“Đi, chị dắt em đi chơi.”
Vu Điềm:
“Các em qua đây với chị này, mau lên.”
Đặc điểm của nhà hàng này là có khu vui chơi cho trẻ em, có cả một khu cát.
Vu Điềm dẫn hai em, ba người liền chui vào đó chơi vui vẻ vô cùng.
Đừng nhìn cô bé lớn hơn một chút nhưng bản chất vẫn là trẻ con. Năm nay mới học lớp một, chẳng phải vẫn là nhóc con sao?
Chỉ là… nhóc con lớn.
Nhóc lớn dắt nhóc nhỏ, ba người vui vẻ cực kỳ.
Lê Thư Hân và Thôi Đào đều mặc kệ bọn trẻ.
Chờ Tô Tuyết Liên vừa đến ngạc nhiên hỏi:
“A, không cần bế chúng ra dọn dẹp một chút sao?”
Lê Thư Hân:
“Không cần đâu, cứ để chúng chơi. Nhóc con nhà em ngày thường ở nhà nhiều cũng không có bạn bè gì, hiếm có cơ hội như vậy cứ để nó chơi đi.”
Thiệu Lăng cũng cười giới thiệu với mọi người:
“Đây là Trương Hiên, bạn trai của Tiểu Tô; đây là anh Vu, vợ anh ấy là chị Thôi Đào. Tiểu Tô cô còn nhớ chứ.”
Tô Tuyết Liên đương nhiên nhận ra Thôi Đào. Tuy nhiều năm không qua lại không tiếp xúc nhưng vừa nhắc đến, nhìn mặt mày là có thể nhận ra. Mọi người chào hỏi lẫn nhau.
Thôi Đào cảm thán:
“Thật là nhiều năm không qua lại, nếu gặp ngoài đường chắc tôi cũng không nhận ra được.”
Tô Tuyết Liên cười,
“Đúng vậy, trước kia khi chị còn ở trong làng thì em vẫn còn là một cô bé con, bây giờ em đã lớn rồi. Nhưng chị Thôi Đào thì không thay đổi mấy.”
Thôi Đào bật cười:
“Thay đổi chứ, tôi già rồi con cũng lớn thế này rồi.”
“Em vẫn nhận ra được mà.”
Phụ nữ tụ tập lại với nhau, không khỏi nói về những chủ đề như vậy.
Ba người đàn ông Vu béo, Thiệu Lăng và Trương Hiên thì lại tụ lại một bên bàn về tình hình thế giới hiện tượng xã hội.
Đàn ông là vậy, hễ ngồi lại với nhau là như biến thành nhà bình luận thời sự.
Họ cũng không vội gọi món mà cứ thế trò chuyện.
Thôi Đào biết, Tô Tuyết Liên trước đây và Thiệu Lăng từng có chút hôn ước, cuối cùng không thành còn gây ra chuyện khó xử. Nhưng cô không ngờ bây giờ họ lại có thể ngồi chung với nhau.
Thật lòng mà nói, lúc Vu béo bảo Thiệu Lăng hẹn cặp đôi Tô Tuyết Liên đến, cô ấy còn thấy chồng mình đúng là bị điên.
Nhưng không ngờ hiện trường lại hài hòa đến vậy. Thôi Đào còn cảm thấy hình như là mình đã chuyện bé xé ra to, nếu không tại sao người ta lại chẳng có biểu hiện gì.
Hơn nữa có thể thấy rõ ràng, quan hệ của Lê Thư Hân và Tô Tuyết Liên rất tốt.
Cô ấy thật sự… kinh ngạc.
Cách đây không lâu, cô ấy nghe người trong làng nói Lê Thư Hân và Tô Tuyết Liên quan hệ tốt, cô ấy còn tưởng người ta nói bừa, hóa ra lại không phải.
Trong đầu cô đã suy nghĩ mấy vòng nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra,
“Tiểu Tô, cô bây giờ đang làm luật sư đúng không?”
Tô Tuyết Liên gật đầu:
“Em vẫn chưa tốt nghiệp, hiện tại chỉ đang thực tập ở văn phòng luật sư thôi.”
Thôi Đào:
“Ồ, cô được xem là cô gái học giỏi nhất làng mình đấy.”
Trong số các cô gái trong làng, Tô Tuyết Liên là người có học vấn cao nhất.
Cô ấy cảm thán:
“Tôi thì không học được, hoàn toàn không được. Mà dù có được đi nữa, ba mẹ tôi cũng không nỡ bỏ tiền ra cho tôi học.”
Lời này không sai chút nào. Cô ấy lớn hơn Tô Tuyết Liên và Lê Thư Hân mười mấy tuổi, thời đó còn nghèo hơn, tự nhiên sẽ không cho con gái cơ hội gì.
Tô Tuyết Liên nói:
“Học tập thì lúc nào cũng không muộn, nếu chị có hứng thú, em có thể giúp chị liên hệ chị đi dự thính…”
Thôi Đào vội xua tay:
“Không không không, bây giờ tôi không được đâu, không học vào được.”
Lê Thư Hân cười nói:
“Tôi cũng vậy, tuy tôi ngưỡng mộ người ta học giỏi, nhưng bảo tôi học lại thì không có sức đâu. Tôi biết chữ nhưng chữ không biết tôi, chỉ có thể gây buồn ngủ thôi.”
Thôi Đào cười ha hả:
“Cô nói đúng lắm.”
Tô Tuyết Liên cũng buồn cười:
“Hai người cũng quá khoa trương rồi.”
Lê Thư Hân trợn tròn mắt:
“Thật mà.”
Tô Tuyết Liên:
“Phụt!”
Tô Tuyết Liên trêu chọc:
“Vậy để tôi tặng cô mấy cuốn sách nhé, vừa hay để ru ngủ. Ngủ ngon thì sức khỏe tốt.”
Lê Thư Hân:
“Được nha.”
Cô lại nói:
“Cô tặng sách khó hiểu nhé, đừng tặng truyện nếu không tôi sợ đọc xong chỉ biết cười thôi, không ngủ được…”
“Cô đúng là…”
Thôi Đào nhìn họ trêu chọc nhau, cảm thán:
“Tình cảm của hai người thật tốt.”
Lê Thư Hân cười nói:
“Tụi em ở trên dưới lầu, đương nhiên là tình cảm tốt rồi.”
Cô hỏi:
“Gọi món chưa? Chúng ta đâu phải đến đây chỉ để nói chuyện phiếm, đói bụng rồi.”
Thôi Đào vội đứng dậy:
“Để tôi đi gọi.”
Cô ấy quay đầu lại gọi:
“Anh Vu, anh rửa tay cho Điềm Điềm với Mật Mật đi, sắp ăn cơm rồi.”
Thiệu Lăng lập tức cũng đứng dậy bế cậu nhóc mũm mĩm lên. Trên người cậu bé dính đầy cát, Thiệu Lăng cũng không chê ôm con trai lên phủi phủi.
Cậu nhóc cười ha hả, rất hoạt bát,
“Chơi nữa.”
Thiệu Lăng:
“Chơi gì nữa, chúng ta phải ăn cơm, Bảo bối của ba ăn cơm xong rồi chơi tiếp nhé?”
Cậu nhóc mũm mĩm ngoan ngoãn gật đầu.
Thiệu Lăng lau lau cát trên mặt con trai,
“Ngoan quá.”
--
Hết chương 66.
💬 Bình luận chương