Nếu anh Hai có thể cho, họ không cần bỏ tiền túi thì đương nhiên sao cũng được cũng vui vẻ đòi thêm cho Thiệu Chi.
Nhưng anh Hai vốn không coi họ là người một nhà, hơn nữa lời nói cũng rất rõ ràng nên ba mẹ tự nhiên phải suy nghĩ nhiều hơn.
Nếu không moi được nhiều từ chỗ anh Hai thì mỗi đồng tiền bỏ ra chắc chắn đều phải dùng vào việc quan trọng. Mà cái gọi là việc quan trọng chính là dành cho anh Cả. Thiệu Tĩnh không phải người thông minh nhưng cũng hiểu ba mẹ mình phần nào.
Anh ta nói:
"Anh Hai, Thiệu Chi bây giờ hận anh lắm."
Thiệu Lăng nhướng mày, bình tĩnh:
"Kệ họ đi."
Thiệu Tĩnh chớp chớp mắt đột nhiên nói:
"Hì hì, anh Hai, em ở nhà có chuyện gì sẽ báo cho anh."
Thiệu Lăng:
"???"
Anh nhìn Thiệu Tĩnh, Thiệu Tĩnh cười đắc ý,
"Tuy ba mẹ không thích em nhưng ở trên lầu dưới lầu, em biết hết mọi chuyện. Nếu họ tính kế gì anh, em nhất định sẽ báo cho anh biết sớm."
Thiệu Lăng:
"... Cậu đúng là..."
Xã hội hiện đại rồi mà còn chơi trò gián điệp.
Nhà họ Thiệu có mấy mống người, có cần phải làm đến mức này không!
Anh nhìn Thiệu Tĩnh khóe miệng giật giật.
Thiệu Tĩnh:
"Anh yên tâm, em chắc chắn đứng về phía anh. Từ nhỏ đến lớn chúng ta thân nhau nhất mà."
Thiệu Lăng nhìn sâu vào Thiệu Tĩnh khiến Thiệu Tĩnh thấy da đầu tê dại, anh ta lắp bắp:
"Anh, anh, anh nhìn gì vậy?"
Thiệu Lăng đột nhiên cười đầy ẩn ý,
"Được thôi."
Anh nói bóng gió:
"Nếu cậu thích làm vậy thì tôi cũng không cản. Cậu không muốn làm nữa thì cũng tùy cậu."
Anh rút ví ra, lấy mấy tờ tiền giá trị lớn,
"Cầm lấy mua gì ăn đi."
Mắt Thiệu Tĩnh sáng lên vui mừng hớn hở, kích động nói:
"Anh Hai yên tâm, em nhất định sẽ làm tốt vai trò tai mắt này."
Thiệu Lăng cười cười,
"Thiệu Bằng mời những người cùng nuôi hải sâm với chúng ta ăn cơm, cậu có muốn lên cùng không?"
Thiệu Tĩnh lắc đầu:
"Em không quen anh ta, không đi đâu."
Anh ta nuốt nước bọt, tuy rất muốn đi ăn chực nhưng thật sự là anh ta hoàn toàn không biết Thiệu Bằng.
Ba mẹ anh ta coi thường dân quê, từ khi lên thành phố rất ít khi về làng, ngay cả Tết cũng chỉ về chúc một câu rồi đi ngay.
Vì vậy ngoài Thiệu Lăng vẫn luôn ở trong làng những người khác trong nhà họ Thiệu hoàn toàn không quen biết ai trong làng.
Thiệu Tĩnh còn không phân biệt được ai là Thiệu Bằng sao có thể mặt dày đi ăn cơm được. Anh ta nhìn Thiệu Lăng với ánh mắt khao khát, đau khổ vì đã bỏ lỡ cơ hội ăn uống này, mặt mày nhăn nhó như đeo mặt nạ bi kịch nhưng biết làm sao bây giờ.
Anh ta không quen biết nhóm người của Thiệu Bằng là một lý do, lý do khác là anh ta đến đây để phụ dỡ hàng không thể tự mình ở lại ăn cơm mà không về cùng những người khác. Nội tâm anh ta lúc này rối bời.
Thiệu Lăng thấy bộ dạng như sắp chết của anh ta, hỏi:
"Khi nào cậu đi?"
Thiệu Tĩnh:
"Bọn em dỡ xong hàng là đi, chắc khoảng mười hai mươi phút nữa."
Anh ta quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy mọi người đang lườm mình.
Thiệu Lăng gật đầu:
"Vậy cậu đi đi."
Thiệu Tĩnh luyến tiếc rời đi.
Một đồng nghiệp hỏi:
"Bạn cậu à?"
Thiệu Tĩnh:
"Không phải, là anh Hai của tôi."
"Ồ? Cậu còn có anh Hai à? À đúng rồi, cậu là Thiệu Tam đương nhiên phải có anh Hai. Anh Hai cậu trông có vẻ giàu có nhỉ."
Thiệu Tĩnh gật đầu:
"Chứ sao, nhà tôi giàu nhất chính là anh ấy. Thôi đừng nói nữa nhanh làm việc đi."
Đang làm thì có một nhân viên phục vụ chạy tới, tay xách mấy cái túi lớn:
"Thiệu Tĩnh, Thiệu Tĩnh!"
Thiệu Tĩnh:
"Đây!"
Anh ta thắc mắc:
"Anh tìm tôi à?"
Nhân viên phục vụ đưa mấy cái túi cho anh ta,
"Đây là bữa tối ông Thiệu chuẩn bị cho cậu."
Thiệu Tĩnh:
"!!!"
Quả nhiên làm tai mắt là có lợi!
Anh ta lập tức kích động:
"A, cho tôi, cho tôi."
Người phục vụ giao đồ ăn cho Thiệu Tĩnh không nói nhiều nhanh ch.óng rời đi. Thiệu Tĩnh gần như muốn nhảy cẫng lên tại chỗ.
Anh ta vui lắm, hì hì.
"Anh cậu chuẩn bị gì cho cậu thế?"
Mấy người đồng nghiệp tò mò nhìn sang.
Thiệu Tĩnh cười không ngớt:
"Tôi cũng không biết, chỉ là chút đồ ăn tối thôi."
Lúc này anh ta không còn tiếc nuối nữa. Vừa rồi còn buồn bã vì không thể ở lại ăn cơm, bây giờ đã có cơ hội ăn uống.
Thiệu Tĩnh quả thực muốn tự khen mình. Anh ta đúng là người thông minh nhất thiên hạ.
Ba mẹ luôn nói anh ta là đứa ngốc nhất nhà, vớ vẩn!
Nói bậy!
Anh ta không phải!
💬 Bình luận chương