Uông Địch cười nói:
“Được thôi.”
Hai người lại cùng nhau chi tiết hóa bản kế hoạch của Uông Địch.
Trần Trân cảm thán:
“Chị chăm chỉ thật đấy.”
Uông Địch nghiêm túc:
“Chúng ta không có bằng cấp như Tiểu Điền và những người khác, trên thương trường vốn đã khó khăn hơn người khác rồi. Nếu bản thân không nỗ lực, chẳng phải sẽ càng khó tiến bộ hơn sao?”
Trần Trân suy nghĩ rồi im lặng cắn môi gật đầu.
Nói đến chuyện này, trong công ty họ thì phòng kinh doanh là nơi ít coi trọng bằng cấp nhất, chỉ cần người phù hợp là có thể được tuyển.
Các phòng ban khác, đa số đều là sinh viên đại học. Tuy không phải tốt nghiệp từ các trường danh tiếng nhưng họ đều là sinh viên thật sự.
Trước đây Trần Trân thường nghe ông chủ Tống khoe khoang rằng mình tiểu học chưa tốt nghiệp thì đã sao, sinh viên đại học không phải vẫn làm công cho ông ta sao, bằng cấp chẳng có tác dụng gì.
Nhưng khi đến đây, thấy các công ty trên dưới tòa nhà, cô mới biết lời đó đúng là nhảm nhí.
Bằng cấp chính là tấm vé vào cửa, không có nó một số công ty căn bản không thể vào được.
Hơn nữa bằng cấp cũng phản ánh năng lực.
Có một số người có bằng cấp cao nhưng thật sự không biết làm gì nhưng đa số vẫn giỏi hơn nhiều so với người tốt nghiệp tiểu học.
Nghĩ vậy Trần Trân nghiêm túc:
“Sau này em cũng phải nỗ lực hơn. Wendy, sau này kiếm được tiền chị muốn làm gì?”
Cô ấy biết, Uông Địch vẫn luôn tiết kiệm tiền.
Uông Địch:
“Mua nhà. Chị muốn mua một căn nhà ở thành phố này, một ngôi nhà của riêng mình.”
“Chị không về quê à?”
Trần Trân ngạc nhiên.
Uông Địch cười:
“Chị làm gì có nhà? Nơi chị lớn lên sao? Đó không phải là nhà của chị. Từ nhỏ đến lớn đều không phải. Chị không muốn đi theo vết xe đổ của chị gái mình. Đã ra đi rồi, chị không muốn quay trở lại nữa.”
Trần Trân:
“Nhưng mà…”
Uông Địch:
“Không có nhưng mà gì cả. Chị biết mình phải làm gì là tốt nhất. Tuy người ta nói cha mẹ nào cũng thương con nhưng không phải ai cũng thích hợp làm cha mẹ. Chị đã nghĩ rồi, đợi chị mua được nhà chị sẽ về một chuyến, giả vờ sắp kết hôn, đưa một khoản tiền để mua đứt sự tự do, họ sẽ để chị chuyển hộ khẩu đi. Chờ chị có hộ khẩu riêng, chị sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
Trần Trân:
“Chị thật mạnh mẽ.”
Uông Địch:
“Chị không giống em. Gia đình em tuy có chút trọng nam khinh nữ nhưng vẫn đối xử tốt với em. Còn nhà chị thì khác, ba mẹ chị nuôi chúng chị là để bán cho em trai đổi lấy tiền. Nếu chị không tự tìm cách thì chỉ có nước bị ăn sạch không còn cả xương.”
Trần Trân im lặng. Cô biết Uông Địch đã bỏ nhà ra đi, gần như không mang theo đồng nào. Nhưng cô ấy đã gặp được người tốt chỉ cho cô đến trung tâm giới thiệu việc làm, rồi lại gặp được sếp Lê.
Có thể nói con đường của Uông Địch tuy gian nan nhưng cũng đầy may mắn.
Nhưng nghĩ lại, nếu cô ấy là Uông Địch chưa chắc đã làm tốt hơn cũng chưa chắc có được dũng khí như vậy.
Uông Địch kiên cường không lùi bước nên làm gì cũng thành công.
Trần Trân khoác tay Uông Địch:
“Vậy sau này em phải học hỏi chị nhiều hơn.”
Uông Địch bật cười:
“Được thôi, bây giờ chị định đi mua cơm tối, đi cùng không?”
