Kiếp trước phải mất một thời gian dài mà.
Kiếp này anh lại ngay từ đầu đã không tin tưởng vào trình độ của Trương Hiên. Hơn nữa tỷ lệ thành công của anh cũng quá cao. Chẳng lẽ chỉ dựa vào điểm này?
Nếu là Thiệu Lăng của kiếp trước Lê Thư Hân còn tin một chút.
Kiếp trước Thiệu Lăng đầu tư không lớn nhưng lại thường xuyên nghiên cứu những thứ này. Anh cũng không phải quá thích chơi cổ phiếu, nói chung Thiệu Lăng là người làm việc thực tế.
Anh không hay làm ăn đầu cơ.
Anh nghiên cứu cái này chủ yếu là để nhanh ch.óng tạo quan hệ với người khác, có chuyện để nói. Nhưng thực ra bản thân anh đầu tư không nhiều chỉ là nói ra thì rất có lý, thuộc như lòng bàn tay.
Nhưng đó là Thiệu Lăng của kiếp trước, không phải kiếp này.
Lê Thư Hân nhất thời có chút hoang mang.
Vậy là thực ra anh chỉ đơn giản là rất hứng thú với cái này?
Lê Thư Hân nghi ngờ nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng bật cười:
"Em nhìn gì mà nhìn, chẳng lẽ còn không tin anh à?"
Lê Thư Hân:
"Em tin chứ, chỉ là sốc vì anh quá lợi hại."
Đột nhiên Lê Thư Hân lại nghĩ ra:
"À này, không phải anh nói phải thanh lý bớt cổ phiếu trong tay sao?"
Thiệu Lăng:
"Tài khoản của anh bây giờ chỉ còn ba mã cổ phiếu, ba mã này anh định giữ lâu dài."
Anh xoa đầu vợ:
"Em cứ hay nghĩ linh tinh không sợ nghĩ nhiều rụng tóc à."
Lê Thư Hân:
"Anh nói bậy, em không rụng tóc đâu."
Anh nói gì cũng được nhưng không được nói đến tóc của em!
Lê Thư Hân trừng mắt nhìn cô vừa nãy còn lười biếng buồn ngủ, chỉ vì câu nói này mà đã không vui.
Thiệu Lăng khẽ bật cười:
"Em hung dữ thật đấy."
Lê Thư Hân hừ lạnh một tiếng.
Thiệu Lăng cúi đầu hôn lên tóc cô:
"Em không mệt à? Nếu không mệt, chúng ta lại..."
Lê Thư Hân lập tức nhắm mắt:
"Em mệt rồi, ngủ đây."
Ai lại như vậy chứ không có điểm dừng.
Cô lẩm bẩm một tiếng cảm thán người này thật không biết kiềm chế.
Thiệu Lăng nghe thấy,
"Chúng ta còn trẻ thế này, anh mà kiềm chế em mới nên đ.ấ.m chết anh."
Lê Thư Hân nhắm mắt không đáp lời, cô biết thừa nếu đáp lại là người này chắc chắn lại dính lấy.
Thiệu Lăng thấy bộ dạng rụt rè của cô bật cười:
"Đồ ngốc."
Lê Thư Hân quyết tâm không mở miệng nhưng cuối cùng cũng thật sự mệt, đang giả vờ ngủ thì một lát sau đã thiếp đi. Thiệu Lăng ôm lấy cô cũng tắt đèn lúc này trời đã tờ mờ sáng.
Nhưng vậy thì có sao đâu, làm sếp có thể đi muộn về sớm.
--
Khỏi phải nói, hai vợ chồng một giấc này ngủ đến tận chiều.
Lê Thư Hân lúc dậy đã ba giờ, thôi hôm nay khỏi đi làm.
Chờ cô tỉnh dậy mới hậu tri hậu giác phản ứng lại hỏi dì Lâm:
"A Nguyệt đi lúc nào vậy ạ?"
Tối qua gia đình chị cả về rồi nhưng A Nguyệt thì không đi, ngủ lại trong phòng làm việc một đêm.
Nhưng bây giờ không thấy đâu chắc là đã đi rồi.
Dì Lâm:
"Cô ấy ăn sáng xong là đi rồi, nói là đi học lái xe."
Lê Thư Nguyệt gần đây đã đăng ký học lái xe, ban ngày đi họ chiều tối ra chợ đêm bán hàng, cuộc sống rất bận rộn.
Lê Thư Hân:
"Đúng rồi, hôm nay nó đi học lái xe, em quên mất."
Thiệu Lăng:
"Cô ấy có phải trẻ con đâu, em đừng lúc nào cũng lo cho họ, dù là cô ấy hay là Chu Vịnh Ni, đều vậy cả."
Lê Thư Hân cười nhạt:
"Em biết mà nhưng không kiềm chế được! Em cứ có cảm giác mình biết nhiều hơn một chút."
Thiệu Lăng cười cười, véo má cô:
"Em biết nhiều cái gì chứ, chính em cũng là đồ ngốc."
Lê Thư Hân:
"...?"
Này này, nói chuyện thì nói chuyện, sao lại công kích cá nhân vậy?
Lê Thư Hân lườm Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng mỉm cười ôm cô vào lòng:
"Hiếm có hôm nay không đi làm, hai chúng mình ra ngoài xem phim đi. Lâu rồi mình không hẹn hò riêng, lần nào ra ngoài cũng mang theo Giai Hi. Lần này chúng ta đi hẹn hò riêng nhé."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Có đi không?"
Lê Thư Hân lập tức đồng ý:
"Đi chứ, đương nhiên là đi rồi."
Cô cười nói:
"Chúng ta bỏ Giai Hi ở nhà."
Tiểu Giai Hi xách theo chiếc máy bay nhỏ chạy lon ton ra phòng khách, vừa nghe thấy câu đó cậu nhóc tròn mắt, sốc toàn tập.
Sao lại thế này!
Tại sao lại bỏ rơi cậu bé!
Cậu nhóc lập tức chống nạnh, cái dáng người mũm mĩm thấp tè không phục nói:
"Không được, không được bỏ rơi Giai Hi!"
Lê Thư Hân nhìn cái dáng vẻ tí hon của cậu, cười ha hả vội hôn một cái:
"Rồi, không bỏ không bỏ."
Cậu nhóc hài lòng tiếp tục chạy tới chạy lui.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân trao đổi ánh mắt.
Xem phim?
Không mang theo nó đâu!
Vẫn phải bỏ!
Lừa trẻ con!
--
Hết chương 79.
.
💬 Bình luận chương