"Ủa? Wendy đâu rồi? Hôm nay lại không tăng ca à?"
Ở công ty họ, người chăm chỉ nhất chính là Uông Địch, không ai bằng.
Không, Lê Thư Hân thực sự rất ngạc nhiên.
"Chị Wendy đến địa điểm họp báo rồi, bảo muốn kiểm tra lại chi tiết hiện trường."
Lê Thư Hân nghe vậy khẽ nhíu mày hỏi:
"Ở ngoại ô à?"
Để tiết kiệm chi phí, họ đã chọn một phòng triển lãm nghệ thuật ở ngoại ô làm địa điểm, cách trung tâm thành phố khá xa.
Lê Thư Hân vô cùng không yên tâm vội hỏi:
"Ai đi cùng cô ấy?"
"Hình như là đi cùng Trần Trân."
Lúc này, có một nhân viên khác ngẩng đầu lên nói:
"Không phải đâu ạ, Trần Trân nói với em là tối nay có hẹn rồi."
"Trần Trân có hẹn à?"
Lê Thư Hân lập tức hỏi:
"Uông Địch đi lúc nào?"
"Khoảng 4-5 giờ chiều ạ. Chị ấy còn nói có thể bắt kịp chuyến xe buýt cuối cùng."
"Tôi phải gọi cho Uông Địch."
Lúc này Lê Thư Hân cũng không gọi là Wendy nữa, tự nhiên cô có chút không yên tâm về Uông Địch. Phòng triển lãm nghệ thuật mà họ tìm quả thực hơi hẻo lánh, cho dù gần đây không có vụ bắt cóc nào, Lê Thư Hân cũng không yên tâm để Uông Địch đi một mình.
Huống hồ tên b**n th** gần đây toàn hoành hành ở ngoại ô hoặc những khu làng trong thành phố.
Cô bấm số gọi cho Uông Địch... một lúc lâu sau vẫn không có ai trả lời.
Lê Thư Hân:
"Chết tiệt."
Bên này cũng có người khác gọi điện cho Trần Trân rồi ngẩng đầu lên nói:
"Chị Lê, Trần Trân có đi cùng Uông Địch đến phòng triển lãm nhưng vì tối có việc nên về trước rồi ạ. Em vừa gọi cho Tiểu Điền, Uông Địch cũng chưa về nhà trọ."
Lê Thư Hân:
"Tổ cha nó."
Lê Thư Hân không nhịn được văng một câu tục,
"Tôi lái xe ra ngoại ô đón cô ấy."
Chỉ mong Uông Địch đừng xui xẻo như vậy.
Nếu bây giờ Lê Thư Hân gặp Uông Địch chắc chắn cô sẽ mắng cho một trận. Cô đã dặn đi dặn lại phải chú ý an toàn mà người này cứ như nước đổ lá khoai, đây chẳng phải là đang đ.á.nh cược với vận may sao?
Thiệu Lăng:
"Đi, chúng ta lái xe ra phòng triển lãm, em cứ tiếp tục gọi điện đi."
Lê Thư Hân:
"Vâng."
Chị cả:
"Hai đứa đừng lo, đừng tự dọa mình. Bọn chị đi cùng."
Lê Thư Hân dặn những người còn lại:
"Mọi người cũng mau tan làm về đi."
Nói xong, cô vội vã xuống lầu nhưng tay vẫn không ngừng bấm số gọi.
Lần này là Thiệu Lăng lái xe, anh lái rất nhanh.
Lê Thư Hân không ngừng bấm điện thoại nói:
"Uông Địch thật làm em tức chết mà!"
Đúng lúc này, cuộc gọi của Lê Thư Hân cuối cùng cũng được kết nối.
Lê Thư Hân:
"Uông Địch?"
Uông Địch:
"Lê tổng!"
Lê Thư Hân hỏi dồn dập:
"Cô đang ở đâu, vẫn ở phòng triển lãm à? Có phải chỉ có một mình không? Tôi đang lái xe đến đón cô đây."
Uông Địch lúc này đang đứng dưới một cột đèn đường.
Ngoại ô giờ này đã rất yên tĩnh chuyến xe buýt cuối cùng đã chạy qua. Uông Địch đang đợi taxi nhưng có lẽ vì nơi này khá hẻo lánh nên mãi không có chiếc nào.
"Em đang ở trạm xe buýt không xa cổng phòng triển lãm, đứng dưới cột đèn đường đây ạ. Em có một mình, mải làm quá nên quên mất..."
Cô ấy cũng có chút sợ hãi, nhưng nghe thấy giọng của Lê Thư Hân tự nhiên cảm thấy an tâm hơn, nói:
"Em định bắt taxi nhưng đợi mãi không thấy."
Lê Thư Hân nén cơn tức giận,
"Cô cứ đứng yên ở đó đừng đi vào chỗ tối, cứ đứng ngay dưới cột đèn. Chúng tôi đến đó cũng mất một lúc."
"Vâng, em biết rồi."
"Cô biết cái gì mà biết! Đừng có chạy lung tung cho tôi!"
Lê Thư Hân cảm thấy ruột gan mình như lửa đốt.
Rõ ràng đã dặn dò rồi cô vẫn thúc giục:
"Lái nhanh lên anh."
Thiệu Lăng:
"Được."
Anh nói:
"Em đừng lo."
Lê Thư Hân:
"Sao mà không lo được, bây giờ đã 11 giờ rồi. Anh nói xem, Uông Địch bình thường trông thông minh sáng sủa thế mà sao lại làm cái chuyện không suy nghĩ này chứ."
Thiệu Lăng suy nghĩ một lát, có lẽ anh hiểu tại sao Uông Địch lại làm vậy.
Có lẽ do hoàn cảnh gia đình, Uông Địch quá thiếu cảm giác tồn tại.
Bây giờ có cơ hội chứng minh bản thân, kiếm tiền, làm tốt công việc, cô ấy là người liều mạng nhất.
Có lẽ cô ấy là người coi công việc quan trọng hơn cả tình thân và tình yêu.
Vì không tìm thấy sự ấm áp từ những thứ đó nên cô chỉ muốn làm tốt công việc của mình.
Thiệu Lăng vỗ vỗ tay Lê Thư Hân,
"Không sao đâu."
Lê Thư Hân:
"Hy vọng là không sao."
Đêm hôm khuya khoắt ai mà yên tâm cho được.
Lúc này Uông Địch cúp máy, mới phát hiện có mấy cuộc gọi nhỡ.
Trước đó cô để điện thoại ở chế độ rung thế mà lại quên chuyển lại.
Uông Địch chỉnh lại cảm giác sợ hãi ban đầu dần tan đi không ít.
Đêm hè, gió cũng ấm áp. Uông Địch đứng dưới cột đèn đường không ngừng ngó nghiêng xung quanh.
Lúc này cô mới nhận ra việc mình làm thật thiếu suy nghĩ.
Rõ ràng biết gần đây không an toàn mà vẫn không để tâm.
Bây giờ bản thân sợ hãi, lại còn làm người khác phải lo lắng theo.
Cô ấy nhìn ra xa nhưng không phát hiện ra rằng, trong bóng tối phía đối diện cột đèn có một đôi mắt u ám đang nhìn chằm chằm vào cô ấy đã lâu.
Gã dường như đã quyết định, vứt mẩu thuốc lá xuống định băng qua đường.
Nhưng gã nhìn án
💬 Bình luận chương