Trần Trân:
“Đi!”
Bây giờ họ không còn làm nhân viên bán hàng tại cửa hàng, nên dĩ nhiên không được bao bữa tối.
Nhưng dù vậy, họ cũng không có gì không vui, vì công việc hiện tại kiếm được nhiều tiền hơn trước.
Tuy kiếm được nhiều tiền nhưng không ai có ý định dọn ra ngoài thuê một căn phòng tốt hơn.
Họ vẫn ở trong ký túc xá. Trong ký túc xá chỉ được dùng điện nên họ cố gắng không nấu nướng, vừa phiền phức lại vừa khó điều chỉnh lửa.
Thường thì họ đều mua đồ ăn sẵn về.
Họ mua cơm tối về, bây giờ cả phía đông của tầng này đều là ký túc xá của công ty họ, có đến hơn mười phòng.
Có người làm ở công ty, có người làm ở cửa hàng, về cơ bản, trừ những người bản địa mọi người đều thích ở đây.
Thứ nhất là tiết kiệm tiền, thứ hai là mọi người đều quen biết nhau đông vui và an toàn hơn.
Tất nhiên cũng có người không phải vì thích đông vui mà vì mọi người đều ở đây, chỉ có mình ra ngoài ở riêng thì cảm thấy không hòa đồng. Nên về cơ bản cũng không có ai làm vậy.
Uông Địch còn đại diện mọi người nói chuyện với “chủ nhà”, lắp thêm một cánh cửa sắt ở đầu hành lang.
Dĩ nhiên một bộ chìa khóa phải được gửi cho ban quản lý tòa nhà và họ cũng không từ chối. Miễn là đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy, không ảnh hưởng đến lối thoát hiểm thì việc họ tăng cường biện pháp an ninh cũng không có vấn đề gì.
Người thuê ở đây không ít, khá phức tạp, nên họ tự tăng cường một lớp bảo vệ cũng là điều nên làm.
Uông Địch và Trần Trân mua cơm tối về đã ngửi thấy mùi mì gói.
Cô hỏi:
“Ai nấu mì gói đấy?”
Anh Tử:
“Tớ!”
Cô thò đầu ra:
“Cậu ăn không?”
Uông Địch lắc đầu:
“Không đâu, tớ mua bánh cuốn rồi.”
Anh Tử:
“Tớ về đã muộn rồi, mà các cậu còn về muộn hơn à. Sau này về nhớ chú ý an toàn nhé. Gần đây ở cửa hàng tớ nghe nói có kẻ chuyên cướp của những cô gái tan làm về muộn, hết vụ này đến vụ khác sợ chết khiếp.”
Anh T.ử vừa nói, mấy cô gái khác cũng từ trong phòng bước ra. Tuy họ không làm việc cùng nhau, có người làm ở bộ phận bán sỉ, có người ở cửa hàng, có người ở công ty nhưng đều cùng một chủ.
Hơn nữa họ cũng thường xuyên được điều động công việc qua lại nên khá thân quen.
“Tớ cũng nghe nói rồi, ở trung tâm thương mại của bọn tớ có một cô bị hại. Cô ấy đi chơi tối, lúc về nhà thì gặp chuyện. Thật đáng sợ, một người khỏe mạnh cứ thế mà mất…”
“Loại người đó phải bắt lại xử bắn một trăm lần!”
“Đúng vậy, mất hết nhân tính. Nhưng dù sao đi nữa chúng ta cũng phải cẩn thận. Tan làm xong cố gắng ít ra ngoài, nếu về muộn thì nên đi cùng vài người.”
“Đúng đấy, cậu nói đúng. Đông người vẫn an toàn hơn, mạng sống là quan trọng nhất.”
Tiểu Điền về cũng muộn, nghe thấy chuyện này, cô nhíu mày suy nghĩ.
Mai phải nói với sếp một tiếng, tuy mọi người đều đã biết nhưng vẫn nên để sếp chính thức dặn dò lại mọi người.
Ra ngoài làm ăn, ai cũng không dễ dàng đừng để xảy ra chuyện gì.
Tiểu Điền, cô thư ký toàn năng và chu đáo.
Lúc này Lê Thư Hân cũng thấy tin tức này trên TV và báo chí.
Nhìn thấy tin tức này, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện khác…
--
Hết chương 57.
💬 Bình luận chương