Cậu nhớ, cậu nhớ bà Lâm biết làm đồ ăn ngon.
Thiệu Lăng cười:
“Sáng nay chúng ta ăn món táo hấp nhé, con đã ăn táo hấp bao giờ chưa?”
Cậu nhóc mập ú nghĩ nghĩ có chút không nhớ rõ, hình như ăn rồi lại hình như chưa ăn.
Cậu mím môi:
“Con không biết.”
Thiệu Lăng cười:
“Vậy hôm nay con phải nếm thử nhé. Sáng là táo hấp, chiều sẽ là món khác. Chỉ những đứa trẻ ngoan ngoãn ngủ riêng mới có nhiều đồ ăn ngon như vậy.”
Cậu nhóc mập ú lập tức xiêu lòng nói ngay:
“Con muốn ăn, con là em bé ngoan! Con là em bé ngoan đã lớn rồi.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Ngoan quá nhỉ, vậy chúng ta đi xem có thể đặt những thứ gì lên giường được không? Trước đây giường của con nhỏ xíu không đặt được nhưng bây giờ thì có thể rồi đấy.”
Cậu nhóc mập ú gật đầu:
“Đặt được ạ.”
Cậu bé khoa chân múa tay:
“Giường to ơi là to.”
Thiệu Lăng:
“Đúng vậy.”
Thiệu Lăng cười nói:
“Ba đưa con đi mua đồ nhé? Chúng ta mua cho con một món đồ chơi mới con có thể ôm đi ngủ, được không?”
Cậu nhóc mập ú lập tức gật đầu:
“Dạ ~”
Giọng mềm mại.
Nhưng rất nhanh, cậu bé lại nói:
“Ăn ngon, ăn xong rồi đi mua.”
Đứa trẻ mới một hai tuổi mà nói năng rất rành mạch.
Thiệu Lăng cười ha hả:
“Được, cứ quyết định vậy nhé. Chúng ta ăn xong bữa phụ buổi sáng rồi hãy ra ngoài.”
Dì Lâm nhìn mà kinh ngạc cảm thán:
“Tiểu Giai Hi dễ dỗ quá nhỉ?”
Tuy không phải là bảo mẫu chuyên nghiệp nhưng không ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy. Hơn nữa chính bà ấy cũng đã nuôi hai đứa con, bà biết trẻ con khó dỗ đến mức nào. Thêm vào đó, nghe chị em làm bảo mẫu của bà kể thực sự có những đứa trẻ dỗ thế nào cũng không được.
Thế mà bà ấy nhìn đứa trẻ này chỉ trong thời gian ngắn đã bị dụ dỗ, thật lòng cảm thán:
“Đứa bé này ngoan thật.”
Thiệu Lăng mách nước:
“Lúc nào nó không vui dì cứ làm đồ ăn ngon cho nó, nó ham ăn lắm.”
Dì Lâm cười nói:
“Trẻ con đứa nào mà không ham ăn, dỗ được bằng đồ ăn chính là đứa trẻ ngoan.”
Dì Lâm trải lại giường cho cậu bé rồi đi hấp táo.
Bà ấy đã nghe nói, buổi sáng phải cho cậu nhóc ăn táo. Bà tìm được đường phèn chưng một quả táo trong một cái bát nhỏ. Thường thì người ta hay chưng lê nhưng táo cũng không phải là không được.
Thường ngày, buổi sáng Tiểu Giai Hi cũng ăn nhưng đa phần là uống một bình sữa.
Tuy đã một hai tuổi, cậu bé vẫn là một đứa trẻ thích uống sữa bột. Thỉnh thoảng ăn chút khác cũng là bánh ăn vặt chứ không phải món được chuẩn bị tỉ mỉ thế này.
Cậu nhóc mập ú ngồi trên ghế ăn dặm, ngoan ngoãn chờ ăn.
Dì Lâm đút từng muỗng cho cậu, cậu bé ăn vui vẻ, nhìn dì Lâm cũng thấy hiền lành, giọng sữa mềm mại:
“Bà Lâm giỏi quá ạ.”
Dì Lâm càng vui hơn, bà “ai” một tiếng:
“Con cũng là một em bé ngoan. Sau này bé ngoan thích ăn gì, bà sẽ làm cho con để con ăn thật vui vẻ nhé!”
Tiểu Giai Hi hô to:
“Dạ!”
“Ngoan quá!”
Thiệu Lăng:
“…”
Sao lại bắt đầu tâng bốc nhau rồi.
Nhưng Thiệu Lăng đã nhận ra, đứa con trai này của nhà họ lớn lên chắc chắn sẽ rất dẻo miệng, đúng là một đứa ngọt ngào.
Dì Lâm đút táo hấp cho cậu bé,
“Chiều nay ăn há cảo tôm được không?”
Cậu nhóc rõ ràng đã ăn no nhưng vẫn hít hà một tiếng, gật đầu lia lịa, nói to:
“Dạ!”
Lần này nói rất rõ ràng.
Không chỉ nói rõ ràng, cậu còn nói một cách mềm mại:
“Con là đứa trẻ lớn rồi, con ngủ một mình, con ăn rất nhiều.”
Thiệu Lăng:
“…”
Thôi được rồi, không phải vì đồ ăn sao!
Đúng là bị thuyết phục trong một nốt nhạc.
Dì Lâm cười:
“Con là em bé ngoan nhất trên đời.”
Thiệu Lăng thấy họ hòa hợp như vậy liền quay lại phòng làm việc gọi điện báo tin cho vợ.
Hai người đều cảm thán rằng con trai mình đúng là một em bé dễ dỗ nhưng cũng rất vui mừng. Họ cũng không muốn con mình khóc lóc mè nheo, như vậy rất tốt.
--
Hết chương 58.
💬 Bình luận chương