Thiệu Lăng mỉm cười:
"Anh nhớ rất rõ. Anh quên gì chứ không thể quên chuyện này được."
Hai người cứ thế nằm bên nhau hồi tưởng lại chuyện xưa...
Hồi đó họ vẫn là những cô cậu thiếu niên ngây ngô. Một số bạn học đã bắt đầu yêu đương. Trường của họ không phải là trường chuyên lớp chọn chỉ là một trường trung cấp bình thường, việc học không quá nặng nề, thời gian rảnh rỗi nhiều mọi người liền rủ nhau đi chơi.
Thiệu Lăng lúc đó thường tận dụng ngày nghỉ hoặc cuối tuần để đi thu mua phế liệu. Ngành này nghe có vẻ không sang nhưng vào đầu những năm 90 nó thực sự hái ra tiền. Thiệu Lăng từ nhỏ đã làm nghề này nên anh biết rõ. Chi phí sinh hoạt và học phí của anh đều dựa cả vào đó.
Nhưng dù sao cũng là ở tuổi mười sáu mười bảy, lòng tự trọng rất cao nên anh luôn cố gắng tránh mặt mọi người cũng không thu mua phế liệu gần trường vì sợ bị người khác biết. Nhưng trên đời này đâu có bức tường nào không lọt gió.
Chuyện này rồi cũng lan ra, nhiều người bắt đầu nhìn Thiệu Lăng bằng ánh mắt kỳ thị cũng không muốn giao du với anh.
Mặc dù những người bạn cùng phòng ký túc xá có mối quan hệ tạm ổn nhưng cũng chỉ là "tạm ổn", không thể gọi là thân thiết. Hầu hết thời gian Thiệu Lăng đều một mình.
Bạn nam đã vậy huống chi là bạn nữ, mọi người dường như đều rất để ý đến ba chữ "thu mua phế liệu".
Thật ra thời đó không phải ai cũng có điều kiện tốt. Nhiều người hoàn cảnh khó khăn như Lê Thư Hân cũng không phải là cá biệt. Nhưng chuyện của Thiệu Lăng thì lại khác.
Mọi người có thể nghèo nhưng lại cảm thấy việc thu mua phế liệu rất mất mặt.
Anh vẫn nhớ có lần anh vì đi thu mua phế liệu mà về lớp muộn. Vừa đến cửa anh đã nghe thấy rất nhiều người đang chế nhạo bàn tán về mình.
Rõ ràng tuổi còn nhỏ nhưng lời nói lại vô cùng khó nghe. Nào là "thằng nhặt ve chai", nào là "người bẩn thỉu đầy mùi lạ", nào là "nhìn đã biết là đồ nghèo hèn". Thậm chí chuyện mất tiền ở phòng khác họ cũng muốn đổ lên đầu anh.
Bởi vì anh đi thu mua phế liệu nên chắc chắn là người nghèo nhất rồi.
Dù đã làm việc này từ nhỏ nhưng anh cũng không phải không có lòng tự trọng.
Lúc đó anh chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Ngay lúc ấy anh nghe thấy một tiếng quát trong trẻo của một cô gái.
Cô ấy rõ ràng không ưa anh từ ngày đầu khai giảng nhưng lúc đó lại đứng dậy dõng dạc bênh vực anh, kiên định và nghiêm túc.
Cô ấy nói:
"Lao động kiếm tiền không có gì đáng xấu hổ, các người lấy tư cách gì mà khinh thường người khác."
Cô ấy còn nói:
"Từ khi khai giảng đến giờ, nhân phẩm của Thiệu Lăng rất tốt. Các người có bằng chứng thì đưa ra không có bằng chứng mà dám nói như vậy là vu khống. Vu khống người khác như vậy không khó để người ta nghĩ đến màn kịch vừa ăn cắp vừa la làng."
"Các người có biết lời nói của mình sẽ gây ra tổn thương lớn đến nhường nào không? Làm người không thể dùng sự ngu dốt để làm điều ác. Hãy có chút liêm sỉ đi."
Trong lớp tự học buổi tối tĩnh lặng,giọng nói trong trẻo của cô vang vọng vào tai mọi người, và càng vang vọng hơn vào tai Thiệu Lăng. Khoảnh khắc ấy anh cảm thấy Lê Thư Hân chính là một nàng tiên nhỏ. Một cô gái xinh đẹp lương thiện chính nghĩa, lúc nào cũng tỏa sáng lấp lánh.
Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mặt đỏ bừng dù không hề uống rượu.
Từ đó về sau anh càng chú ý đến Lê Thư Hân hơn. Càng ngắm cô anh càng thấy cô thật đáng yêu.
Cô gái này sao có thể đáng yêu đến vậy chứ.
Sau này anh bắt đầu thấy thương cô. Dù cô có chị gái giúp đỡ nhưng cuộc sống cũng không hề dễ dàng.
Lúc ấy anh không đành lòng nhìn cô vất vả, bèn lén lút nhét trứng gà luộc vào hộc bàn của cô. Thời đó trứng gà luộc là món ăn rất bổ dưỡng. Nhưng cô lại không chịu ăn hơn nữa lần nào cũng tìm ra chính xác là anh rồi trả lại.
Cô nghĩ rằng Thiệu Lăng đang cảm ơn cô.
Nhưng cô không biết rằng Thiệu Lăng đang thích cô.
Cô nói:
"Anh không cần cảm ơn tôi."
Cô cho rằng Thiệu Lăng đang cảm ơn vì cô đã bênh vực anh, mà không biết rằng tên nhóc này đã nảy sinh ý đồ xấu.
Thiệu Lăng hỏi cô:
"Em thấy con người tôi thế nào?"
Lê Thư Hân kinh ngạc rồi sợ hãi bỏ chạy!
Hai người rúc vào nhau cùng nhớ lại chuyện này.
Thiệu Lăng thầm yêu Lê Thư Hân nhưng Lê Thư Hân lúc đó vẫn chưa có tình cảm gì. Lời tỏ tình của Thiệu Lăng khiến cô sợ hãi, cô như con thỏ chạy trốn.
Sau này... Thiệu Lăng là người khôn khéo, đã áp dụng chiến thuật "đánh vòng".
Anh nói dối:
"Tôi không có ý đó. Tôi hỏi em như vậy là muốn em hợp tác với tôi. Nếu em thấy tôi là người tốt, đáng tin, chúng ta hãy cùng làm ăn!"
Anh hỏi:
"Nếu em không sợ mất mặt, chúng ta cùng nhau đi thu mua phế liệu nhé? Kiếm được nhiều tiền lắm đấy!"
Anh thuyết phục Lê Thư Hân đồng ý:
"Ngành này thật sự kiếm bộn tiền."
Rồi lại nói:
"Tôi bận quá không lo xuể nên muốn tìm người giúp, không có ý gì khác."
Quả nhiên, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Ban đầu Lê Thư Hân chỉ đi theo Thiệu Lăng làm phế liệu, nhưng sau này... không biết từ lúc nào lại mơ màng thích Thiệu Lăng.
Hai người họ ngày nào cũng ở bên nhau cùng nhau bận rộn, cùng nhau kiếm tiền, cùng nhau chia tiền. Tình cảm cứ thế nảy nở một cách tự nhiên.
Chính cô cũng chưa từng nghĩ đến nhưng việc họ ở bên nhau dường như rất thuận lý thành chương.
Thiệu Lăng tỏ tình hai lần. Lần đầu thấy cô căng thẳng sợ hãi, anh liền lập tức nói đùa cho qua chuyện.
Lần thứ hai thành công.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân nhớ lại chuyện cũ đều bất giác mỉm cười.
Thiệu Lăng xoay người lấy chiếc hộp sắt gần đó, lấy ra đôi nhẫn vàng,
"Lát nữa chúng ta sẽ đi mua nhẫn kim cương nhưng trước khi mua, chúng ta phải đeo lại nhẫn cưới đã."
Anh chủ động đeo vào tay Lê Thư Hân. Lê Thư Hân mím môi cũng đeo nhẫn vào tay Thiệu Lăng. Vừa đeo xong Thiệu Lăng liền nắm lấy tay cô.
Anh nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình.
"Tuy nhẫn vàng có hơi quê nhưng không được tháo ra đâu đấy."
Lê Thư Hân khẽ rung mi, ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng:
"Em thấy không quê chút nào, rất đẹp."
Cô rút tay ra khỏi tay Thiệu Lăng, xòe bàn tay ra cười đầy tự hào:
"Anh xem, ngón tay em đẹp thế này, đeo gì mà chẳng đẹp! Siêu đẹp luôn."
Thiệu Lăng phì cười, nắm lấy ngón tay cô rồi hôn lên đó...
--
Hết chương 54.
💬 Bình luận chương