn ông mà vẫn nên có sự nghiệp riêng một chút. Dù không làm gì, có chút đầu tư cũng tốt. Rốt cuộc đàn ông có tiền có năng lực mới có sức hút hơn. Tôi làm phóng viên nhiều năm rồi, cũng đã gặp không ít người giàu có, không thể không nói tiền thực sự là điểm cộng cho sức hút của đàn ông.”
Thiệu Lăng cười cười gật đầu, bụng bảo dạ đó là đương nhiên.
Nếu Thiệu Bằng không có tiền, sao người ta lại gọi anh ta là "anh Bằng"?
Trông anh ta có thể lớn tuổi hơn mình nhiều.
💬 Bình luận chương