Chu Đại Cường:
“…”
Câu nói này thật khiến người ta không biết đáp lại thế nào.
Lê Thư Bình nói tiếp:
“Hồi nhỏ, cũng chỉ có một không gian bé tí mà ba chị em chị vẫn ở được đó thôi. Chị thấy chỗ này đủ rồi.”
Nghe cô nói vậy, Thiệu Lăng do dự một chút rồi không phản đối nữa.
Không phải anh không muốn phản đối mà là anh hiểu tính cách của chị cả. Việc chị chấp nhận cửa hàng này đã là một quyết định lớn rồi, bảo họ đến ở nhà mình thì họ chắc chắn sẽ cảm thấy không thoải mái.
Thiệu Lăng ít nhiều cũng hiểu tâm tư của cô ấy, dù sao họ cũng chỉ là chị vợ em rể.
Anh nói:
“Vậy cũng được. Em quen đội thi công để em tìm người giúp anh chị, dù sao cũng chỉ làm đơn giản thôi.”
“Được.”
Thiệu Lăng nói thêm:
“Chị cả, tuy cửa hàng của chị chủ yếu là bán cá viên chiên nhưng em nghĩ anh chị có thể thử bán thêm khoai viên và những món tương tự, nếu bán chạy thì thêm vào. Còn nếu chỉ riêng cá viên chiên đã không xuể rồi thì thôi.”
Lê Thư Bình đáp:
“Chắc chắn là phải làm thử rồi. Hồi trước chị với anh rể em bán xong một nồi là phải về. Đi đi lại lại cũng mất không ít thời gian nhưng không còn cách nào khác, trời nóng không dám làm nhiều. Nhưng bây giờ thì khác, mình có thể mua một cái tủ đông. Như vậy là giải quyết được mọi chuyện.”
Lý do cô ấy không muốn thuê nhà là để tiết kiệm tiền mua sắm thêm những vật dụng thiết thực, và tủ đông là thứ không thể thiếu trong tiệm. Hơn nữa trong tiệm không lắp quạt lớn, trời nóng nực khách cũng chẳng muốn vào.
Mùa hè ở Bằng Thành nóng như đổ lửa, không thể không tính đến chuyện này.
Lê Thư Bình nói:
“Thời gian tới, chắc chắn phải làm phiền hai đứa nhiều rồi.”
Thiệu Lăng cười:
“Chị cả, chị nói gì lạ vậy, đây là việc nên làm mà.”
Lê Thư Bình nghe vậy trong lòng có vài phần vui mừng.
Khi nhà chồng suốt ngày chửi cô ấy là đồ ngu, nói cô chỉ biết lo cho nhà mẹ đẻ chỉ biết giúp đỡ em gái, sớm muộn gì cũng có ngày phải khóc, còn nói rằng cô đang nuôi hai con sói mắt trắng.
Lê Thư Bình không hề tin những lời ma quỷ đó nhưng trong lòng không khỏi khó chịu.
Điều cô ấy buồn là những người đó căn bản không hiểu tình thân là gì.
Cô ấy biết chồng mình cũng phải chịu áp lực lớn nhưng bây giờ Lê Thư Bình có thể ngẩng cao đầu mà nói, em gái của cô chẳng liên quan gì đến sói mắt trắng cả.
Mấy cái đồ lắm mồm ăn nói thất đức đúng là đi vệ sinh không mang giấy!
Lần này cô ấy cắn răng đồng ý với vợ chồng em gái, chấp nhận mượn cửa hàng này chưa chắc đã không có ý muốn cho chồng mình thấy rõ.
Em gái cô ấy sẽ không bao giờ là người như vậy!
Lê Thư Bình không cầu xin gì ở em gái nhưng nhìn thấy vợ chồng em gái như vậy, trong lòng cũng thấy hả hê.
Ba mẹ cô ấy có thiên vị đến đâu đi nữa thì đứa con trai mà họ hết lòng dạy dỗ thì làm gì cũng không nên thân, trong khi đứa em gái do một tay cô ấy nuôi lớn lại giỏi giang như vậy.
Nghĩ đến đây, Lê Thư Bình không khỏi có chút tự hào.
Lê Thư Bình:
“A Lăng à, lần này thật sự là nhờ có em…”
Thiệu Lăng:
“Chị cả, đều là việc nên làm thôi, chị là chị ruột của em mà.”
Anh nói:
“Giờ em đi liên hệ đội thi công, việc của anh chị cũng đơn giản thôi, chắc chỉ hai ngày là xong. Chị đợi em hỏi một tiếng.”
Lê Thư Bình:
“Được.”
Thiệu Lăng ra ngoài gọi điện thoại. Lê Thư Bình nhìn theo với ánh mắt trìu mến.
Cô ấy lớn hơn em gái khá nhiều tuổi, gần như là người đã chứng kiến em gái và Thiệu Lăng lớn lên từng ngày.
Thiệu Lăng nói cô ấy là chị ruột của anh và chính Lê Thư Bình cũng chưa bao giờ coi Thiệu Lăng là người ngoài. Cô còn thân với Thiệu Lăng hơn cả em trai ruột của mình.
Lê Thư Bình nói với chồng:
“Anh xem trong cả nhà mình, bên anh hay bên em thì người đáng tin nhất chính là A Lăng.”
Câu này Chu Đại Cường không dám phản đối, thật sự không dám vì sự thật đúng là như vậy. Cậu em vợ thì thấm nhuần tư tưởng của mẹ vợ, trước nay luôn là “không có việc gì thì đừng tìm tôi”. Còn hai đứa em trai của anh ấy thì càng đừng mong giúp đỡ được chút gì.
Chu Đại Cường:
“A Lăng là người có năng lực.”
Lê Thư Bình gật đầu, hăng hái nhìn cửa hàng hùng hồn tuyên bố:
“Đợi sau này có tiền, chúng ta cũng mua một cái cửa hàng.”
Chu Đại Cường bật cười, cảm thấy vợ mình đúng là suy nghĩ viển vông, chuyện gì cũng dám mơ.
Mua một cửa hàng ở Bằng Thành phải tốn bao nhiêu tiền chứ?
Đem cả hai vợ chồng đi cân bán cũng không đủ.
Nhưng ước mơ đẹp đẽ như vậy, Chu Đại Cường cũng sẵn lòng nghĩ tới. Anh ấy tưởng tượng một chút rồi cười ngây ngô.
Hai người đang bắt đầu mơ về một cuộc sống tốt đẹp thì Thiệu Lăng bước vào:
“Chị cả, em hẹn rồi, sáng mai họ sẽ qua làm. Bên đó nói việc ít, một ngày là xong nhưng làm xong phải để cho khô ráo đã. Nhữ
💬 Bình luận chương